"Đạo hữu, gần đây có ở Tây Nam Vực không?"
"Chuyện về thịnh hội thiên kiêu ở Túy Tiên Lâu, đạo hữu đã nghe qua chưa?"
"Cùng nhau đến đó xem sao?"
Lục Minh vừa về đến Tây Nam Vực liền nhận được truyền tin của Tiêu Linh Nhi.
"Một đám thiên kiêu tụ họp, người khởi xướng lại là Thất công chúa của Càn Nguyên Tiên Triều à? E là chuyện này ít nhiều cũng nhắm vào Tiêu Linh Nhi rồi." Lục Minh sờ cằm trầm tư.
"Có điều, nàng là người Bắc Vực, ở Tây Nam Vực này chắc cũng không có nhiều năng lực gì, trừ phi có cừu béo bở hỗ trợ, nhưng loại sinh vật như cừu béo bở thì thật đúng là khó nói."
"Hơn nữa không chỉ là cừu béo bở, Càn Nguyên Tiên Triều dù sao cũng được xem là thế lực trên nhất lưu nhưng dưới thánh địa."
"Nếu thánh địa thuộc T0, tông môn nhất lưu thuộc T1, thì Càn Nguyên Tiên Triều chính là T0.5, chưa chắc đã không có tông môn nhất lưu nào cấu kết với bọn họ, hoặc trực tiếp đến bợ đỡ một phen."
"Thôi, vậy thì đi một chuyến."
"Nếu không có gì bất ngờ, ta sẽ chỉ xem náo nhiệt."
"Còn nếu thật sự đến lúc phải ra tay thì cũng không cần nương tay."
Rất nhanh, Lục Minh đã quyết định và hẹn gặp Tiêu Linh Nhi tại Túy Tiên Lâu.
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thịnh hội thiên kiêu kiểu này chắc sẽ không nhàm chán đâu nhỉ?"
"Biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ?"
"Ví dụ như, phát hiện vài mẫu nhân vật chính chẳng hạn?"
"..."
Có điều, Lục Minh rất rõ ràng, chuyện này về cơ bản là không thể.
Mẫu nhân vật chính thực ra đại khái chỉ chia làm hai loại.
Một là trường phái vô địch và mẫu thiên kiêu, loại này vừa ra mắt đã trâu bò, bá đạo, khuynh đảo thiên hạ.
Hai là mẫu phế vật giả.
Nếu là loại thứ nhất, thiên kiêu này chắc chắn đã sớm có chủ.
Nếu là loại thứ hai...
Ừm...
Chúng ta đều là thiên kiêu, một tên phế vật như ngươi căn bản không có tư cách tham gia thịnh hội này đâu!
Còn nếu đã thoát khỏi danh hiệu phế vật, trở thành thiên kiêu, yêu nghiệt thì phần lớn cũng đã có chủ.
Về phần những loại khác, ví dụ như các lưu phái kiểu Cẩu Thặng, về cơ bản sẽ không tham gia những buổi tụ họp thế này, trừ phi có tình huống bất ngờ ~
Vì vậy, cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội.
Chỉ là tỷ lệ này cực kỳ nhỏ mà thôi.
...
Thời gian trôi qua.
Ngày hôm ấy, tại Túy Tiên Lâu.
Túy Tiên Lâu vốn náo nhiệt, hôm nay lại có vẻ hơi vắng vẻ.
Chỉ là, cách bài trí, chi tiết các thứ lại lộng lẫy và tinh xảo hơn ngày thường.
"Hả?"
Có tu sĩ đi ngang qua không hiểu: "Sao hôm nay Túy Tiên Lâu lại yên tĩnh như vậy?"
"Thế này mà ngươi cũng không biết à?" Một gã biết tuốt cười ha hả, nói với vẻ khinh thường: "Người nơi khác đến à?"
"..., từ phía bắc tới."
"Thì ra là thế."
Gã biết tuốt lập tức lộ vẻ xem thường.
Lại là đồ nhà quê từ nơi khác đến đế kinh ăn xin à?
"Đã là người ngoài, không biết cũng là lẽ thường."
"Túy Tiên Lâu ngày thường dĩ nhiên rất náo nhiệt, nhưng hôm nay lại tạm thời không tiếp khách, tất cả chỉ vì thịnh hội thiên kiêu tối nay!"
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức có một đám người vây lại.
"Thịnh hội thiên kiêu?"
Dù sao cũng là đế kinh, phồn hoa, náo nhiệt lại có vô số cơ duyên, vì vậy có rất nhiều người từ nơi khác mang đủ loại mục đích đến đây.
Thông tin của họ có chút hạn chế, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Gã biết tuốt thấy vậy, lập tức ưỡn ngực ngẩng đầu, giọng cũng to hơn rất nhiều.
Trong mắt người dân bản địa ở đế kinh, ta có lẽ chỉ là thứ cặn bã, ai cũng có thể giẫm mấy phát.
Nhưng trong mắt ta, lũ nhà quê các ngươi...
Ha.
Chẳng là cái thá gì.
Hắn tận hưởng cảm giác được vạn người chú ý, lớn tiếng nói: "Không sai, thịnh hội thiên kiêu!"
"Thịnh hội thiên kiêu lần này do Thất công chúa của Càn Nguyên Tiên Triều khởi xướng!"
"Thất công chúa đến thăm, rộng mời thiên kiêu Tây Nam Vực chúng ta đến đây một chuyến, lấy rượu làm bạn, lấy võ luận đạo!"
"Đây là một sự kiện trọng đại giữa các thiên kiêu!"
"Thất công chúa mang theo mấy vị thiên kiêu, bản thân tư chất của nàng cũng có thể gọi là tuyệt thế."
"Hơn nữa, nghe đồn nhân vật cấp Thánh tử đến tham dự sẽ vượt qua mười vị!"
"Linh Kiếm Tông, Hạo Nguyệt Tông, Lang Hoàn Ngọc Động, Ngọc Hư Phái..."
"Rất nhiều tông môn nhất lưu không chỉ phái Thánh tử đến, mà còn có không ít đệ tử trong danh sách cùng tham gia."
"Không chỉ vậy, thiên kiêu khắp nơi ở Tây Nam Vực cũng nghe tin mà đến, sẽ cùng nhau tham dự, đến lúc đó sẽ có bao nhiêu cường giả, bao nhiêu thiên kiêu?"
"Các ngươi ở nơi khác, cả đời cũng không gặp được nhiều thiên kiêu như vậy đâu!"
Gã biết tuốt ngẩng đầu: "Thịnh hội như thế, đã bao trọn Túy Tiên Lâu."
"Các ngươi, cũng xứng đi vào sao?"
Hắn cười nhạo nói: "Muốn vào cũng được thôi."
"Thấy tấm bia kia không?"
"Đó là bia đá kiểm tra tuổi tác và chiến lực."
"Chỉ cần ngươi không quá trăm tuổi, chỉ cần ngươi có chiến lực từ đệ ngũ cảnh ngũ trọng trở lên là có thể đi vào tham dự."
"Các ngươi, có không?"
Hít!!!
Lời vừa dứt, mọi người nhất thời kinh ngạc.
"Thịnh hội thiên kiêu này lại kinh người đến thế?"
"Ta cũng từng thấy không ít thịnh hội thiên kiêu, nhưng... chưa bao giờ thấy nhân vật cấp Thánh tử."
"Xì, cái của ngươi cũng xứng gọi là thịnh hội thiên kiêu à? Đại hội giun dế thì có!"
"Ở đế kinh, trước mặt những thiên kiêu cấp bậc này, trăm tuổi mà không có chiến lực từ đệ ngũ cảnh ngũ trọng trở lên thì ngay cả tư cách vào cửa cũng không có."
Gã biết tuốt cười nhạo liên tục, lúc này, cảm giác thượng đẳng của hắn dâng trào.
Nhưng...
Nhưng không ai lên tiếng quát mắng hay phản bác.
Bởi vì, điều này thật quá kinh người.
Trăm tuổi, đối với tu sĩ mà nói, chẳng khác gì trẻ con.
Dù sao người thường cũng có thể sống hơn hai trăm tuổi, đối với tu sĩ, đối với thiên kiêu, nếu không bị người chém giết, trăm tuổi thật sự chỉ là một khoảng thời gian rất ngắn trong đời họ.
Nhưng...
Yêu cầu của thịnh hội thiên kiêu cũng thật sự có chút biến thái.
Trăm tuổi có chiến lực đệ ngũ cảnh, đặt ở nơi khác đã có thể được gọi là thiên kiêu hàng đầu! Dù không thể gọi là tuyệt thế thì cũng tuyệt đối không yếu.
Chiến lực từ đệ ngũ cảnh ngũ trọng trở lên?
Đó chắc chắn là hàng ngũ thiên kiêu tuyệt thế, ít nhất ở đại đa số các khu vực khác là như vậy.
Nhưng ở đây, chỉ miễn cưỡng có được tư cách vào cửa?
Điều này khiến họ biến sắc.
Thậm chí không khỏi hoài nghi, lẽ nào quê hương mình so với đế kinh lại là hai thế giới khác nhau?
Nếu không, tại sao lại có sự khác biệt lớn đến vậy!
"Ta biết các ngươi đang nghĩ gì."
Gã biết tuốt cảm giác thượng đẳng tràn trề, ha hả cười nói: "Không dám tin, hoài nghi nhân sinh, hoài nghi thế giới?"
"Nhưng ta nói cho các ngươi biết."
"Đây, chính là đế kinh!"
"Tất cả kiến thức, tất cả nhận thức trước đây của các ngươi, ở đế kinh đều sẽ bị phá vỡ."
"Đã từng, những nhân vật đỉnh cao trong mắt các ngươi, ở đế kinh..."
"Ha ha."
Hắn chỉ vào bia đá: "Có lẽ, ngay cả tư cách vào cửa cũng không có."
Đám người im lặng.
Điều này quá đả kích người khác.
Nhưng nếu lời của vị này không ngoa...
Ngay lúc này, có người chậm rãi tiến lên, đến gần bia đá.
Đó là một nam một nữ.
Nam thanh nữ tú, cả hai sánh bước bên nhau, vừa nhìn đã biết là tình nhân.
"Vũ ca."
Hiểu San cười nói: "Chúng ta có lẽ đến hơi sớm."
"Huynh ra tay, hay là muội?"
"Để ta."
Đường Vũ cười ha hả: "Ma Vân Triền Nhiễu!"
Hồn Hoàn hiện ra, Ma Vân Đằng quấn quanh bia đá, một lát sau, bia đá tỏa sáng rực rỡ.
"Hoan nghênh."
Hai vị thị nữ từ bên trong Túy Tiên Lâu vàng son lộng lẫy, khí thế hùng vĩ bay ra, cung kính chào đón.
"Xin hỏi quý danh hai vị?"
"Hạo Nguyệt Tông."
"Đường Vũ."
"Hiểu San."
"Mời..."
Hai người đi vào.
Để lại đám người vây xem kinh ngạc thán phục.
"Là cao đồ của Hạo Nguyệt Tông!"
"Hạo Nguyệt Tông là tông môn nhất lưu hàng đầu hiện nay đấy."
"Hai vị này, chắc là đệ tử trong danh sách của Hạo Nguyệt Tông nhỉ?"
"Xem tiếp đi, chắc chắn còn có thiên kiêu đến!"
Chuyện lớn như vậy, dù mình không vào được thì xem náo nhiệt cũng tốt.
Họ không rời đi, ngược lại còn kéo đến tụ tập bên ngoài quan sát, người càng lúc càng đông.
Dù sao cũng không sợ không nhìn thấy.
Ai cũng là tu sĩ, lại cơ bản không thấp hơn đệ tam cảnh, thần thức quét qua là có thể thấy rõ ràng.
Thời gian trôi qua, thiên kiêu đến ngày càng nhiều, người vây xem cũng ngày càng đông.
Mỗi khi có một thiên kiêu đến, dễ dàng bộc phát ra chiến lực vượt qua đệ ngũ cảnh ngũ trọng, liền sẽ gây ra những tiếng kinh hô không ngớt.
Nhưng, khi màn đêm buông xuống, vẫn chưa thấy một nhân vật cấp Thánh tử nào xuất hiện, có người hơi do dự nói: "Vị huynh đài kia, có phải tin tức của ngươi không chính xác không?"
Gã biết tuốt nhíu mày: "Ngươi nói cái gì?!"
"Huynh đài, ngươi nói thiên kiêu cấp Thánh tử đến tham dự sẽ không ít hơn mười vị, nhưng tại sao đến giờ vẫn chưa thấy một ai?"
"Chẳng lẽ..."
"Bọn họ đều muốn xuất hiện sau cùng?"
Đám người hiểu ý cười một tiếng.
Chuyện này cũng không có gì lạ.
Xuất hiện sau cùng để gây ấn tượng mà.
Có một số người thích để ý những chi tiết này, nhưng cũng không đến mức tất cả mọi người đều như vậy chứ?
Gã biết tuốt lại cười lạnh một tiếng: "Nực cười."
"Chẳng lẽ các ngươi nghĩ, đường đường nhân vật cấp Thánh tử, còn phải giống như những thiên kiêu bình thường này, cần phải nghiệm chứng thực lực mới được vào sao?"
"Hay là các ngươi cho rằng, Thánh tử nào đó sẽ không thể thỏa mãn điều kiện?"
Đám người sững sờ.
"Cái đó... đương nhiên là không."
"Đường đường Thánh tử, tự nhiên là thực lực hơn người."
"Thánh tử à, chưa bao giờ thấy nhân vật như vậy, nghĩ cũng không dám nghĩ."
"Vậy nên, Thánh tử phải chịu sự sỉ nhục này sao?" Thấy họ ai nấy sắc mặt không tự nhiên, gã biết tuốt cười lạnh nói: "Bọn họ cần gì phải chứng minh bản thân?"
"Danh xưng Thánh tử, Thánh nữ, đã đại biểu cho tất cả!"
"Bọn họ đã sớm đi vào bằng lối đi đặc biệt rồi, các ngươi, cũng xứng được thấy sao?"
Lời này rất không khách khí.
Nhưng lại không ai dám phản bác.
Thiên kiêu cấp Thánh tử, ở một mức độ nào đó, đã giống như Tiên thần.
Ít nhất, họ có tư chất của Tiên thần!
"Lại có người đến."
Một tiếng kinh hô.
Chỉ thấy một thiếu niên vác trường kiếm, ôm một chậu... cỏ dại, chậm rãi đến gần bia đá, nhưng lại không ra tay, mà lấy ra một khối ngọc phù truyền âm, vui vẻ hỏi: "Các ngươi đến chưa?"
"..."
"Thiếu niên này là ai, sao không vào?"
"Vác kiếm mà không cảm nhận được kiếm ý, lại còn ôm một chậu cỏ dại, người nơi khác đến à?"
"Ờ, đúng là người nơi khác đến."
Trong đám người, có người nói nhỏ: "Vị này chính là Kiếm tử đương đại của Linh Kiếm Tông, thiên kiêu cấp Thánh tử hàng thật giá thật, tương truyền là Kiếm Linh Thánh Thể kinh khủng!"
Đám người: "???"
Gã biết tuốt da đầu tê dại, ngơ ngác.
Ngươi đây không phải là vả mặt ta sao?!
Ta vừa mới chém gió xong, nói các ngươi những nhân vật cấp Thánh tử sẽ không lộ diện ở đây, ngươi liền nhảy ra, còn vui vẻ như vậy... ngươi làm ta nóng mặt quá đi!
Không lâu sau.
Tiêu Linh Nhi, Hỏa Vân Nhi, Vương Đằng và Lục Minh cùng nhau đến.
Đám người đang ngơ ngác thì thấy Kiếm tử lập tức cười ha hả nói: "Lục Minh đạo hữu, ngươi cũng đến à?!"
Hắn tiến lại gần, kích động nói: "Tiêu Linh Nhi đạo hữu, còn chưa thỉnh giáo, hai vị này là?"
"Sư đệ ta, Vương Đằng, chuyện này đừng truyền ra ngoài."
"Bạn thân Hỏa Vân Nhi, chúng ta đều đến xem náo nhiệt."
Hai bên chào hỏi nhau, Vương Đằng lại có chút lơ đãng, mắt cứ liếc vào trong Túy Tiên Lâu.
Hắn đang nghĩ, chuyến này rốt cuộc có thể thuận lợi tìm được một truyền nhân Loạn Cổ không?
"Tam Diệp."
Lục Minh nhận lấy Tam Diệp, Tam Diệp lập tức kích động run rẩy, kiếm khí bay loạn.
"Ha ha ha, biết ngươi nhớ ta, vi sư cũng nhớ ngươi."
Không tính là cửu biệt trùng phùng, nhưng tâm trạng của Lục Minh và Tam Diệp đều rất tốt, hơn nữa hắn nhạy bén phát hiện, Tam Diệp đã thay đổi!
Không chỉ chiếc lá thứ tư đã cực kỳ cứng cáp, mà tu vi và kiếm đạo của nó đều tăng tiến vượt bậc!
Mới bao lâu chứ?
Hắn không khỏi cảm thán: "Ngươi mạnh lên rồi."
"Chứ sao nữa?"
Kiếm tử lẩm bẩm: "Ta xem như biết tại sao sư tôn bảo ta đừng giao đấu với người cùng cảnh giới nữa, trên đường đến đây, ta và nó đánh ba trận, các ngươi đoán xem sao?"
"Thế nào?"
Tất cả mọi người đều hứng thú.
Đám đông hóng chuyện cũng vểnh tai lên nghe.
Kiếm tử bất đắc dĩ cười một tiếng: "Ba trận, tổng cộng chưa đến một nén nhang."
"Trận đầu, nó ra ba kiếm."
"Trận thứ hai, hai kiếm."
"Trận thứ ba, một kiếm."
Đám đông hóng chuyện gật đầu.
Chuyện này không phải là đương nhiên sao?
Một gốc cỏ dại thôi mà, cho dù biết chút kiếm đạo, trước mặt ngươi còn có thể ra được mấy kiếm? Có thể ra ba kiếm mới bị ngươi đánh bại đã là rất lợi hại rồi?
Ngươi là Kiếm tử đấy!
Nhưng suy nghĩ vừa dâng lên, liền nghe Kiếm tử nói tiếp: "Chỉ một kiếm, ta đã thua, phải tăng cảnh giới mới có thể đỡ được, nếu không, không chết cũng trọng thương."
Hắn lắc đầu, buồn bã nói: "Mấy ngày nay sư tôn ta ngày ngày mang theo nó, cùng ăn cùng ngủ, còn mỗi ngày tự mình cho nó 'ăn' kiếm, thậm chí đến bảo khố của tông môn, tìm không biết bao nhiêu kỳ trân dị bảo để nuôi dưỡng."
"Cái đãi ngộ này, ta cũng chưa từng có..."
Mọi người đều kinh ngạc!
Gã biết tuốt cũng tốt, đám đông hóng chuyện cũng vậy, tất cả đều kinh hãi tột độ, trừng lớn hai mắt nhìn về phía Tam Diệp.
Một gốc cỏ dại...
Có thể một kiếm hạ gục Kiếm tử cùng cảnh giới???
Đây chính là thiên kiêu cấp Thánh tử, đại lão Thánh thể đấy!!!
Cái này???
Bọn họ còn chưa hoàn hồn, liền thấy Lục Minh cười nói: "Vậy thì phải đa tạ rồi, có điều... Kiếm tử à, không phải ta nói ngươi."
"Nếu ta nhớ không lầm, tông chủ Linh Kiếm Tông, cũng chính là Kiếm chủ đương đại, là vị kiếm đạo kỳ nữ Nhiêu Chỉ Nhu đúng không? Ngươi còn muốn có đãi ngộ giống Tam Diệp, cùng Kiếm chủ cùng ăn cùng ngủ à???"
"Hít!!!"
"Không nhìn ra, Kiếm tử ngươi cũng không đứng đắn nhỉ!"
Kiếm tử sững sờ, lập tức vội vàng xua tay: "Ta không có ý đó, ngươi đừng nói lung tung."
Đám người càng thêm tê dại.
Hay cho gã, Lục Minh này rốt cuộc là ai?!
Trước mặt mọi người trêu chọc Kiếm tử, thậm chí ngay cả Kiếm chủ cũng cùng nhau trêu chọc, thế mà Kiếm tử lại không hề tức giận, ngược lại còn mở miệng giải thích?
Cái này...
Nghịch thiên!
Nghịch thiên quá rồi!
"Ha ha, đừng để trong lòng."
Lục Minh xua tay: "Chúng ta vào chứ?"
"Được!"
Kiếm tử gật đầu, lập tức cùng nhau đi vào, nhưng lại bị hai thị nữ ngăn lại.
Nói là thị nữ, nhưng đều có tu vi đệ ngũ cảnh, tuổi tác lại không quá trăm, đã là hàng ngũ thiên tài.
Các nàng mặt mày tươi cười ôn hòa, nhưng ngữ khí lại có chút kiên định: "Chư vị, theo quy củ, Kiếm tử có thể tự do ra vào, nhưng bốn vị đây cần phải ra tay chứng minh bản thân mới có thể đi vào."
Lục Minh mấy người ngược lại không cảm thấy có gì.
Quy củ là vậy, ra tay một chút cũng không phiền phức.
Nhưng Kiếm tử lại lập tức nổi nóng.
"Các ngươi đây không phải là đang vả mặt Thánh tử ta đây à?!"
Hắn nhíu mày, mang theo tức giận, nói: "Bọn họ là hảo hữu của Thánh tử ta!"
"Nhưng quy củ là vậy, dù sao người đến đây đều là thiên kiêu thậm chí là thiên kiêu tuyệt thế, nếu bị người trà trộn vào... còn xin Kiếm tử đừng làm khó chúng ta."
"Tốt, tốt, tốt."
Kiếm tử hừ lạnh một tiếng: "Vậy, nếu ta nói cho ngươi biết, vị này, Tiêu Linh Nhi, bản Kiếm tử cùng nàng quyết đấu bốn lần, bốn lần đều bại, ngươi nghĩ sao?"
Hai thị nữ hơi biến sắc.
"Vị này."
"Lục Minh, ta thì chưa từng giao thủ với hắn, nhưng kẻ bại tướng như bản Kiếm tử ta đây đến nay đã giao đấu với đồ đệ của hắn bốn trận, cũng bốn trận đều bại, các ngươi lại nghĩ sao?!"
"Vương Đằng, chúng ta thì chưa giao thủ qua, nhưng thân là... hảo hữu của Tiêu Linh Nhi, thực lực của hắn còn cần phải nói nhiều sao?!"
"Vị Hỏa Vân Nhi này, con gái của tông chủ Hỏa Đức Tông, dù chỉ có thân phận này, các ngươi cũng không nên cản, huống chi, bản thân nàng chính là thiên kiêu, chưởng khống Thiên Long Cốt Hỏa?"
"Bảo bọn họ ra tay chứng minh bản thân?"
"Kẻ bại tướng như bản Kiếm tử ta đây nghênh ngang đi vào, còn những thiên kiêu tuyệt thế mạnh hơn ta này lại phải chứng minh bản thân..."
"Ngươi đây rõ ràng là đang vả mặt Thánh tử ta!"
Oanh!
Trong đám người lập tức ồn ào một mảnh.
Tất cả mọi người đều ngây người.
Không ai ngờ Kiếm tử lại đột nhiên nói ra những lời như vậy, cũng không ai muốn tin đây là sự thật.
Nhưng...
Nếu không phải sự thật, đường đường Kiếm tử sao có thể tự sỉ nhục mình, làm bại hoại thanh danh của mình như vậy?
Chắc chắn không phải là giả.
Nhưng...
Điều này cũng quá kinh người đi?
Bốn người này, trông thì có vẻ không có gì nổi bật, ai ngờ lại lợi hại đến thế?
Hai thị nữ biến sắc.
Các nàng cũng là thiên tài, đương nhiên sẽ không ngu ngốc.
Kiếm tử đã nói ra những lời đó, nếu còn cản, hôm nay e là không xong rồi.
"Là hai tỷ muội chúng ta không biết rõ tình hình, đã càn rỡ, Kiếm tử, chư vị, mời."
"Hừ!"
Kiếm tử lúc này mới hừ lạnh một tiếng, kéo đám người đi vào.
Chỉ là, ánh mắt Vương Đằng nhìn Kiếm tử đã thay đổi.
"Hít!!!"
Thua sư tỷ bốn trận, thua Tam Diệp bốn trận?!
Cái này...
Là thua liền tám trận rồi?
Theo lý thuyết, một thiên kiêu thua liền tám trận, dù không sụp đổ, không sinh lòng hận thù, cũng chắc chắn sẽ có khúc mắc trong lòng chứ?
Đằng này ngươi thì hay rồi, dám nói ra trước mặt mọi người, thậm chí quan hệ với họ còn rất tốt nữa???
Ngươi~~~
Ngươi nha~~~
Nếu không phải là Kiếm tử, chỉ với cái tâm tính này của ngươi, quả thực là người thừa kế hoàn hảo cho truyền thừa Loạn Cổ!
"Đáng tiếc."
"..."
...
Trăng treo đầu ngọn liễu.
Hai bóng người, từ xa đến gần.
Không hề có ý định kiểm tra thực lực, muốn đi thẳng vào.
Lại bị hai vị thị nữ ngăn lại, khẽ cười nói: "Hai vị đường xa đến, xin hãy kiểm tra thực lực, mời toàn lực đánh vào bia đá, nếu có thể làm nó sáng lên là có thể đi vào."
"..."
Một người cười hì hì, chẳng có dáng vẻ gì.
Người còn lại thì mang vẻ khinh thường, coi rẻ thiên hạ, nói: "Các ngươi nhất định phải để bản thiếu gia toàn lực ra tay sao?"
"Nếu bản thiếu gia ra tay, cái bia đá rách này của các ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi."
Lời vừa dứt, hai thị nữ lập tức có chút biến sắc.
Khí độ như vậy, vẻ mặt như vậy... không phải là Thánh tử nhà nào chứ?
Các nàng vội vàng cẩn thận mở miệng: "Xin hỏi công tử là?"
"Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ."
"Bản thiếu gia Long Ngạo Thiên."
Long Ngạo Thiên chắp hai tay sau lưng, thần sắc cao ngạo.
Đôi mắt kia nhìn trời, chưa từng để bất kỳ ai vào mắt.
"Hít!!!"
Hai thị nữ lập tức hít một hơi thật sâu.
Long Ngạo Thiên?!
"Hai vị mau mời vào!"
Danh của người như bóng của cây, giờ phút này, bọn họ đâu còn dám ngăn cản?
Về phần người bên cạnh hắn...
Cũng không dám cản!
...
"Long Ngạo Thiên? Ai vậy? Ngay cả khi đối mặt với Kiếm tử, hai người họ cũng không hề hèn mọn như vậy?"
Có người không hiểu.
Cuối cùng lại tìm được cơ hội ra vẻ, khoe khoang sự hiểu biết, gã biết tuốt lập tức cười nhạo: "Đồ nhà quê chính là đồ nhà quê, ngay cả Long Ngạo Thiên cũng chưa từng nghe qua?!"
"Tại mộ của Thôn Hỏa đạo nhân, hắn quét ngang mọi kẻ địch, đánh giết đệ tam thần tử của Vũ Tộc, sau đó bị Vũ Tộc truy sát, nhưng lại một đường ca vang tiến bước!"
"Một thời gian sau, hắn cùng một người bí ẩn liên thủ, mạnh mẽ đánh giết đệ nhị thần tử của Vũ Tộc, thậm chí ngay cả mấy vị đại năng hộ đạo cho hắn cũng bị gài bẫy giết chết!"
"Vũ Tộc trên dưới tức giận, không biết bao nhiêu cường giả, đại năng đang truy sát bọn họ, nhưng vẫn chưa từng thành công, ngược lại để họ không hề hấn gì đến được đây!"
"Ngươi nói xem, hai người họ còn cần kiểm tra sao?"
"Hít!!!"
Rất nhiều người không biết lai lịch của Long Ngạo Thiên lập tức kinh hãi.
Nhưng lại cảm thấy kỳ quái: "Vũ Tộc đang truy sát ráo riết, bọn họ còn dám nghênh ngang đến đây như vậy, chẳng lẽ không sợ..."
"Sợ cái gì?"
"Vũ Tộc có mạnh hơn nữa cũng không dám lỗ mãng trong đế kinh, đế kinh là chủ thành của Tây Nam Vực do Vạn Hoa Thánh Địa dẫn đầu, cùng tất cả các tông môn nhất lưu duy trì!"
"Vũ Tộc chẳng lẽ muốn khai chiến với toàn bộ Tây Nam Vực?"
"Đợi thịnh hội này kết thúc, họ cưỡi truyền tống trận đi xa, Vũ Tộc làm sao biết họ đi đâu?"
"Cũng đúng..."
"..."
...