Người chiến thắng cuối cùng, tất nhiên là ta, cũng chỉ có thể là ta!
Oanh!
Hắn đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không lùi bước, phải đánh đến khi bọn chúng bỏ mạng mới thôi!
Nhưng ý nghĩ này vừa nảy ra, cũng đã định sẵn hôm nay hắn phải táng thân nơi đây.
Sau một trận đại chiến kinh thiên động địa, Lục Y Thánh Tử đột nhiên bừng tỉnh...
Vãi chưởng!!!
Hình như có gì đó không đúng.
Chính mình...
Hình như... mình sắp chết rồi?!
Hắn kinh hãi, lập tức dùng hết mọi cách để trốn thoát, nhưng đã quá muộn!
Dưới sự liên thủ hết lần này đến lần khác của ba huynh đệ, mọi thủ đoạn của hắn đều bị hóa giải. Hắn liên tục bị trọng thương, sinh mệnh cũng dần đi đến hồi kết!
Dù lúc này cả ba huynh đệ cũng chẳng khá hơn là bao, ai nấy đều chật vật, nhưng thắng bại đã rõ!
Nếu tiếp tục chiến đấu, ai sẽ chết, trong lòng mọi người đều đã rõ.
Thế nhưng...
Lục Y Thánh Tử không thể nào thoát được!
Hai người hộ đạo của Tần Hạo đã thoát khỏi trói buộc, nhưng lúc này, họ không hề có chút vui mừng nào, ngược lại còn lo sốt vó.
"Thiếu chủ!"
Bọn họ truyền âm: "Người này là Thánh Tử của Lục Y giáo, thực lực của Lục Y giáo vô cùng hùng mạnh. Vị Lục Y Thánh Tử này chỉ có thể đánh bại, tuyệt đối không thể giết."
"Nếu không, đại họa sẽ ập xuống đầu."
"Dù cho Tần tộc ta và Bất Lão Sơn có liên thủ cũng chưa chắc chống đỡ nổi."
"Thiếu chủ, xin hãy nghĩ lại!"
Lời truyền âm của hai người khiến Tần Hạo không khỏi chần chừ.
Nhưng Thạch Hạo và Thạch Khải lại chẳng hề có chút lo lắng nào.
Thạch Khải vốn tính tự cao tự đại, có gì mà phải sợ?!
Mối lo duy nhất của Thạch Hạo là Lãm Nguyệt tông, nhưng Lãm Nguyệt tông chỉ vừa đến thượng giới, chưa có chút danh tiếng nào. Thân phận của hắn, ngoài Thạch Khải ra thì không ai biết, vậy thì có gì phải sợ?
Về phần Thạch Khải mật báo...
Dù là đối thủ, là kẻ địch, Thạch Hạo cũng không tin Thạch Khải sẽ làm ra chuyện như vậy.
Thạch Khải người này tuy chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng hắn lại vô cùng tự phụ. Nếu muốn giải quyết ai, hắn sẽ chỉ ra tay đường đường chính chính chứ không bao giờ lén lút đâm sau lưng.
Bởi vậy...
Tần Hạo dù do dự trong chốc lát, nhưng Thạch Hạo và Thạch Khải lại không hề dừng lại hay ngần ngại, thậm chí còn vì sự do dự của Tần Hạo mà ra tay dứt khoát hơn.
Oanh!
Một đòn chí mạng!!
"A!!!"
Lục Y Thánh Tử hét thảm: "Ta không cam tâm!!!"
"Các ngươi, dựa vào đâu..."
Oanh!
Thân thể hắn sụp đổ, bỏ mạng tại chỗ!
Đến cả lời trăn trối cũng không kịp nói hết.
Cũng chính lúc này, đòn tấn công của Tần Hạo sau một thoáng chần chừ mới đánh tới, xuyên qua vị trí mà Lục Y Thánh Tử vừa đứng...
Không phải hắn sợ hãi không dám ra tay, mà chỉ là do dự trong giây lát.
Nhưng khi thấy cả Thạch Hạo và Thạch Khải đều không chút do dự, không hề sợ hãi, hắn cũng không còn ngần ngại nữa.
Bọn họ còn không sợ, lẽ nào ta lại không bằng họ sao?!
Với suy nghĩ đó, hắn cũng lập tức ra tay, chỉ tiếc là đã chậm nửa nhịp. Lục Y Thánh Tử đã bị đánh nát, đòn của hắn chỉ đánh vào không khí.
Hai người hộ đạo đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không phải là người ra đòn chí mạng, mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn...
"Lục Y Thánh Tử?"
"Thập Tam Cảnh?"
"Cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Thạch Khải đạp không mà đứng, khí thế chấn động trời cao, giọng nói vang vọng khắp bốn phương tám hướng: "Cái gọi là Tội Huyết, chẳng qua chỉ là lời đồn nhảm!"
"Ta, Thạch Khải, người mang Trọng Đồng, cuối cùng sẽ điều tra ra tất cả, và sẽ tru diệt tộc của kẻ giật dây sau lưng!"
"Hừ!"
Nói rồi, hắn đạp không rời đi, không hề có chút lưu luyến nào.
Trên thực tế, lúc này đúng là nên chuồn đi thì hơn.
Lục Y giáo chắc chắn có rất nhiều đại năng. Giết Thánh Tử của người ta xong, bản thân lại đang trong trạng thái không tốt, lúc này không chạy thì còn đợi đến bao giờ?
Cứ ở lại đây dây dưa thì đúng là muốn chết.
Hai người hộ đạo cũng không dám xem thường, vội vàng kéo Tần Hạo định rời đi: "Thiếu chủ, chúng ta về trước thôi."
"Chuyện này quá nghiêm trọng, tuyệt đối không thể chủ quan, cần phải trở về chuẩn bị sớm."
Tần Hạo nhíu mày, nhìn về phía Thạch Hạo.
Thạch Hạo mỉm cười: "Thực lực không tồi."
"Có đệ ở đó, chắc hẳn phụ thân và mẫu thân sẽ không cô đơn."
"Sau khi trở về, hãy nói với họ đừng lo lắng, ta vẫn ổn. Sẽ có một ngày, ta sẽ trở về thăm hai người."
Tần Hạo cắn răng.
Lập tức cúi đầu, trầm giọng gọi: "Ca."
"Hay là huynh đi cùng chúng ta đi."
"Lục Y giáo chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."
?!
Tâm trạng hắn vô cùng phức tạp.
Phụ mẫu thường xuyên nhắc về người ca ca chưa từng gặp mặt này.
Họ nói huynh ấy thiên phú vô song, vốn là một thiếu niên chí tôn, nhưng cũng nói huynh ấy đã phải chịu rất nhiều khổ cực, từ nhỏ đã bị khoét xương, không biết có còn sống sót hay không...
Điều này khiến hắn từ nhỏ đã vô cùng tò mò về Thạch Hạo, nhưng nếu nói về tình cảm thì gần như không có.
Lần đầu gặp mặt hôm nay, hắn cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng sau trận đại chiến, khi Thạch Hạo thể hiện thực lực của mình...
Tần Hạo cảm thấy, người này có đủ tư cách làm ca ca của mình.
Quả đúng là có phong thái của một thiếu niên chí tôn.
Mà lời này của hắn vừa thốt ra, hai người hộ đạo suýt chút nữa thì sợ đến run cả người.
Cái này???
Chúng ta tránh còn không kịp, thiếu chủ lại còn muốn đưa về?
Thế này... thế này chẳng phải là muốn lấy cái mạng già của chúng ta sao?
Cả hai đều lộ rõ vẻ lo lắng.
Thạch Hạo lại cười sảng khoái: "Thời cơ chưa thích hợp."
"Yên tâm đi, ta từ nhỏ đã bôn ba khắp nơi, thiên hạ này nơi đâu mà chẳng phải là nhà?"
Thạch Hạo quay người, phất tay, ung dung rời đi.
Thậm chí, hắn cũng không gặp lại Tào béo, thỏ con và Trường Cung.
Giết Lục Y Thánh Tử được xem như đã gây ra đại họa, nếu gặp lại họ, e rằng sẽ liên lụy đến họ.
"Còn cả Tội Huyết..."
"Tội là gì chứ?!"
"Ta không tin!"
Thạch Hạo đi xa dần.
Không một ai dám ngăn cản.
Hai người hộ đạo của Tần Hạo cũng thở phào một hơi, vội vàng lấy ra một chiếc phi thuyền, đưa Tần Hạo nhanh chóng rời đi.
Mà cùng lúc đó, những tu sĩ hóng chuyện cũng kinh hãi tột độ, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy, không dám nán lại thêm một giây.
Chuyện lớn rồi!
Lục Y giáo chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Ai biết được kẻ đến sẽ là ai? Lỡ như đó là một kẻ không nói lý lẽ, đến nơi liền dọn dẹp hiện trường, hoặc phán một câu: "Bọn bây dám thấy chết không cứu, khiến Thánh Tử nhà ta bỏ mạng" thì sao...
Nếu mình không chạy, chẳng phải là chết oan sao?
Vì vậy, không những phải chạy, mà còn phải chạy ngay lập tức!
Chạy được nhanh bao nhiêu thì chạy, chạy được xa bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
"Chúng ta cũng đi nhanh lên."
Tào béo hạ giọng: "Chậm nữa là không đi được đâu, cẩn thận lại xảy ra chuyện!"
"Ngạch..."
"Không chào tạm biệt Thạch Hạo sao?"
Thỏ con nghiêng đầu, không hiểu.
"Không phải lúc."
Trường Cung từ từ lắc đầu, thở dài: "Thánh Tử của Lục Y giáo đã chết, e rằng lại sắp có một trận gió tanh mưa máu nữa rồi."
"Làm vậy là để bảo vệ chúng ta."
"Đừng nghĩ nhiều nữa, mau chóng rời khỏi đây thì hơn."
"Vậy à?"
Thỏ con nửa hiểu nửa không: "Vậy chúng ta mau chạy thôi."
Tào béo: "..."
...
"Lục Y giáo tuy phiền phức, nhưng cũng không phải là không thể đối phó. Thiên Biến Vạn Hóa Chi Thuật đã được sư tôn cải tiến rất hữu dụng."
Sau khi đi được một đoạn, thấy xung quanh không có ai, Thạch Hạo liền dùng Thiên Biến Vạn Hóa Chi Thuật, biến mình thành một thanh niên khác.
Mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang.
"Nhưng Tội Huyết..."
"Là do mình đã vận dụng toàn bộ khí huyết chi lực, nên bị thứ gì đó cảm ứng được, từ đó mới xuất hiện biến hóa kia sao?"
"Không biết sẽ gây ra biến hóa gì, liệu có bị cường giả Tiên Giới chú ý và tìm kiếm không..."
"Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng cần phải thay tên đổi họ."
"Dù ta không sợ, nhưng không thể liên lụy đến sư môn."
"Lỡ như họ điều tra đến hạ giới, thân phận của mình cũng chưa chắc đã bại lộ."
"Cho nên..."
Thạch Hạo có chút trầm ngâm, tự đặt cho mình một cái tên.
"Từ nay về sau, ta tên là..."
Hắn nhìn về phía Đại Hoang trước mắt, lẩm bẩm: "Hoang!"
Thạch Hạo, hay nói đúng hơn là Hoang, dừng bước, nhìn về phía sau.
Vút!
Lục quang ngút trời, quả cầu ánh sáng màu xanh biếc kia lại xuất hiện, vắt ngang chân trời, dường như có thể xuyên qua cả thế giới.
Thạch Hạo chỉ nhìn thoáng qua vài lần rồi quay đầu, lặng lẽ bước tiếp.
Tiếp tục lên đường.
Mặc kệ "hồng thủy ngập trời" phía sau.
Không lâu sau, có một người với tốc độ còn nhanh hơn vượt qua hắn.
Người đó cũng toàn thân bao phủ trong lục quang, là một sự tồn tại vô cùng đáng sợ.
Chỉ có điều, đó không phải là bản thể, mà là một phân thân.
Hắn chặn Hoang lại, trầm giọng hỏi: "Tiểu tử, có từng thấy Thạch Hạo không?"
"..."
"Không biết."
Hoang ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh, không hề có chút sợ hãi.
"..."
Đối phương khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nghĩ nhiều, tăng tốc bay về phía trước.
...
"Lần này đi phải cẩn thận."
"Ngươi tuy có chút thực lực, nhưng thứ mà Tiên Giới không thiếu nhất chính là cường giả, đừng nên chủ quan."