Thế nhưng, người của Vô Tận Trường Thành còn không rõ hay sao?
Cái này mẹ nó đâu phải là phúc khí của Phù Ninh Na?
Đây là phúc khí của Vô Tận Trường Thành chúng ta!
Sở dĩ Phù Ninh Na là Thánh Nữ của chúng ta, không phải vì nàng muốn làm Thánh Nữ, mà là chúng ta cầu xin nàng làm!
Là chúng ta muốn dựa vào thân phận này để kéo gần quan hệ đôi bên, để đảm bảo sau khi "kỳ hạn mười năm" trôi qua, nếu có người bị thương còn có thể được Thánh Nữ cứu chữa.
Ngươi nói xem chuyện này...
Haizz!
.
Cuối cùng, người của Vô Tận Trường Thành chỉ có thể cúi đầu, hoặc nhìn sang nơi khác, hoặc nhắm nghiền hai mắt, đúng là mắt không thấy, tim không phiền.
Chỉ thiếu nước tự chọc mù hai mắt mình nữa thôi!
. . .
Trái ngược với nỗi chua xót vô tận trong lòng người của Vô Tận Trường Thành, Đoạn Thương Khung thì lại bị dọa cho gần chết.
Hay lắm!
Lão phu đây phải nói thẳng một câu: Hay lắm.
Ta biết các ngươi đều là người trẻ tuổi, cái kia... củi khô lửa bốc...
À, cũng không đúng.
Ta biết quan hệ giữa các ngươi, biết Phù Ninh Na trước kia là thị nữ của ngươi, nhưng tình hình bây giờ khác rồi.
Người ta là Thánh Nữ của Vô Tận Trường Thành, địa vị cao quý biết bao?
Lại được Vô Tận Trường Thành tốn bao công sức để tạo thanh thế cho nàng, điều này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ nàng là Thánh Nữ có thực quyền, là một nhân vật quan trọng thật sự của Vô Tận Trường Thành.
Kết quả...
Vậy mà hai người các ngươi lại dám làm thế trước mặt bao người ư???
Tốt xấu gì cũng phải lựa chỗ không người chứ!
Ta đã tắt đèn, à không phải, ta đã...
Ai da, phi, chuyện này không liên quan gì đến ta.
Nhưng vấn đề là, người ta là Thánh Nữ của Vô Tận Trường Thành, thân phận tôn quý biết bao? Giờ phút này lại ở trước mặt các Tiên Vương, cường giả trong thiên hạ mà có thái độ như vậy, còn gọi ngươi là chủ nhân, điều này khiến người của Vô Tận Trường Thành nghĩ thế nào?
Lỡ họ nổi điên thì phải làm sao?
Nếu họ mặc kệ chuyện này, chẳng phải chúng ta tiêu đời rồi sao?
Lão phu đây chết cũng không sao, nhưng ngươi và Lãm Nguyệt Tông phải làm sao bây giờ?
Ôi trời ơi!
Đoạn Thương Khung lòng rối như tơ vò, cẩn thận từng li từng tí nhìn về phía đám người Thanh Bình Tiên Vương, kết quả vừa nhìn sang đã thấy có gì đó không đúng, không khỏi sững sờ.
"Cái này..."
"Hả???"
Sắc mặt bọn họ tuy khó coi, nhưng sao trông không giống phẫn nộ, mà lại là chua xót và bất lực thế này?
Hơn nữa, vậy mà tất cả đều không nhìn về phía bên này???
Cái này, cái này...
Tại sao?
Hoàn toàn khác với trong tưởng tượng.
Bên Vô Tận Trường Thành không phải nên nổi trận lôi đình rồi sao?
Dù biết trước quan hệ giữa Phù Ninh Na và Lâm Phàm, nhưng vì uy nghiêm của Vô Tận Trường Thành, cũng nên "cứng rắn" trách mắng Lâm Phàm vài câu chứ?
Sao lại có biểu hiện thế này?
Rốt cuộc...
Có vấn đề ở đâu?
Là một lão nhân đã chinh chiến hơn nửa đời người ở Vô Tận Trường Thành, giờ phút này, Đoạn Thương Khung đột nhiên phát hiện ra mình vậy mà không hiểu nổi Vô Tận Trường Thành nữa.
Vô Tận Trường Thành ơi...
Ngươi đã thay đổi đến mức ta thấy xa lạ rồi!
. . .
Cùng lúc đó.
Vô số Tiên Vương, đại năng đang quan sát nơi đây đều chết lặng, nín thở.
"Chủ..."
"Chủ nhân???"
Hóa thân của các Tiên Vương từ ba đại Trường Thành Lẫm Đông, Hạo Nhiên và Kiếm Khí đột nhiên nhìn về phía đám người Thanh Bình Tiên Vương, khóe miệng mỗi người đều co giật, trong mắt tràn đầy vẻ dò hỏi.
Khoan đã, cái này???
Các ngươi đang giở trò gì ở đây vậy?!
Cùng là "Trường Thành".
Cùng là "Tiên Vương".
Chúng ta đang thắc mắc tại sao Vô Tận Trường Thành các ngươi đột nhiên lôi ra một vị Thánh Nữ, lại còn ủng hộ nàng ta mạnh mẽ đến thế, kết quả, vậy mà nàng lại gọi một tên nhóc Thập Nhị Cảnh là chủ nhân???
Chủ nhân!!!
Hay lắm.
Nàng mà gọi một tiếng sư huynh, sư phụ, hay thậm chí là "phu quân" thì chúng ta cũng không đến nỗi kinh ngạc thế này.
Thế mà nàng lại gọi là chủ nhân!
Chủ!
.
Nhân!!!
Vãi chưởng, các ngươi có biết sức nặng của hai chữ "chủ nhân" không hả?
Rốt cuộc, Vô Tận Trường Thành các ngươi đang chơi trò gì vậy? Bọn ta nhìn không hiểu đâu đại ca!
Đang quậy đấy à???
Hơn nữa, sao các ngươi lại im re thế?
Chẳng phải nên nổi điên ngay tại chỗ sao?
Lạ thật!
Mà vô số Tiên Vương của Tam Thiên Châu thì càng trợn tròn mắt, đầu óc ai nấy đều ong ong.
"Khoan đã."
"Chủ nhân?!"
"Thánh Nữ của Vô Tận Trường Thành, gọi tông chủ của Lãm Nguyệt Tông, cái tên nhóc Thập Nhị Cảnh này là chủ nhân?!"
"Hơn nữa, còn không hề kiêng dè, cứ thế gọi trước mặt mọi người?"
"Đâu chỉ có thế! Đây đâu chỉ là "gọi"? Ngươi nhìn vẻ mặt của nàng ta xem? Đó là hận không thể biến thành một bộ quần áo, ngày ngày treo trên người thằng nhóc kia đấy!"
"Vãi chưởng!!! Thằng nhóc này đúng là không sợ chết mà, hắn lại dám đáp lại, không sợ Vô Tận Trường Thành ra tay sao?"
"Đúng vậy? Khoan, vãi chưởng?!"
"Vô Tận Trường Thành không có ý định ra tay, thậm chí... tất cả đều làm như không thấy?"
"Cái này, cái này... rốt cuộc là chuyện quái gì vậy?!"
"Vãi chưởng! Người thanh niên kia, vãi chưởng!"
"Khoan, sao ta nhìn không hiểu gì hết vậy? Tại sao lại thế này?"
"Ta cũng không biết tại sao lại thế này, nhưng ta đã hiểu ra rất nhiều chuyện, ví dụ như, thằng nhóc này đúng là diễm phúc không cạn mà, Thánh Nữ đời đầu của Vô Tận Trường Thành đấy, lại còn là Thánh Nữ có thực quyền, kết quả... Mẹ nó chứ!!!"
"Thế này đâu phải là diễm phúc? Cái này đã vượt xa diễm phúc rồi, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi."
"Không chỉ có vậy!"
"Ta xem như đã hiểu, tại sao vị Thánh Nữ của Vô Tận Trường Thành này lại hùng hổ doạ người như thế, không hề nể mặt Phật Môn, trước đó còn tưởng họ có ân oán cá nhân gì, giờ xem ra, phụt, ân oán cá nhân cái con khỉ."
"Rõ ràng là vì chuyện này vốn dĩ có liên quan mật thiết đến nàng, xảy ra với chủ nhân của nàng mà!"
"Chủ bị nhục thì tôi tớ phải chết, tuy không biết chi tiết cụ thể, nhưng Vô Tận Trường Thành đều làm như không thấy, đủ để chứng minh... họ đã thừa nhận mối quan hệ chủ tớ giữa vị Thánh Nữ này và tông chủ Lãm Nguyệt Tông!"
"Nói cách khác, lần này Phật Môn, hắc hắc, đúng là đá phải tấm sắt rồi!"
"Chẳng hiểu sao, trong lúc kinh ngạc trước sự phát triển của thời đại, ghen tị với vận may của thằng nhóc này, ta lại rất muốn cười."
"Cái này mà còn không hiểu sao? Rõ ràng là, có người sắp gặp xui xẻo rồi đây~"
"Phụt."
". . ."
. . .
Tiên Điện.
Vương Hậu giật mình: "Lại... lại gọi hắn là chủ nhân?"
Nàng quay đầu, lại phát hiện người bên cạnh không hề ngạc nhiên, lòng không khỏi chấn động: "Ngài đã biết chuyện này?"
"Ở Vô Tận Trường Thành, đây không phải là bí mật gì."
Chí Tôn Chúa Tể lên tiếng: "Muốn biết cũng không khó."
". . ."
Lời này có ý gì?
Vô Tận Trường Thành...
Cũng nằm trong lòng bàn tay ngài sao?
Quả nhiên không hổ là Chí Tôn Chúa Tể.
Vương Hậu mỉm cười.
. . .
Phật Môn.
Vô số tên lừa trọc gần như trợn lòi cả tròng mắt ra ngoài.
Các vị Phật Đà nghẹn họng nhìn trân trối.
Phật Tổ... chết lặng cả người.
Tổ cha nhà ngươi!!!
Mẹ nó chứ, cuối cùng cũng biết vì sao trong lòng ta lại có chút bất an rồi, hóa ra là ngươi chờ ta ở đây à?!
Thế này không phải là bắt nạt người thật thà hay sao?!
Nhưng mà, ngươi là Thánh Nữ của Vô Tận Trường Thành đấy!!!
Đường đường là Thánh Nữ của Vô Tận Trường Thành, vầng hào quang rực rỡ biết bao, địa vị cao quý nhường nào? Ngươi thì hay rồi, có phúc không hưởng, lại đi làm nô tỳ cho người khác???
Ngươi làm nô tỳ, tự cam đọa lạc thì cũng thôi đi.
Tại sao Vô Tận Trường Thành cũng như bị mù, một chút phản ứng cũng không có?
Các ngươi không nên nổi điên tại chỗ, xử lý Lãm Nguyệt Tông sao?
Coi như hắn là công thần, các ngươi ít nhất cũng phải quát lớn vài câu chứ?
Kết quả...
Nửa điểm phản ứng cũng không có?
Cho nên...
Rốt cuộc, chỉ có Phật Môn chúng ta là bên chịu thiệt thôi à?
Khóe miệng hắn co giật điên cuồng.
Không khó để đoán ra, tiếp theo, e là Phật Môn xong đời rồi!
Không phải cái kiểu xong đời bị diệt môn.
Mà là...
Xuất huyết nặng?
Đây e rằng không phải là xuất huyết nặng bình thường đâu.
Là cái kiểu xuất huyết đến độ phải cưa cả một chân đi ấy.
Chưa chắc đã chịu nổi!
Uổng công trước đó mình còn cảm thấy người của Lãm Nguyệt Tông không dám hét giá trên trời, kết quả bây giờ xem ra, thằng nhóc này mẹ nó dám ở trước mặt mọi người, tự cho mình là chủ nhân của Thánh Nữ Vô Tận Trường Thành...
Còn có cái gì mà hắn không dám làm?
Hét giá trên trời?
Ta thấy mẹ nó thằng đó không phải sư tử ngoạm nữa, mà là mở cái miệng "Côn Bằng" ra rồi!
. . .
"Được rồi, bao nhiêu người đang nhìn kìa."
Lâm Phàm lau khô nước mắt cho Phù Ninh Na, nhìn đám người đang ngây ra như phỗng hoặc hóa đá xung quanh, khẽ nói: "Nàng cũng là Thánh Nữ rồi, ta còn chưa chúc mừng nàng."
"Chủ nhân~!"
Phù Ninh Na nũng nịu: "Người ta không muốn làm Thánh Nữ gì đâu, chỉ muốn làm một thị nữ ngoan ngoãn, bưng trà rót nước bên cạnh ngài, ấm giường rửa mặt cho ngài, chỉ vậy thôi mà, ngài biết mà."
Lời này vừa thốt ra...
Các Tiên Vương của Vô Tận Trường Thành toàn thân run rẩy.
Tức chết đi được!!!
Mà những người khác cũng chẳng khá hơn là bao.
Chỉ là, họ không phải tức giận, mà là cảm thấy không thể tin nổi, cả đám đều há hốc mồm, thật sự không thể nào hiểu nổi, tại sao lại có người để Thánh Nữ cao sang không làm, lại muốn đi làm một thị nữ quèn?
Ngươi nghĩ cái gì vậy?!
"Nàng cuối cùng cũng phải trưởng thành."
Lâm Phàm khẽ thở dài.
"Chủ nhân."
Phù Ninh Na lập tức rưng rưng nước mắt: "Ngài không cần ta nữa rồi."
Lâm Phàm: "..."
Mọi người: "..."
Mẹ nó!!!
Cẩu tặc!!