...
"Ừm?"
"Mắt ta hoa rồi sao?"
"Không đúng, đó là... nghịch tử?!"
Oành!
Đầu óc Lý Thiên Vương sắp nổ tung.
Ừm...
Là nổ thật!
Đầu tiên là cảm giác đầu óc sắp nổ tung, ngay sau đó, nó thật sự nổ tung theo đúng nghĩa đen.
Hỏa Tiêm Thương trong tay Tam thái tử uy thế hừng hực, mang theo Tam Muội Chân Hỏa, “oành” một tiếng đâm xuyên sọ não Lý Thiên Vương, từ mi tâm xuyên thẳng ra sau gáy.
Tiếp đó, thân thương rung lên.
Oành!
Đầu Lý Thiên Vương nổ tung!
Toàn bộ mảnh vỡ bị Tam Muội Chân Hỏa bao bọc, thiêu đốt thành tro bụi.
Ngay cả thần hồn cũng bị đốt thành hư vô.
Thác Tháp Lý Thiên Vương...
Chết!
Cái xác không đầu vẫn còn đó, nhưng lúc này cũng ầm ầm ngã xuống. Thế nhưng Tam thái tử đã sớm hận thấu xương Lý Thiên Vương, sao có thể để lại thi thể cho hắn?
Một kích thành công, không hề do dự.
Hắn phất tay, một đạo hồng quang xé toạc không gian, cuốn lấy cái xác không đầu của Lý Thiên Vương rồi trực tiếp đánh cho nổ tung!
"Ha ha ha!!!"
Tam thái tử cất tiếng cười ngạo nghễ.
Trời có mắt rồi!
Bao nhiêu năm rồi?!
Lý Thiên Vương đáng chết này, đã hại mình bao nhiêu lần? Giết mình bao nhiêu lần!
Cuối cùng cũng để mình tìm được cơ hội!
Lần này, xem ngươi còn không chết?
Hắn đã nấp ở gần đây rất lâu, cuối cùng tìm được cơ hội, tự nhiên là một đòn tất sát. Giờ phút này, cảm giác hưng phấn này quả thực không gì sánh bằng, sảng khoái hơn bất kỳ thời khắc nào trong đời hắn.
Đúng là hả giận mà!
Không phải hắn không niệm tình phụ tử, mà là Lý Thiên Vương này thật sự không phải thứ tốt lành gì.
Từ nhỏ đã nói hắn là yêu nghiệt, muốn giết hắn thì thôi đi.
Còn muốn giết mình để tạ tội với Long tộc.
Sau này, mình lóc xương trả cha, lóc thịt trả mẹ, đây là có ý gì? Chẳng phải là lăng trì sao!!! Mà lại là tự mình lăng trì chính mình!
Không nói là sau này không có ai làm thế, nhưng hành động của mình chắc chắn là xưa nay chưa từng có rồi?
Đáng tiếc, cho dù mình đã làm đến mức đó, Lý Thiên Vương này vẫn không chịu buông tha cho mình!
Về sau, nhờ sự giúp đỡ của bạn tốt, vốn đã dùng tượng đất để dung nạp thần hồn, còn xây miếu thờ, chỉ cần có đủ người thờ cúng, nhận được đủ hương hỏa chi lực là có thể sống lại.
Khoảng thời gian đó, mình cũng rất vui vẻ.
Tuy đã chết, nhưng thần hồn vẫn còn, mỗi ngày đều giúp đỡ bà con làng xóm gần đó, họ cũng thật lòng kính yêu và thờ cúng mình...
Thế nhưng mắt thấy mình sắp tu thành chính quả, sắp sống lại.
Kết quả Lý Thiên Vương đáng chết này nghe được chuyện đó, mẹ nó không nói hai lời, xông vào miếu thờ, lao vào đập phá tượng đất của mình!!!
Hoàn toàn không nghe mình giải thích.
Mình khổ sở cầu xin hắn cũng không nghe, tượng đất cứ thế bị đánh nổ tung!!!
Nếu không phải sau đó cơ duyên xảo hợp, mình được sư tôn giúp đỡ mới có thể sống lại lần nữa, thì đã chết thật rồi!
Thậm chí, lão rùa già này còn hại chết cả mẹ mình...
Thù lớn như vậy, sao có thể không báo?
Lẽ ra đã phải báo thù từ lâu rồi!
Nhưng khốn nỗi hắn lại là cha mình, cho dù mình đã đoạn tuyệt quan hệ với hắn, vẫn có người chỉ trỏ. Cuối cùng không còn cách nào, sư tôn mới đành để mình nhận cái tháp chết tiệt kia làm cha.
Chỉ cần cái tháp còn trong tay Lý Thiên Vương, mình sẽ không thể động đến hắn.
Những năm gần đây...
Ha.
Nói ra cũng thật nực cười.
Lý Thiên Vương trước kia vênh váo, cao cao tại thượng, luôn miệng gọi mình là yêu nghiệt, vậy mà cũng biết không phải là đối thủ của mình, nên ngày đêm nâng cái tháp kia.
Ngay cả đi ngủ cũng không buông xuống!
Cũng vì vậy, mới có cái tên Thác Tháp Lý Thiên Vương.
Hắn còn thường lấy đó làm vinh.
Phụt...
Lại không biết, cái danh hiệu này, rốt cuộc là khen ngợi hắn, hay là chế giễu hắn?
Nhưng thôi, đều không quan trọng.
Cuối cùng cũng đã báo được đại thù.
"Mẹ ơi, người dưới cửu tuyền, có thể nhắm mắt rồi."
"Còn có, Tam thái tử của ngày xưa..."
"Chính ta của ngày xưa."
"Ngươi, cũng có thể buông bỏ rồi."
Phù!
Tam thái tử thở ra một hơi dài, trong lúc lẩm bẩm, tâm ma vẫn luôn quấy nhiễu hắn lặng lẽ biến mất, tu vi nhiều năm không hề tiến triển, vậy mà vào lúc này lại tăng vọt.
Sau đó...
Hắn lại đột phá ngay trước mắt mọi người!!!
...
"Cái gì?!"
"Lý Thiên Vương!"
"Không hay rồi, đó là Tam thái tử?"
"Ối trời, chết tiệt, sao Tam thái tử lại đến đây?"
"Cái tháp đâu? Tháp của ông ta đâu?"
"Bị Thanh Ngưu thu mất rồi!"
"Thế này không phải là muốn chết sao?!"
...
"Thanh Ngưu, ngươi gây họa rồi! Ngươi thu pháp bảo của chúng ta thì cũng thôi đi, sao lại thu luôn cả cái tháp vậy? Lần này thì hay rồi, mạng của Lý Thiên Vương coi như xong rồi!"
"Trời ơi, phải làm sao bây giờ?"
...
Các vị tiên gia đều ngây người.
Vốn dĩ họ đã rất mông lung, dù sao cũng không ngờ đó là Thanh Ngưu tinh, nhưng nghĩ lại thì, chuyện này vấn đề không lớn, dù sao những pháp bảo này đều sẽ được trả lại, cũng chẳng phải yêu quái hoang dã gì.
Còn chưa kịp thở phào một hơi, Lý Thiên Vương đã toi mạng!
Hay lắm!!!
Tam thái tử này đến từ lúc nào vậy?!
Bọn họ mông lung.
Thanh Ngưu tinh cũng mông lung.
Vãi chưởng!
Ngươi...
Các ngươi đang đùa đấy à?!
Còn có ngươi nữa Lý Thiên Vương, ngươi có bị ngốc không vậy?
Não ngươi để đâu rồi???
Biết rõ con trai ngươi muốn giết ngươi, mà lại là lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giết ngươi, kết quả mẹ nó nhà ngươi còn... Phỉ phui! Xui xẻo!
Biết rõ không có tháp sẽ chết, ngươi cũng không biết giữ cái tháp cho kỹ vào à? Còn dám ném ra đánh ta?!
Hả?
Không đúng, hình như lúc nãy hắn không ném tháp ra, mà là dùng phi kiếm, nhưng vòng kim cô của ta lợi hại quá, nên thu luôn cả cái tháp của hắn?
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Quan trọng là...
Vãi chưởng, chúng ta đều là xuống đây để mạ vàng, chỉ là đi ngang qua sân khấu, diễn một vở kịch mà thôi.
Sao lại có người chết thế này?
Chết lại còn là Lý Thiên Vương có chút vai vế.
Mẹ nó trông có vẻ còn là vì ta mà ra.
Các ngươi thế này... bảo lão Ngưu ta biết ăn nói làm sao đây?
Không được.
Ta phải một mực khẳng định, là chính hắn ném tháp ra đập ta mới bị Tam thái tử giết chết, chứ không phải ta cưỡng ép lấy đi, ừ, cứ như vậy.
Dù sao có chủ nhân ở đây, chỉ cần ta không thừa nhận, cũng không ai làm gì được ta.
Chỉ là...
Lý Thiên Vương.
Ngươi oan quá đi ~!
Khụ khụ khụ.
...
Thanh Ngưu tinh vẫn rất chuyên nghiệp.
Nhìn Tam thái tử đang đột phá, khí thế dâng trào, nó gầm lên một tiếng: "Hừ, khỉ thối, đám cứu binh ngươi mời đến cũng chẳng ra làm sao, lại còn nội chiến?"
"Ha ha ha, xem ra, các ngươi không cứu được hòa thượng kia rồi."
"Trường sinh bất lão, ha ha ha, miếng thịt này, ta ăn chắc rồi!"
Chỉ là...
Trong lòng nó lại nghĩ, phỉ!
Trường sinh bất lão cái con khỉ.
Lão Ngưu ta đã sớm ăn tiên đan, sớm đã trường sinh bất lão rồi.
Còn thiếu miếng thịt này của ngươi sao?
Chậc, thật buồn nôn.
Lão Ngưu ta ăn chay mà ~!
Không chỉ thịt bò ta không ăn, thịt người ta cũng không thích.
Thậm chí.
Giờ phút này, nó không khỏi nhớ lại lời chủ nhân nói trước khi mình đi.
"Lão Ngưu à."
"Ngươi ăn thịt Đường Tam Tạng có thể trường sinh bất lão hay không ta không biết, nhưng đám yêu quái kia nếu ăn thịt ngươi, thì chắc chắn có thể trường sinh bất lão."
"Cho nên, cái Kim Cương Trạc này ngươi mang theo, phải bảo vệ tốt bản thân đấy..."
...
Giờ phút này, tâm trạng của Thanh Ngưu vô cùng phức tạp.
Đây đều là chuyện quái quỷ gì vậy!
Ta chỉ là một chú bò ngoan thích ăn quýt và ngủ trưa thôi mà, sao lại gây ra họa lớn thế này chứ?
Lý Thiên Vương ơi là Lý Thiên Vương.
Ngươi...
Ngươi hồ đồ quá rồi!
...
Các vị tiên đều bó tay rồi.
Bọn họ đương nhiên ít nhiều biết chuyện cha con Lý Thiên Vương bất hòa, dù không rõ mấy chuyện xấu xa kia, cũng biết hai người họ như nước với lửa.
Nhưng mọi người đều là đồng nghiệp, chuyện chém giết của hai cha con Lý Thiên Vương lại liên quan đến việc nhà, có liên quan gì đến họ đâu?
Cho nên họ vẫn luôn không tiện can thiệp, giờ phút này...
Trực tiếp gây ra án mạng, họ lại càng không tiện can thiệp.
Tam thái tử giết chết Lý Thiên Vương, tự có cao tầng Tiên điện xử phạt, mấy kẻ đồng nghiệp như chúng ta có tư cách gì?
Nhưng vấn đề bây giờ là...
Vãi nồi!
Tiếp theo chúng ta phải làm sao đây???
...
Phật Môn.
Phật Tổ lặng thinh.
"Cái này??"
"Con bò già này sao lại làm bậy thế chứ?!"
Khóe miệng Bồ Tát giật giật: "Chuyện này... quả thật có chút không khớp với kế hoạch."
Giờ phút này, cả hai đều thấy khó xử.
Chuyến Tây Du này, sao cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?
Dường như chỗ nào cũng có vấn đề.
Nhưng nghĩ kỹ lại...
Vấn đề này lại kỳ kỳ quái quái, dường như cũng không có vấn đề gì, tất cả đều hợp tình hợp lý.
Ví dụ như lúc này.
Thanh Ngưu tinh dường như cũng không có vấn đề gì? Chuyện Kim Cương Trạc thu pháp bảo của các tiên gia cũng được viết trong kịch bản.
Nhưng trong kịch bản không có đoạn bảo ngươi thu cái tháp của Lý Thiên Vương