Đám đông: "..."
Mẹ nó chứ!!!
Lại nữa à?!
Đấu giá sư thầm chửi: "Tổ cha nhà ngươi!"
Mẹ kiếp, các ngươi học lỏm rồi áp dụng ngay cũng nhanh quá rồi đấy?!
Lòng hắn chấn động, lập tức dùng thần thức truyền âm liên hệ với cao tầng của phòng đấu giá, đồng thời cũng sắp xếp "chim mồi" của mình ra tay.
"Cứ hết người này đến người khác, không dứt à?!"
Hắn mắng một tiếng: "Lão tử không tin! Còn muốn hớt tay trên à? Mơ đi!"
"Ta lại muốn ra giá!"
"Ba trăm triệu!"
"Đây đã là giá thị trường rồi, có bản lĩnh thì ngươi ra giá tiếp đi!"
"Bốn trăm triệu!"
Người lúc trước nheo mắt lại.
"Bằng mọi giá phải có? Đúng không? Ha ha! Năm trăm triệu!"
Chim mồi cũng không hề nhượng bộ.
Thế nhưng...
Nào ngờ, người kia lại buông tay: "Thôi được, tặng cho ngươi đấy."
"Ha ha ha!"
Xong việc, hắn thậm chí còn cười ha hả: "Thằng nhóc này chắc là đồ ngu à? Giá thị trường ba trăm triệu, mà đây còn là giá đấu giá, giao dịch riêng thì cũng chỉ hơn hai trăm triệu chứ chưa đến ba trăm triệu, vậy mà hắn lại bỏ ra năm trăm triệu, đắt gấp đôi cũng mua à?"
Chim mồi: "...Mẹ nhà ngươi!!!"
Những người khác da mặt co giật, biểu cảm vô cùng "phong phú".
Đấu giá sư cũng chết lặng.
Đệt!
Đây còn may là chim mồi, món đồ này có thể chuyển sang chi nhánh khác để tiếp tục đấu giá, chứ nếu là người mua thật thì chẳng phải tức hộc máu ngay tại trận sao?!
"Thằng chó chết này!"
Hắn thầm lườm về phía phòng khách quý của Lâm Phàm: "Đều tại hắn!"
Đây chẳng phải là làm hỏng bét bầu không khí của cả buổi đấu giá rồi sao?
Lão già này cả đời chưa từng chủ trì buổi đấu giá nào tấu hài như thế này!
"Không có ai tiếp tục ra giá, năm trăm triệu thành giao."
Hắn cố nén lửa giận trong lòng, cố gắng hết sức để mình tỏ ra bình tĩnh: "Món tiếp theo..."
Thế nhưng!
Đồ vật vừa mới được đưa ra, liền có bốn năm người đồng thời đứng dậy: "Món này ta bằng mọi giá phải có! Này? Mang thêm ít linh thạch đến đây cho ta!"
"Ta muốn..."
"Ngươi tưởng ta ngốc à?!"
"..."
Bốn năm người này gần như đồng thanh!
Độ ăn ý phải gọi là trăm phần trăm!
Cảnh tượng này trực tiếp khiến tất cả mọi người ngơ ngác, đặc biệt là những người muốn mua món đồ này, ai nấy đều mắt chữ A mồm chữ O.
"Đậu má nhà các ngươi * còn là người không vậy?"
"Ngươi đậu xanh rau má * ta * tiên sư nhà ngươi *!"
"..."
Trong phút chốc, cả hội trường chửi như hát hay.
Ngay cả những người không định mua món đồ này cũng phải cạn lời.
Nhất là những người đang chuẩn bị đấu giá các vật phẩm tiếp theo, vừa thấy tình hình này là hận Lâm Phàm đến thấu xương.
Khơi mào cái trò quỷ này, trực tiếp khiến tất cả mọi người học theo...
Nhanh như vậy đã có bao nhiêu người học theo rồi, về sau chẳng phải sẽ càng nhiều hơn sao?
Vậy bọn ta còn đấu giá được nữa không?
Đúng là muốn mạng người mà!!!
Chỉ là, bọn họ lại không biết rằng, ngay cả Lâm Phàm lúc này cũng cảm thấy hơi khó đỡ.
"Vô lý thế sao?"
"Dù gì cũng đều là tiên nhân cả mà, không cần chút mặt mũi nào à?"
"Cái này, cái này, cái này..."
"Với lại, các ngươi dù gì cũng nên im lặng một chút chứ, đã thế còn làm ầm lên, không sợ người ta vá cái lỗ hổng, cái BUG này lại à?"
"Thỉnh thoảng dùng một lần thì thôi, các ngươi lại còn dùng hết lần này đến lần khác..."
"Hết cứu."
Lâm Phàm không biết phòng đấu giá sẽ xử lý thế nào.
Nhưng với tư cách là một game thủ kỳ cựu, hắn đã gặp không ít BUG.
Lúc còn trẻ cũng từng lợi dụng một vài cái.
Nhưng không có ngoại lệ, nếu tự mình lén lút dùng, thỉnh thoảng dùng thì không vấn đề gì.
Một khi đã lan truyền ra ngoài, tất cả mọi người đều thi nhau truyền bá, thậm chí còn nhảy vào mặt ban tổ chức mà dùng... thì OK, cái BUG này chắc chắn sắp bay màu.
Người của phòng đấu giá này cũng không phải kẻ ngốc.
Sao họ có thể ngồi yên mặc kệ được?
Cho nên...
Chậc.
E là các phòng đấu giá ở Tiên Giới sắp có thêm một quy định mới rồi.
Vừa nghĩ đến đây.
Lâm Phàm còn chưa kịp nghĩ thêm gì, đã nghe đấu giá sư mặt mày đen kịt nói: "Chư vị, xin hãy bình tĩnh."
"Vật phẩm này còn chưa bắt đầu đấu giá."
"Ngoài ra, tôi vừa nhận được chỉ thị mới nhất từ cao tầng của phòng đấu giá."
"Kể từ giờ phút này trở đi, tất cả các chi nhánh của phòng đấu giá chúng tôi đều sẽ thêm một quy định mới."
"Không cho phép dùng bất kỳ hình thức nào để chỉ rõ hoặc ám chỉ rằng mình 'bằng mọi giá phải có', càng không cho phép chỉ rõ hoặc ám chỉ rằng mình sẽ cố tình nâng giá để bẫy người khác."
"Nếu không, một khi bị phát hiện, nhất định sẽ nghiêm trị!"
"..."
Bốn năm người vừa mới học theo đều sững sờ, một người trong đó cau mày hỏi: "Nghiêm trị đến mức nào?"
Giờ phút này, bọn họ rất khó chịu.
Dựa vào cái gì chứ?!
Mắt thấy khó khăn lắm mới học được một cách tiết kiệm tiền, cho dù không tiết kiệm được thì cũng có thể bẫy người khác một vố, ít nhất trong lòng cũng thấy sảng khoái.
Vậy mà một cách hay như vậy, ta vừa mới học được, còn chưa kịp áp dụng thì ngươi lại bảo không được dùng?!
Cho nên...
Dù nghe nói là không cho phép, họ vẫn muốn hỏi cho rõ rốt cuộc hình phạt là gì.
Nếu có thể chấp nhận được...
Chưa chắc đã không thể...
Đấu giá sư đương nhiên hiểu ý của họ, vì vậy sắc mặt càng thêm đen tối, không còn vẻ ung dung như trước nữa: "Vi phạm lần đầu sẽ bị đuổi ra khỏi phòng đấu giá, cấm tham gia buổi đấu giá lần này."
"Nếu tái phạm, giết!"
Đám đông: "..."
Bốn năm người kia lập tức im bặt.
Nhưng lúc này, họ cũng không còn gì để nói.
Phòng đấu giá có thế lực lớn chống lưng, bọn họ không thể đắc tội.
Chỉ có thể...
Chấp nhận.
Nhưng...
Bọn họ cũng không hoảng.
Cấm thì cấm.
Nhưng dù sao ta cũng đã nói ra rồi!
Ngươi cấm, người khác chẳng lẽ không biết?
Ít nhất với món đồ này, ta vẫn có thể thao tác được.
Chỉ là...
Mẹ kiếp, có tới mấy đối thủ cạnh tranh lận! Phen này phải đấu trí đấu dũng rồi.
Buổi đấu giá vẫn tiếp tục.
Phần lớn khách hàng bình thường đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cũng có chút tiếc nuối.
Tâm trạng của họ lúc này, cũng giống hệt như những game thủ vừa nghe nói có BUG có thể cày tiền, kết quả đang chuẩn bị thử thì lại được thông báo là lỗ hổng đã được vá, sau đó lại còn bị cảnh cáo rằng dùng bất kỳ BUG mới hay cũ nào để cày tiền đều sẽ bị khóa acc.
May mắn là...
Tất cả mọi người đều công bằng.
Nhưng tiếc là...
Mình chưa kịp cày!
Khó chịu thật!
Thế nhưng...
Lâm Phàm lại đột nhiên buông một câu: "Quy định này cũng thú vị đấy, không cho phép nói..."
"Chỉ là không cho phép nói thế, chứ đâu có cấm làm thế."
"Vậy chẳng phải là..."
Đám đông: "∑(O_O)?"
"Cái này..."
"Đúng rồi!"
Bọn họ đột nhiên sáng mắt lên.
Mẹ nó, đúng là thế còn gì!
Không cho phép nói?
Thì ta cứ làm là được chứ gì?
Tuyệt vời!
Mặt đấu giá sư đen như đít nồi.
Mẹ nó nhà ngươi có thể ngậm miệng lại được không?!
Đúng là quá đáng mà!
Chưa từng thấy ai khốn nạn như ngươi!
"Người đâu."
"Mau hoàn thành giao dịch với vị khách quý kia!!!"
Ý của họ rất rõ ràng.
Mau giao dịch đi, rồi cầm tiên tinh của ngươi cút ngay cho ta!
Lâm Phàm lại đang cười.
Để sau này các buổi đấu giá đều mang hơi hướm của trò Ma Sói, hừm... thú vị đấy.
Với điều kiện là ta không tham gia đấu giá nữa.
Đương nhiên...
Kể cả có tham gia, ta cũng có cách đối phó.
Có điều...
Chiêu kia còn thâm độc hơn, có thể không dùng thì tốt nhất là không nên dùng.
Nếu không, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện.
"Khụ..."
...
Giao dịch hoàn tất.
Lâm Phàm không nói nửa lời nhảm, trực tiếp rời đi.
Đuổi ta đi à?
Ta còn mong ngươi đuổi ta đi đây.
Bây giờ đi, ít nhất trên đường sẽ gặp ít phiền phức hơn.
Chỉ là...
Sau khi ra khỏi cửa, không ai phát hiện ra, thân hình Lâm Phàm khẽ lóe lên một cái.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, và cũng chỉ có một lần duy nhất.
Lại vì trong thành không cho phép dùng thần thức dò xét.
Hơn nữa lại đúng lúc ở chỗ góc rẽ, nên sự thay đổi này không có mấy người phát hiện.
Những kẻ bám theo phía sau thì ngay lập tức đuổi theo.
Sau khi đuổi kịp, chúng không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường.
"Quả nhiên."
Lâm Phàm thầm bĩu môi: "Cái nghề cướp của giết người này, ở đâu cũng không hiếm thấy."
"Thậm chí đám này còn chẳng thèm diễn một chút, cứ thế bám theo luôn."
"Có điều..."
"Như vậy cũng tốt."
"Ít nhất là chơi bài ngửa."
...
Ra khỏi thành Huyết Hà, Lâm Phàm đi thẳng về phía tây.
Sau khi đi được mấy trăm vạn dặm, hắn bị người ta chặn đường.
"Cây này do ta trồng, đường này do ta mở, muốn..."
Mấy tên "cướp" xông tới, thuần thục đọc khẩu hiệu, nhưng Lâm Phàm lại xua tay ngắt lời: "Chậm đã!"
"Chúng ta vào thẳng vấn đề luôn đi, không cần phải theo quy trình đâu, ngại lắm."
"Các ngươi theo cả một đường, cũng tội nghiệp cho các ngươi."
Lâm Phàm thở dài: "Hỏi các ngươi là ai phái tới thì chắc chắn các ngươi cũng không nói."
"Cho nên, cũng không cần phải nói nhảm nữa, bắt đầu luôn đi."
Hắn thật sự không ngạc nhiên khi có người muốn xử mình.
Với cái kiểu hành xử của hắn, khụ, nói thật lòng thì không biết đã khiến bao nhiêu người ghi hận...