"Ai muốn đi?"
Đối mặt với câu hỏi của Giáo chủ, đám người Tiệt Thiên Giáo nhìn nhau không nói gì, cuối cùng, tất cả đều ăn ý không lên tiếng.
"Câm hết rồi à?"
Giáo chủ Tiệt Thiên Giáo khẽ nhíu mày.
"Chuyện này... Giáo chủ."
Một vị hộ pháp cười khổ nói: "Chỉ là một Lãm Nguyệt Tông cỏn con, cho dù có lập đạo thống ở Tiên Giới thì cũng chỉ là lũ gà đất chó sành. Chúng ta chỉ cần cử bừa một người cũng đủ để dễ dàng trấn áp."
"Nhưng vị đứng sau nó..."
"Thì chúng ta không ai cản nổi cả."
"Không biết Giáo chủ ngài...? "
Giáo chủ Tiệt Thiên Giáo mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại giật thót một cái.
Mẹ kiếp!
Đó chính là một vị Vô Thượng Tiên Vương cự phách thời thượng cổ đấy.
Tuy lão tử đây cũng là Tiên Vương, lại còn là Tiên Vương cự phách, nhưng phía trước làm gì có hai chữ ‘Vô Thượng’?
Thật sự đánh nhau, bà ta chưa chắc giết được mình, nhưng mình cũng tuyệt đối không có cửa thắng, khả năng cao là sẽ bị đè xuống đất mà chà đạp tơi bời.
Điểm này, thử hỏi có ai mà không biết?
Cho nên, tên nhãi nhà ngươi hỏi câu đó, rốt cuộc là có ý gì?
Giọng hắn lạnh dần: "Chỉ là một lão già đáng lẽ phải biến mất trong dòng sông năm tháng mà thôi, có gì ghê gớm?"
"Bà ta mà dám đến, bản giáo chủ tự nhiên sẽ cho bà ta biết, cái gì gọi là giang sơn đời nào cũng có nhân tài, cái gì gọi là bà ta đã già rồi."
Đám người giật mình.
Ai nấy đều bị khí phách của Giáo chủ nhà mình khuất phục, vì vậy, tất cả đều mở miệng tán thưởng.
"Giáo chủ vô địch!"
"Giáo chủ uy vũ!"
"Giáo chủ thiên thu vạn đại, nhất thống hoàn vũ!"
"Đừng có tâng bốc."
Giáo chủ Tiệt Thiên Giáo vung tay lên: "Ta chỉ không sợ mấy lão già đó thôi, chứ hai chữ vô địch thì vẫn chưa dám nhận."
"Nhưng các ngươi cứ yên tâm mà làm."
"Một lão già, một Lãm Nguyệt Tông thôi mà, thì làm gì được bản giáo chủ?"
Đám người nghe xong, lập tức yên lòng.
Đến Giáo chủ nhà mình còn nói vậy, thì còn sợ cái quái gì nữa?
Lập tức có không ít người đứng dậy, chuẩn bị chờ lệnh tiến đến giải quyết Lãm Nguyệt Tông, để tìm lại thể diện đã mất ở Tiên Võ đại lục, thề phải nhặt lại từng mảnh da mặt.
Thế nhưng...
Ngay lúc này, lời của Giáo chủ Tiệt Thiên Giáo lại xoay chuyển: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại."
"Việc này không phải là chuyện của riêng Tiệt Thiên Giáo chúng ta."
"Sáu nhà còn lại cũng hận Lãm Nguyệt Tông đến tận xương tủy."
"Huống chi, còn có Tiên Điện?"
"Mối hận của Tiên Điện đối với Lãm Nguyệt Tông, e rằng còn hơn cả chúng ta."
"Hay là cứ báo tin này cho Tiên Điện trước đã."
"Nếu Tiên Điện chịu ra tay."
"Chúng ta cũng chẳng cần phải phiền phức như vậy."
Đám người ngẩn ra.
Lời này nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng nếu tự mình suy ngẫm kỹ lại, sao cứ cảm thấy chỗ nào cũng sai sai, chỗ nào cũng có vấn đề thế nhỉ?
Cứ như thể...
Giáo chủ lão nhân gia ngài đang chém gió thì phải.
Những kẻ có mặt ở đây, ai mà chẳng phải cáo già?
Đầu óc ai cũng tỉnh táo hơn người.
Cũng chính vì thế, bọn họ đều lờ mờ hiểu ra một chuyện, Giáo chủ nhà mình không trị được vị Vô Thượng Tiên Vương cự phách kia, khụ khụ...
Nhưng lời này, bọn họ nào dám nói ra.
Như đã nói, ai mà chẳng phải cáo già?
"Giáo chủ nói rất phải!"
"Cực kỳ phải, vẫn là Giáo chủ nghĩ chu đáo."
"Ta đề nghị, cứ làm theo lời Giáo chủ."
"Nói nhảm, không làm theo lời Giáo chủ, chẳng lẽ làm theo lời ngươi?"
"Giáo chủ, ta có người quen ở Tiên Điện, việc này cứ giao cho ta là được, ta làm việc, ngài cứ yên tâm."
Một người lập tức nhận lệnh, tỏ vẻ mình có người quen ở Tiên Điện.
"Ra là Chung hộ pháp." Giáo chủ Tiệt Thiên Giáo gật đầu: "Nếu đã vậy, việc này giao cho ngươi, bất luận thế nào cũng phải thông báo cho tới nơi tới chốn."
"Vâng, Giáo chủ."
Chung hộ pháp gật đầu, rồi lại thăm dò hỏi: "Chỉ không biết, ta có cần thêm chút dầu vào lửa không?"
"Ngươi tự xem mà xử lý." Giáo chủ Tiệt Thiên Giáo phất tay.
"Lui cả đi."
Đám người lui ra.
Trong lòng Chung hộ pháp đã có tính toán.
Cái gì gọi là xem mà xử lý?
Đã biết tỏng Giáo chủ nhà mình không trị nổi vị Vô Thượng Tiên Vương cự phách kia, vậy dĩ nhiên là phải lừa Tiên Điện ra tay rồi.
Dù sao thì Tiên Điện cũng chẳng sợ vị kia.
Bọn họ ra tay, phe mình cũng không cần gánh chịu rủi ro, còn gì tốt hơn.
Về phần tại sao bọn họ đều không nói hai chữ "Liễu Thần", mà dùng "vị kia" để thay thế, là bởi vì Tiên Vương quá mức cường đại, thậm chí có thể "chiếu rọi chư thiên".
Đồng thời, Tiên Vương có "cảm giác lực" gần như biến thái, nếu có người gọi thẳng "tên" của họ, họ có thể cảm nhận được ngay lập tức.
Thậm chí có thể trực tiếp chiếu rọi chư thiên mà đến, phát động thế công đáng sợ.
Cho nên, trừ phi là nói tốt cho người ta, hoặc thực lực hoàn toàn vượt trên đối phương, chẳng thèm để ý tới họ, bằng không, không ai lại ngu đến mức đem tục danh của một vị Tiên Vương treo ở bên miệng.
Thậm chí, đó không còn là ngu nữa.
Mà là muốn chết!
...
Sau khi tan họp, Chung hộ pháp không hề trì hoãn, lập tức đi đến một... phân bộ nào đó của Tiên Điện.
Đúng là hắn có quen người của Tiên Điện, quan hệ hai bên cũng không tệ, nhưng chẳng lẽ hắn có thể có quan hệ tốt với một nhân vật lớn của Tiên Điện, tâm đầu ý hợp hay sao? Đùa chắc!
Là người quen.
Nhưng cũng chỉ là người của một phân bộ nào đó mà thôi.
Hay phải nói là...
Những nơi này không thể được gọi là Tiên Điện.
Tiên Điện, chỉ có một!
Độc lập bên ngoài Tam Thiên Châu, treo cao trên cửu thiên.
Chỉ có nơi đó mới có thể tự xưng là Tiên Điện.
Những nơi khác, cho dù có người của Tiên Điện đóng quân, cũng không xứng, càng không thể được gọi là Tiên Điện, ít nhất là người của chính họ nghĩ như vậy.
Có điều điểm này lại chẳng có chút ràng buộc nào với người ngoài, họ có thể tùy tiện nhắc đến.
Về phần tác dụng của những "phân bộ" này thì đủ loại.
Có nơi là để trông coi một động thiên phúc địa nào đó.
Có nơi tồn tại như một chốn để rèn luyện.
Còn có một số là để trấn áp đại yêu, lão ma nào đó.
Chỉ là, những phân bộ này rốt cuộc tồn tại với tác dụng gì, người ngoài không thể nào biết được.
Chỉ có người trong nội bộ Tiên Điện mới biết, nhưng họ cũng sẽ không truyền ra ngoài, người ngoài chỉ có thể dựa vào phỏng đoán.
Phân bộ mà người quen của Chung hộ pháp trấn thủ, Chung hộ pháp cũng không biết "mục đích" của nó, điều duy nhất có thể xác định là, chắc chắn không phải trấn thủ bí cảnh, bảo vật hay động thiên phúc địa gì, bởi vì nơi đó là một mảnh hoang mạc.
Nơi chim không thèm ị, lấy đâu ra động thiên phúc địa?
Cũng chưa từng thấy thế hệ trẻ của Tiên Điện đến đó rèn luyện.
Bởi vậy...
Hắn chỉ có thể đoán rằng, nơi đó e là nơi trấn áp trận nhãn của thứ gì đó.
Thực lực của Chung hộ pháp rất mạnh.
Sớm đã là tu vi Thập Tứ Cảnh, hắn bôn ba mệt mỏi, mất mấy ngày mới đến được nơi này, rồi cung kính hành lễ: "Xin ra mắt sứ giả Tiên Điện."
Két.
Cửa căn nhà tranh phía trước mở ra, một bóng người khoác chiến giáp bạc, tay cầm trường qua chậm rãi bước ra.
"Chung Phát Bạch, ra là tiểu tử nhà ngươi."
Hắn cười sang sảng: "Sao thế, hôm nay rảnh rỗi đến thăm ta à?"
"Mà này, sao ngươi lại có cái bộ dạng chết dí này?"
"Đã bảo giữa chúng ta không cần xa cách như vậy."
"Quy củ dù sao vẫn phải có." Chung Phát Bạch cũng nở nụ cười, rồi nói: "Với lại, ta cũng không phải đến thăm ngươi, mà là vô sự bất đăng tam bảo điện."
"Lần này đến đây, là có nhiệm vụ."
"Ồ?"
"Vì ta mà đến? Hay là đi ngang qua đây ghé thăm ta?"
"..."
"Đều không phải."
Chung Phát Bạch lại gần, cùng hắn vào nhà tranh, rồi sắc mặt ngưng trọng nói: "Là vì Tiên Điện mà đến."
Đối phương hơi sững sờ.
Khẩu khí lớn thật.
Vì Tiên Điện mà đến?
"Cần làm chuyện gì?"
"Lãm Nguyệt Tông." Chung Phát Bạch nói nhỏ.
Chiến tướng giáp bạc lại ngẩn ra.
Trầm tư hồi lâu, mới tìm thấy cái tên Lãm Nguyệt Tông trong trí nhớ.
"Hình như là một tông môn ở hạ giới, đã phá hỏng chuyện Thất Tiên hạ giới lần này?"
"Chính là Lãm Nguyệt Tông này." Chung Phát Bạch trầm giọng nói: "Lãm Nguyệt Tông chẳng có gì đáng sợ, nhưng vị đứng sau nó thì lại có chút bản lĩnh! Nhưng bất kể thế nào, hành động lần này của bọn họ chẳng khác nào tuyên chiến với cả Thượng giới Tam Thiên Châu."
"Không thể tha thứ."
"Bây giờ, chúng tôi đã xác định, người của Lãm Nguyệt Tông đã đến Tây Ngưu Hạ Châu, đang chiếm giữ Kiến Sơn Môn, còn có một số đệ tử thì tản ra bên ngoài."
Một khi bọn họ đã vào Tam Thiên Châu, vậy thì món nợ này cũng nên tính cho sòng phẳng rồi.
"Chỉ không biết, Tiên Điện có ý định ra tay không?"
Chiến tướng giáp bạc: "..."
Tiên Điện có muốn ra tay hay không cái con khỉ.
Mẹ nó chứ, ngươi muốn mượn đao giết người chứ gì?
Ta mà đại diện cho Tiên Điện được á?