Tất cả những người nghe được câu này đều im bặt.
Mẹ nó chứ, "Chẳng lẽ có vấn đề gì sao?".
Vấn đề gì ư, trong lòng ngươi không tự biết hay sao?
Mẹ nó chứ, đúng là có gan nói thật!
Không phục cũng không được!
Đỉnh của chóp!!!
"Đủ rồi!!!"
Phật Tổ cuối cùng cũng không nghe nổi nữa, trực tiếp phất tay ngắt lời: "Phật Môn chúng ta nhiều nhất chỉ có thể cung cấp vật liệu của hai phần Nhất Chuyển Càn Khôn Đan!"
"Nếu các ngươi không đồng ý, vậy thì đánh!"
"..."
"Nhất Chuyển Càn Khôn Đan?"
Lâm Phàm tỏ vẻ chán ghét, lập tức nhìn về phía Đoạn Thương Khung: "Đoạn lão, ngài thấy sao?"
Đoạn Thương Khung đã hoàn toàn chết lặng.
Trời đất quỷ thần ơi!
Phật Môn...
Vậy mà lại đồng ý?
Tuy chỉ là Nhất Chuyển Càn Khôn Đan, lại còn là vật liệu, nhưng thứ này một khi luyện thành cũng có thể chữa khỏi đạo thương của ta, giúp ta 'sống thêm đời thứ hai'!
Thậm chí có khả năng vấn đỉnh Tiên Vương!
Trước kia...
Đoạn Thương Khung nghĩ cũng không dám nghĩ.
Bởi vì đan phương hay vật liệu của Càn Khôn Đan đều là bí mật bất truyền của Phật Môn, chưa bao giờ lọt ra ngoài.
Cho nên, Đoạn Thương Khung dù dùng hết mọi cách cũng không thể nào có được.
Chỉ là sau khi nghe ngóng mới biết, một trong những vật liệu của Càn Khôn Đan chính là Xá Lợi Tử của Phật Tổ!
Phật Tổ...
Phật Tổ yếu nhất cũng là đại lão cấp Vô Thượng Tiên Vương.
Thậm chí là tồn tại cấp Tiên Đế.
Mà khi những người này vì đủ loại nguyên nhân mà viên tịch, mới có thể xuất hiện Xá Lợi Tử cấp bậc Phật Tổ...
Sau khi hiểu rõ điều này, dần dần, Đoạn Thương Khung cũng từ bỏ.
Dù sao thì thứ này chính Phật Môn cũng ít đến đáng thương, làm sao có thể cho mình được?
Vô Tận Trường Thành ra mặt đòi hỏi cũng vô dụng!
Kết quả hôm nay...
Tuy chỉ là vật liệu, nhưng ít nhất, mình đã có hy vọng!!!
Hắn cố nén sự kích động, dùng ánh mắt vô cùng cảm kích nhìn Lâm Phàm, sau đó lại giả vờ bình thản, khẽ gật đầu: "... Cũng được."
Giờ phút này, giọng Đoạn Thương Khung đã khàn đi.
Thậm chí nói chuyện còn hơi lắp bắp.
"Vậy được rồi."
Lâm Phàm lại thở dài một tiếng: "Nếu Đoạn lão đã đồng ý thì chúng ta đành miễn cưỡng nhận lấy vậy..."
Miễn...
cưỡng?!!!
Mẹ nó chứ!
Đồ chó!
Lão tử, lão tử...
Phật Tổ tức đến phát run: "Đủ rồi chứ?!"
"Cái gì đủ rồi?"
Lâm Phàm nhún vai, rồi vỗ trán một cái: "À, bồi thường à?"
"Chưa đủ!"
"Đây mới chỉ là bồi thường về mặt vật chất, còn phí tổn thất tinh thần thì sao?"
"Đoạn lão là đại công thần, là đại anh hùng! Kết quả lại bị Đại Bằng Vương của Phật Môn các ngươi đánh thành ra thế này, đây là tổn thương nặng nề đến thế nào đối với nội tâm của một vị anh hùng chứ?"
"Nhất định phải bồi thường phí tổn thất tinh thần!"
Phật Tổ: "Ta đập chết cha ngươi!!!"
Đám lừa trọc: "Mẹ nó, vãi cả nồi!!!"
Đoạn Thương Khung: "..."
Còn... còn nữa ư???
Hắn run lên bần bật.
Cái này...
Sao ta lại không biết mình bị tổn thất nhiều đến vậy nhỉ?!
...
Cuối cùng, dưới ánh mắt hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống của đám lừa trọc, Lâm Phàm lại giành thêm không ít lợi ích cho Đoạn Thương Khung. Tuy không quá quý giá nhưng cũng đủ khiến đám lừa trọc tức hộc máu.
Mấu chốt là còn phải xin lỗi...
Tuy là xin lỗi 'riêng tư'.
Nhưng chuyện này thì khác gì công khai?
Phật Tổ thật sự không chịu nổi tên này nữa, đành để một vị Phật Đà cấp đại lão Tiên Vương ra mặt, nói lời xin lỗi với Đoạn Thương Khung. Ân oán giữa hai bên...
Coi như được giải quyết.
Đương nhiên, dược liệu các thứ vẫn cần thời gian chuẩn bị.
"Việc bồi thường cho Đoạn lão đã xong, tiếp theo đến lượt Lãm Nguyệt tông chúng ta."
Lâm Phàm ho khan một tiếng, nói với Phật Tổ: "Đầu tiên, cứ dựa theo trường hợp của Đoạn lão lúc nãy, cho ta một phần y như vậy."
"Dù sao thì ta cũng bị thương, chiến lực chỉ còn một hai phần mười, cái này phải bồi thường chứ?"
"Thọ nguyên thì không tổn thất nhiều, nhưng ta còn trẻ như vậy, thực lực lại yếu ớt, Lãm Nguyệt tông của ta vốn an phận thủ thường, vậy mà lại bị Phật Môn các ngươi sỉ nhục như thế."
"Thậm chí, Phật Môn còn điều đại quân đến áp sát, lại còn vu khống Lãm Nguyệt tông ta là gián điệp của Cơ Giới tộc, chuyện này... quá đáng biết bao?"
"Phí tổn thất tinh thần là bắt buộc, hơn nữa phải gấp đôi!!!"
"Thuốc chữa thương, tài liệu các loại cũng phải có."
"Còn có phí thuốc men cho các đệ tử trong tông môn của ta."
"Như đệ tử Tam Diệp của ta, vội vã từ Kiếm Khí Trường Thành trở về bảo vệ tông môn, tự chém mười ba kiếm, tổn thương đến bản nguyên, chuyện này các ngươi phải chịu trách nhiệm!"
"Đệ tử La Phong của ta, vì trở về bảo vệ tông môn, vốn đang trà trộn trong Cơ Giới tộc, đã phải liều mạng với nguy cơ bại lộ thân phận, cấp tốc chạy về trong đêm..."
"Cũng bị thương, các ngươi phải bồi thường!"
"Ngoài ra, các đệ tử của ta đều bị thương nặng, các ngươi đều phải bồi thường!"
"Tuy nhiên, Lãm Nguyệt tông chúng ta rộng lượng, chỉ cần bồi thường tài liệu luyện đan là được, đan dược thì chúng ta tự luyện."
"Còn nữa!"
Lâm Phàm chuyển giọng: "Trong lúc đại chiến, chúng ta đã tiêu hao lượng lớn đan dược, vật liệu, pháp bảo dùng một lần các loại, lát nữa ta sẽ liệt kê một danh sách, các ngươi phải bồi thường theo đúng số lượng."
"Một phần cũng không được thiếu!"
"Ngoài ra, những thiệt hại đối với cảnh quan xung quanh tông môn ta, thiệt hại đối với trận pháp tông môn ta, tổn thất gây ra cho Thiên Cơ lâu, thương vong và tiêu hao của các tướng sĩ Đại Tần..."
"Đều phải bồi thường, cũng là một phần không được thiếu."
"Lát nữa, ta sẽ liệt kê thành một danh sách."
Lâm Phàm nói như bắn súng liên thanh, vừa mở miệng là không hề có ý định dừng lại.
"Các ngươi làm gì mà mặt mày khó coi thế? Yên tâm, đều là những tiêu hao thông thường thôi, nhiều nhất là số lượng hơi lớn một chút. Phật Môn các ngươi gia nghiệp lớn, tất nhiên không để vào mắt, nhưng tông môn nhỏ bé như chúng ta tự nhiên phải tính toán chi li."
"Đúng rồi, còn nhị đệ tử của ta nữa, nó đã dùng một pháp bảo dùng một lần cực kỳ lợi hại, chính là cái pháp bảo một đòn giết chết mấy vị Thập Ngũ Cảnh ấy. Nó là hàng dùng một lần, cũng phải bồi thường."
"..."
Mẹ nó!!!
Đám lừa trọc chỉ muốn chửi thề cho hả giận!!!
Liệt kê danh sách?
Bồi thường theo danh sách?
Mẹ kiếp, nói thì hay lắm!
Nhưng ai mà không biết danh sách này là do ngươi quyết định?
Chẳng phải ngươi muốn viết bao nhiêu thì viết bấy nhiêu sao?
Nhìn cái kiểu gài bẫy của ngươi trước đó, mẹ nó chứ, ít nhất ngươi cũng phải khai khống chi phí lên gấp ba năm lần chứ gì?
Giết chết cha nhà ngươi đi!
Thằng nhóc ngươi...
Ngươi đúng là không phải người mà!
Đúng là đồ chó má!
Mẹ nó chứ, Phật Môn gặp phải ngươi đúng là xui tám kiếp.
Giờ khắc này, đám lừa trọc không ai không tức, không ai không giận.
Trong mắt bọn họ, Lâm Phàm đơn giản là khinh người quá đáng!
Mà Lâm Phàm thì...
Hắn biết bọn họ tức giận.
Cũng biết bọn họ biết chắc chắn hắn sẽ khai khống số lượng bồi thường.
Lâm Phàm còn biết rằng họ biết hắn biết họ biết hắn sẽ khai khống...
Nhưng, thì sao chứ?
Nói theo cách nói của dân gian thì là: "Đáng đời!"
Ai bảo các ngươi bắt nạt Lãm Nguyệt tông của chúng ta làm gì?
Các ngươi đã làm ác trước, ta tự nhiên phải để các ngươi nếm mùi ác giả ác báo.
Bây giờ...
Tình thế ép buộc.
Đại thế đang thuộc về ta.
Khó chịu?
Khó chịu thì cũng chỉ có thể ráng mà nuốt vào!
Ai bảo các ngươi là bên sai?
Ai bảo bây giờ các ngươi bị ép ngồi vào bàn đàm phán?
Huống chi, ta đã cố gắng lâu như vậy, sắp đặt nhiều như thế, chẳng phải là để tranh thủ nhiều lợi ích hơn trên bàn đàm phán sao?
Bây giờ...
Có thể nói bên ta đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, có thể gọi là hoàn mỹ của hoàn mỹ, còn 'hoàn mỹ' hơn cả trong kế hoạch của mình.
Dù sao thì các đệ tử ai cũng biểu hiện xuất sắc, Liễu Thần còn mạnh ngoài dự liệu, Long Ngạo Kiều thì đồ sát dưới Thập Ngũ Cảnh, lại thêm bất ngờ lớn nhất là Phù Ninh Na trở thành Thánh nữ của Vô Tận Trường Thành...
Nàng còn trực tiếp dùng một câu 'không thể để anh hùng đổ máu lại phải rơi lệ' để trói cả bốn đại Trường Thành lại với nhau, cùng gây áp lực lên Phật Môn!
Ưu thế của ta đã lớn đến mức này rồi!
Quả thực là thế rồng bay cưỡi mặt.
Ưu thế lớn như vậy, nếu ta không mạnh mẽ một chút trên bàn đàm phán, không bắt các ngươi chảy máu nhiều một chút, thì ta còn là người sao?
Ta cũng không phải người lương thiện gì cho cam!
Không mạnh mẽ, ta sợ mình sẽ bị trời đánh mất!
...
Sắc mặt đám lừa trọc lúc trắng lúc xanh.
Nhưng đúng như Lâm Phàm dự đoán.
Bọn họ chỉ có thể nhịn.
"Chúng ta..."
"Bồi thường!"
"Đương nhiên phải bồi thường, chẳng lẽ các ngươi còn muốn quỵt nợ sao?!"
Lâm Phàm cao giọng, lại nói: "Nhưng không chỉ có thế, những thứ các ngươi phải bồi thường còn nhiều lắm!"
"Thiệt hại về môi trường, các ngươi phải sửa chữa cho ta."
"Không ít đồ tốt bên trong Lãm Nguyệt tông của ta đã bị tổn thất, các ngươi phải bồi thường."
"Còn cả danh tiếng nữa, các ngươi phải công khai xin lỗi để lấy lại trong sạch cho Lãm Nguyệt tông. Tin tức của các ngươi vừa truyền ra, không biết bao nhiêu người đã cho rằng chúng ta là gián điệp của Cơ Giới tộc. Chuyện này quá chí mạng, lời xin lỗi này nhất định phải được công khai!"
"Còn nữa, Lãm Nguyệt tông của ta cần phát triển."
"Tây Ngưu Hạ Châu cũng không tệ. Nghe nói Phật Môn các ngươi muốn thu hồi lại? Ta thấy không ổn đâu. Lãm Nguyệt tông chúng ta muốn Tây Ngưu Hạ Châu, sau này Phật Môn không được xâm chiếm, cũng không được đến đây truyền bá tín ngưỡng."
"À."
"Còn nữa, lời này lúc nãy Đoạn lão cũng đã nói, nhưng ta muốn cụ thể hơn một chút."
"Mười năm!"
"Ít nhất trong vòng mười năm, trừ phi Lãm Nguyệt tông chúng ta ra tay trước, nếu không Phật Môn không được dùng bất kỳ phương thức công khai hay ngấm ngầm nào để đối phó Lãm Nguyệt tông."
"Nếu vi phạm..."
"Người trong thiên hạ cùng tru diệt!"