Tình hình này ngay lập tức khiến Lâm Phàm nghĩ đến những truyền thuyết được ghi chép ở Địa Cầu.
«Minh Tập Lễ» ghi chép: Đầu rồng, tóc xanh, có sừng, bốn chân như đang bay, chính là Bạch Trạch.
Cho nên...
Vãi chưởng, Bạch Trạch?!
Lâm Phàm trừng lớn hai mắt: "Hay lắm, là Thụy Thú!!!"
"Đây là báu vật mà, có thể tăng 'chỉ số may mắn', tương lai vô hạn!"
"Không ngờ, không ngờ tới, tuy biết thân phận của ngươi rất đặc thù, nhưng lại không ngờ có thể đặc thù đến mức này, Bạch Trạch, chậc chậc chậc, có một con Bạch Trạch trong sơn môn, không nói là may mắn tới tấp, thì ít nhất cũng không xui xẻo như vậy chứ?"
...
Những ghi chép, truyền thuyết liên quan đến Bạch Trạch có rất nhiều.
Có thể nói là nhiều không đếm xuể.
Nhưng đại đa số ghi chép về Bạch Trạch đều là "Thụy Thú".
Đại diện cho điềm lành!
Nơi nó ở, phần lớn đều gặp may mắn liên tục.
Bản thân vận khí của nó lại càng tuyệt vời.
"Thụy Thú Bạch Trạch, trong Yêu tộc, e là tồn tại như tiểu công chúa nhỉ? Cũng khó trách sẽ có đại lão Thập Ngũ Cảnh đích thân hộ đạo, dù sao nếu nàng xảy ra chuyện, e là toàn bộ Yêu tộc đều sẽ chấn động."
"Có Bạch Trạch, khí vận của Yêu tộc cũng sẽ tăng lên một bậc!"
"Mà bây giờ..."
"Ha ha, Bạch Trạch, là của Lãm Nguyệt Tông ta."
"Hơn nữa, Bạch Trạch sở dĩ là Thụy Thú, thực ra có liên quan đến huyết mạch và 'kỹ năng bị động' của nó, mà nếu là kỹ năng, vậy ta có thể cùng hưởng."
"Nói cách khác..."
"Chỉ cần ta cùng hưởng kỹ năng của Thiên Nữ, vậy thì ta có thể được xem là 'Bạch Trạch hình người'???"
"Nói cách khác, Lãm Nguyệt Tông hiện tại tương đương với việc có hai con Bạch Trạch?"
"Thế này chẳng phải vận khí của ta sẽ tăng vùn vụt hay sao???"
"Ví dụ như..."
"Linh bảo, tiên bảo từ trên trời rơi xuống chẳng hạn."
"Hoặc là hai vị đại năng huyết chiến một trận, cuối cùng đồng quy vu tận ngay trước cửa Lãm Nguyệt Tông của ta, để lại toàn bộ bảo vật cho Lãm Nguyệt Tông??"
Đương nhiên.
Ý nghĩ rất tốt đẹp.
Nhưng Lâm Phàm trong lòng cũng rõ, đây hoàn toàn là đang nằm mơ giữa ban ngày.
Bạch Trạch đúng là Thụy Thú, cũng chính xác có thể mang đến đủ loại lợi ích, nhưng tuyệt đối không khoa trương đến mức đó.
Có thể tăng khí vận.
Nhưng sự gia tăng này là thay đổi một cách vô tri vô giác, chứ không thể nào vừa đến nơi là lập tức xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Nếu không, nếu thật sự trâu bò như vậy...
E rằng Tiên Điện đã sớm kéo đến Yêu tộc, cướp Thiên Nữ về nuôi rồi.
Trừ phi bọn họ không biết đến sự tồn tại của Thiên Nữ.
Nhưng...
Lâm Phàm cho rằng khả năng này rất thấp.
Tai mắt của Tiên Điện không đến mức bị Yêu tộc lừa gạt một cách đơn giản như vậy.
"Cho nên, vẫn cần phải chờ đợi sao?"
"Cũng may, ta chờ được."
"Hơn nữa, hai con Bạch Trạch, thế nào cũng hiệu quả hơn một con Bạch Trạch chứ?"
"Cũng không biết có thể phù hộ cho Lãm Nguyệt Tông ở Tiên Võ đại lục không."
"Nếu có thể, vậy thì tốt quá rồi."
...
Lâm Phàm thổn thức.
Đồng thời, hắn đã quyết định.
Sau này, chính mình phải thời thời khắc khắc cùng hưởng kỹ năng bị động của Thiên Nữ, đồng thời đảm bảo nó luôn ở trong trạng thái kích hoạt.
Về phần rốt cuộc có thể mang lại bao nhiêu lợi ích...
Vậy chỉ có thời gian mới có thể chứng minh.
...
Hắn lại không biết, vào khoảnh khắc Thiên Nữ gia nhập Lãm Nguyệt Tông, và khi hắn cùng hưởng, kích hoạt kỹ năng bị động của Bạch Trạch, toàn bộ Lãm Nguyệt Tông đều đã xảy ra một vài biến hóa nhỏ.
Như trong núi rừng, những cây cỏ, các loại linh dược vốn đang sinh trưởng khỏe mạnh, đột nhiên lặng lẽ rung động, ngay lập tức, càng thêm xanh biêng biếc.
Trong Linh Thú viên.
Rất nhiều linh thú vốn đang lười biếng.
Nhưng đột nhiên, chúng trở nên linh động hơn, cũng có tinh thần hơn.
Ngay cả tiếng gầm gừ trong "phòng pháo", cũng trở nên mạnh mẽ hơn...
Dòng suối càng thêm trong vắt.
Linh khí trong đất càng thêm dồi dào...
Tốc độ tiên tinh phóng thích tiên lực tăng nhanh, tốc độ linh mạch thành hình cũng tăng lên.
Chỉ là, những biến hóa này đều thuộc về sự thay đổi một cách vô tri vô giác.
Sẽ không thể một bước lên trời, tất cả đều cần thời gian để lắng đọng.
Về phần có kích hoạt được sự kiện may mắn đặc biệt nào không, thì không ai nói chắc được.
...
Sâu trong hư vô.
Sắc mặt người áo đen có chút khó coi.
"Tiên Điện, đúng là thủ đoạn cao tay."
"Đáng tiếc..."
"Cũng chỉ khiến ta tốn thêm chút sức lực mà thôi."
"Bây giờ, bố cục đã thành..."
"Ha ha ha."
...
Hắn lời còn chưa dứt, hai mắt liền như không bị khống chế mà nhắm chặt lại, ý thức cũng trở nên cực kỳ yếu ớt, tựa như chỉ còn lại một bộ thể xác.
...
"Hắc hắc hắc."
Tiên Điện, là thế lực lớn nhất Tam Thiên Châu, thậm chí là kẻ chấp chưởng Tam Thiên Châu, vô cùng khổng lồ, nhân viên trong đó đông đảo lại mỗi người quản lí chức vụ của mình.
Đồng thời, địa bàn mà Tiên Điện cai quản cũng nhiều không đếm xuể.
Gần như tất cả những nơi trọng yếu đều có bóng dáng của bọn họ.
Ví dụ như...
Thái Âm Tinh!
Thái Âm Tinh của Tam Thiên Châu, tuyệt không phải Thái Âm Tinh của Tiên Võ đại lục có thể so sánh, hai bên căn bản không cùng một đẳng cấp.
Nếu lấy người ra để ví von...
Mặt trăng của hạ giới, gặp mặt trăng của Tiên Giới, như ếch ngồi đáy giếng trông trăng sao?
Không...
Là như một hạt phù du gặp trời xanh!
Mặt trăng của Tiên Giới, phải chiếu sáng cả Tam Thiên Châu!
Sự khổng lồ, sự huy hoàng của nó, có thể tưởng tượng được.
Thậm chí nhiều năm trôi qua, Thái Âm Tinh cũng không phải chưa từng bị tổn hại.
Chỉ là sau đó mỗi lần, đều được đại năng giả tu bổ, khôi phục lại ánh hào quang, thậm chí còn hơn cả trước kia.
Trải qua vô tận năm tháng, Thái Âm Tinh đã không còn là Thái Âm Tinh thời cổ, mà càng thêm cường hoành, khổng lồ, sáng tỏ!
Mà đồng thời, Tiên Điện cũng xem nó như hậu hoa viên của nhà mình.
Trên Thái Âm Tinh này, xây dựng cung điện.
Tên là...
Nguyệt Cung!
Mà trong Nguyệt Cung, ở một vài nữ tiên.
Những nữ tiên này đều có thể chất đặc thù, thân cận với "Thái Âm", "Mặt Trăng", hoặc có độ tương thích cực cao, tu luyện trên Thái Âm Tinh sẽ làm ít công to, đồng thời có thể giúp các nàng cảm ngộ các loại thần thông.
Mà những cô gái này, đều được gọi là "Nguyệt Nga".
Người đứng đầu Nguyệt Nga, thì được xưng là Thái Âm Tinh Quân.
Thái Âm Tinh Quân tương truyền là sinh linh thượng cổ, thực lực rất mạnh, sớm đã là một đời Tiên Vương.
Nàng giữ chức vụ quan trọng trong Tiên Điện.
Đồng thời...
Cũng có lời đồn rằng, nàng và Điện chủ Tiên Điện có mối quan hệ đó.
Nhưng rốt cuộc là quan hệ gì, lại không ai dám nói rõ.
Lại không ai dám chỉ mặt gọi tên.
Dù sao...
Cảm giác của Tiên Vương quá nhạy bén, ai dám gọi thẳng tên, tất nhiên sẽ bị ngài ấy phát giác, đến lúc đó trực tiếp một cái chiếu rọi chư thiên, kia chẳng phải xong con bê rồi sao?
Cho nên, không chỉ là chuyện phiếm của Thái Âm Tinh Quân, mà là chuyện phiếm của tất cả Tiên Vương, đều không ai dám nói.
Trừ phi...
Người nói xấu cũng là Tiên Vương, mà lại thực lực còn mạnh hơn.
Như vậy, mới có thể che đậy cảm giác của đối phương, hoặc là không sợ cảm giác của đối phương, có thể nghênh ngang nói xấu.
Về phần chuyện của Thái Âm Tinh Quân...
Lại thật sự không có người nào dám nói rõ, cũng không người nào dám đi tìm hiểu.
Dù sao...
Nếu chỉ là một Thái Âm Tinh Quân thì không sao, Tam Thiên Châu rộng lớn, người mạnh hơn nàng cũng vẫn có một vài người, nhưng người đứng sau lưng nàng lại là Điện chủ Tiên Điện.
Vị kia thực lực sâu không lường được, ai dám trêu chọc?
...
"Các ngươi nói, Thái Âm Tinh..."
Trong một cung điện nào đó của Tiên Điện.
Một đám tướng quân khoác chiến giáp uống đến say khướt, ai nấy đều bung xõa.
Đang ăn uống thả cửa.
Cũng đang bàn tán chuyện bát quái.
Nhưng, khi có người nhắc đến Thái Âm Tinh, đám người lại rõ ràng run lên một cái, cơn say cũng tiêu tán hơn phân nửa.
"Suỵt, lời này không được nói bừa."
"Đúng vậy, cẩn thận tai vách mạch rừng."
"Có cái rắm tai, đây là chỗ ở của ta, ai có thể nghe được?"
Người lên tiếng trước đó lại cười nhạo một tiếng: "Cứ yên tâm mà nói!"
"Chỉ cần không gọi thẳng tục danh, tất nhiên không có việc gì!"
"Cái này..."
"Thiên Bồng, chúng ta biết ngươi rất tự tin, cũng biết địa vị của ngươi khá cao, nhưng việc này chính là cấm kỵ, chúng ta vẫn là đừng nên bàn luận lung tung thì hơn, để tránh gặp tai bay vạ gió."
"Các ngươi à, chính là nhát gan!"
Vị tướng quân được gọi là Thiên Bồng say khướt, nhe răng, lại ừng ực ừng ực nốc một ngụm rượu lớn, ném bình rượu ra, loảng xoảng!
Vò rượu vỡ tan tành!
"Biết vì sao chúng ta cùng thời kỳ vào Tiên Điện, bây giờ ta đã là đại soái một quân, mà các ngươi, chức quan cao nhất, cũng vẫn chỉ là một Thiên phu trưởng không?"
"Chính là vì các ngươi quá nhát gan, quá cẩn thận!"
"Hoàn toàn không dám mạo hiểm."
"Càng không dám phấn đấu..."
"Nếu các ngươi gan dạ hơn một chút như ta, phấn đấu một chút, không nói cũng trở thành đại soái một phương, nhưng ít nhất cũng có thể chen chân vào hàng tướng quân chứ?"
"Ai..."
Một phen của hắn, nghe đám người mặt đỏ tới mang tai.
Nhưng...
Xét đến thực lực, bảo vật của hai bên đều có khoảng cách, địa vị chênh lệch càng rõ ràng hơn, nên cũng chỉ có thể cười làm lành, nuốt cay đắng và xấu hổ vào trong bụng.
"Hừ!"
Thiên Bồng đắc ý gật gù, cười nhạo nói: "Các ngươi không dám nói, ta nói!"
"Vị kia ấy à, trước đây ta canh giữ Thiên Hà, cũng từng xa xa trông thấy một lần."
"Các ngươi đừng nói..."
"Thật sự đừng nói!"
"Dung mạo đó, tư thái đó, cử thế vô song, là số một trong đời ta từng thấy!"
"Đúng là nhìn một lần lỡ cả đời, từ sau lần đó, những nữ tử khác, chậc chậc, đã không lọt vào mắt ta được nữa."
"Sắc đẹp cỡ đó, là đàn ông nào thấy cũng phải động lòng."
"Thậm chí..."
Thiên Bồng đứng dậy, chân đạp lên ghế, bàn luận viển vông, nước miếng văng tung tóe.
"Thậm chí đừng nói là đàn ông, chính là phụ nữ, hay những kẻ có sở thích Long Dương gặp phải, cũng sẽ nhớ mãi không quên, nghĩ mọi cách để chiếm làm của riêng."
"Không hành động?"
"Không hành động không phải là không muốn, mà là thực lực không đủ, là không có tư cách đó!"
"Có tư cách đó..."
"Ví dụ như 'vị kia', ngài ấy có thân phận, có thực lực, có địa vị, làm sao có thể không động lòng?"
"Vì vậy, theo ta thấy, quan hệ giữa bọn họ, là chắc chắn có!"
"Hơn nữa... ha ha ha, không chừng họ còn có con riêng, con gái riêng nữa đấy."
"Đáng tiếc, những chuyện này không ai biết được."
"Chỉ là..."
"Ai, ta thật ghen tị với 'vị kia' nha, có thể độc chiếm được vị kia."
"Thậm chí ta thấy, những Nguyệt Nga trên Thái Âm Tinh kia, e rằng... cũng là nha đầu ấm giường thôi."
"Nhân sinh như thế, còn gì viên mãn hơn? Đời này cũng không còn gì để cầu!"
...
Hay cho một gã!
Đám người tất cả đều bị dọa đến tê cả da đầu, sợ đến hoa dung thất sắc, câm như hến.
Hoàn toàn không dám hó hé...