Hắn ngăn cản Lâm Phàm, muốn trấn áp y.
Nhưng Lâm Phàm chỉ hừ lạnh một tiếng, tiếp tục ra tay và quát lớn: "Lũ rùa rụt cổ!"
"Phật Môn, Tiên Điện đều đánh tới tận cửa, vốn muốn dồn chúng ta vào chỗ chết, các ngươi vẫn còn ôm cái ảo tưởng hão huyền đó sao? Còn chờ gì nữa? Chờ đại quân của chúng áp sát, chờ mình sắp chết đến nơi hay sao?"
"Ta vẫn là câu nói đó, ra tay ngay bây giờ, vẫn còn có thể kéo vài kẻ chết chung, chứ đợi đến lúc đại quân chúng áp sát... Hừ!"
"Ta là đệ tử Tiệt Thiên giáo, ta có niềm kiêu hãnh của riêng mình."
"Ta..."
"Thà chết đứng, chứ không quỳ gối cầu sinh! Tiên Điện thì sao? Phật Môn thì thế nào? Muốn giết ta ư? Tất cả đều phải trả một cái giá thật đắt! Bất kể là ai, dù trong mắt chúng ta chỉ là một con giun dế, nhưng muốn giẫm chết ta thì cũng phải chuẩn bị tinh thần bị ta cắn trả một phát."
Oanh!
Lâm Phàm bộc phát.
Vậy mà trong thời gian ngắn, hắn lại có thể đánh ngang tay với Tô Văn, một đại lão Thập Ngũ Cảnh hậu kỳ, thậm chí còn rảnh tay liên tục tấn công về phía Phật Môn và Tiên Điện.
Điều này khiến sắc mặt Tô Văn đại biến.
"Ngươi là ai? Có thực lực như vậy mà ta lại không có chút ấn tượng nào?"
Hắn có hơi choáng váng.
Thực lực của hắn cũng được xem là cường giả trong số đông đảo trưởng lão của Tiệt Thiên giáo.
Kết quả...
Lại không ngăn được tên "đệ tử xa lạ" này?
Đùa chắc?
Nếu không phải chiêu vừa rồi của Lâm Phàm chính là Tiệt Thiên Thuật, hắn thật sự đã nghĩ kẻ này là giả mạo!
"Còn không dừng tay, đừng trách ta ra tay chém giết ngươi!"
"Chém giết?"
"Hừ, hay lắm, ngươi có giết ta thì đã sao? Không dám phản kháng kẻ địch mạnh, chỉ biết vung đao về phía người một nhà có cốt khí thôi sao?"
"Trong mắt ta, sự khác biệt bản chất nhất giữa người và súc sinh chính là dũng khí!"
"Bởi vì, con người thực thụ, anh hùng chân chính, dù yếu hơn đối phương, cũng chưa bao giờ thiếu đi dũng khí vung đao về phía kẻ mạnh."
"Nhưng rõ ràng, ngươi không có."
"Trong mắt ta, ngươi chẳng qua chỉ là một con súc sinh khoác da người mà thôi!"
Tô Văn: "???! "
Mẹ nó, ta thành súc sinh từ bao giờ?
Thế nhưng.
Lời của Lâm Phàm lại lập tức nhận được sự đồng cảm của không ít đệ tử Tiệt Thiên giáo.
Nói cho cùng...
Đều là người tu hành.
Ai mà chẳng có giấc mộng ảo tưởng sức mạnh?
Ai mà chẳng từng trải qua cái thời trẻ trâu ấy?
Cầm kiếm xông pha thiên hạ, trừ ma vệ đạo...
Ai chưa từng nghĩ như vậy?
Một câu "dũng sĩ chân chính chưa bao giờ thiếu đi dũng khí vung đao về phía kẻ mạnh" càng đánh thẳng vào lòng họ.
Mẹ nó chứ, ai mà chẳng phải dũng sĩ?!
Ngươi, Tô Văn, muốn làm kẻ hèn nhát, cho rằng Tiên Điện, Phật Môn cuối cùng sẽ tha cho chúng ta một mạng thì cũng thôi đi, lại còn muốn tước đoạt quyền được ra tay, quyền được 'tranh mệnh' cho chính mình hay sao?
Nào có lý đó!
"Cùng nhau ra tay!!!"
"Liều mạng với đám người của Tiên Điện và Phật Môn."
"Dù có chết, ta cũng không phải là kẻ hèn nhát!"
"Bọn chúng chỉ có bấy nhiêu người thôi, giết xuyên qua cũng không khó, cùng lắm thì giết xong rồi trốn đi biệt xứ là được chứ gì!"
"Giết!!!"
...
Trong đám người, có phân thân của Lâm Phàm đang 'cổ vũ lòng người'.
Hai mũi giáp công...
Lập tức, có người không nhịn được nữa.
Gào thét lên, cùng Lâm Phàm ra tay.
Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai, có hai người... thì sẽ có cả một đám!
Ầm ầm!
Tiệt Thiên giáo bắt đầu phản công.
Hơn nữa còn là quần chúng kích động, khí thế ngút trời.
Dù là Tô Văn cũng không cản nổi.
Bị đám đông đẩy lùi, hắn chỉ có thể lui sang một bên, sắc mặt xanh mét.
Hắn nhìn chằm chằm Lâm Phàm, hận không thể ăn tươi nuốt sống, lột da uống máu hắn!
"Rốt cuộc ngươi có ý đồ gì?!"
"Ý đồ gì ư?"
Lâm Phàm lạnh lùng đáp: "Chẳng qua là làm việc theo bản tâm, thẳng thắn mà thôi!"
"Ngươi chết đi cho ta!"
Tô Văn nổi giận tấn công!
Cũng chính vào lúc này...
Lâm Phàm giơ tay chống đỡ.
Nhưng lại không đỡ được, bị đánh nổ tan xác ngay tại chỗ!
Hài cốt không còn, thần hồn tiêu tán.
Tô Văn: "???! "
Hắn ngây người.
Tên nhóc này ban nãy không phải mạnh lắm sao?
Tại sao bây giờ...
Lại không chịu nổi một đòn như vậy?
Chuyện này có quá nhiều điểm đáng ngờ!
Nhưng, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm lúc này là phải mau chóng ngăn cản giáo chúng, bảo họ đừng ra tay nữa, nếu không thì thật sự là chết chắc rồi.
"Dừng tay!"
"Mau dừng tay lại."
"Chẳng lẽ các ngươi ngay cả lời giáo chủ cũng không nghe sao?"
"Dừng tay, mau dừng tay."
"Các ngươi đừng đánh nữa!"
...
...
Bên phía Tiên Điện và Phật Môn.
Bọn họ rất vất vả mới bình tĩnh lại được.
Dù sao, đối phương ra tay cũng chỉ có một người...
Cũng không phải là không thể chịu đựng được, hơn nữa, bây giờ đánh không lại thì chỉ có thể cầu cứu viện trước.
Kết quả, đột nhiên...
Đối phương từ một người ra tay, biến thành một đám, hơn nữa tất cả đều sát ý ngập trời, đằng đằng sát khí, hùng hổ lao tới...
"Cẩn thận!!!"
"To gan!"
"Bọn chúng quả nhiên có vấn đề, lại muốn giết sạch chúng ta ở đây?"
"Điên rồi, tất cả đều điên rồi!!!"
"Mau cản lại!"
Sắc mặt bọn họ biến đổi.
Giờ phút này, ai còn dám lơ là nữa?
Chuyện này liên quan đến tính mạng của mình.
Ầm ầm!
Vô số đòn tấn công phủ trời kéo đến, Tiệt Thiên Thuật xuất hiện liên miên!
Các tiên nhân và tăng lữ nghiến răng nghiến lợi, dốc sức chống cự.
Rất vất vả mới chặn được đợt tấn công này...
Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một hòa thượng từ phía sau lao tới, gia nhập 'chiến trường'.
Lúc này, ngược lại không ai nghi ngờ thân phận của hắn.
Mà hòa thượng này cũng là một tay dữ dằn.
Tu vi Thập Ngũ Cảnh, vô cùng mạnh mẽ.
"Chỉ là một Tiệt Thiên giáo mà cũng dám càn rỡ."
"Nếu để người ngoài nhìn thấy, còn tưởng Phật Môn và Tiên Điện chúng ta đều là gà đất chó sành, ai cũng có thể tùy ý bắt nạt!"
"A Di Đà Phật, quả nhiên là Phật cũng phải nổi lửa."
"Lão nạp không nhịn được nữa!"
Đông!
Hắn đạp chân lên hư không, trong phút chốc Phật Quang Phổ Chiếu.
Sau đó, đột nhiên tung chưởng.
"Chưởng Trung Phật Quốc!"
Vừa ra tay đã là chiêu kinh điển của các đại lão Phật Môn, Chưởng Trung Phật Quốc!
Thứ này quá kinh điển.
Kinh điển đến mức thế giới nào cũng có thể thấy, gần như có thể nói là tuyệt kỹ bắt buộc phải có của các đại lão Phật Môn.
Nhưng, nó không chỉ kinh điển mà còn rất hữu dụng!
Lực công kích mạnh, có khả năng phá vỡ, lại còn có hiệu quả phong ấn.
Là pháp thuật mang tính biểu tượng của Phật Môn!
Chiêu này vừa ra, càng không ai nghi ngờ thân phận của hắn.
"Giết!!!"
Hắn gào thét, thi triển Chưởng Trung Phật Quốc, tựa như một phương Phật quốc chợt hiện, lao về phía Tiệt Thiên giáo.
Đồng thời, hắn vậy mà còn xông ra khỏi đám đông, gào thét lao thẳng về phía Tiệt Thiên giáo, muốn liều mạng với đối phương!
"Không được!"
"Đạo hữu, ngươi quá lỗ mãng rồi!"
"Cẩn thận!"
...
Thế nhưng, đã muộn!
Vị La Hán này tuy mạnh, nhưng cũng không chịu nổi số đông của Tiệt Thiên giáo!
Còn chưa kịp đến gần trận pháp, liền bị vô số đòn tấn công kinh khủng của Tiệt Thiên giáo đánh cho nổ tung!
"Đạo hữu!!!"
"Sư huynh?!"
Người của Phật Môn và Tiên Điện đều ngây người.
Vãi chưởng...
Ngươi...
Sao tính khí của ngươi lại nóng nảy như vậy chứ?!
Mọi người cùng liên thủ, chắc chắn giành thắng lợi không tốt sao?
Cứ nhất định phải một mình xông lên làm tiên phong, lần này thì toang rồi còn gì?
Nhưng...
Oán thầm thì oán thầm, lúc này, tận mắt thấy 'đồng đội' chết thảm, trong lòng bọn họ cũng đều dâng lên một cảm giác thỏ chết cáo buồn.
Nói cho cùng, mọi người là đồng bạn.
Hơn nữa, trong số người bên mình, kẻ mạnh nhất chính là Đại La Kim Tiên Thập Ngũ Cảnh, cùng cảnh giới với hòa thượng vừa chết thảm kia, hắn còn chết...
Vậy đám người mình, chẳng lẽ chắc chắn sẽ không chết sao?
Hơn nữa, qua đó họ đã xác định được.
Tiệt Thiên giáo...
Thật sự điên rồi, đang tìm đường chết!!!
Bọn chúng thật sự dám hạ sát thủ.
Giờ phút này, chỉ có hai lựa chọn đang chờ đợi đám người mình.
Một, mau trốn!
Trốn càng xa càng tốt.
Cái gì mà thể diện, cái gì mà uy danh? Vứt hết đi!
Hai, toàn lực ra tay, giết!!!
Liều mạng để tìm ra một con đường sống!
Có lẽ sẽ chết, nhưng ít nhất sẽ không làm mất mặt mình, cũng sẽ không làm ô danh Tiên Điện và Phật Môn. Hơn nữa, trước đó đã cầu cứu viện, các đại lão của Tiên Điện và Phật Môn sẽ sớm đến thôi.
Chỉ cần cẩn trọng từng bước, chưa chắc sẽ chết bao nhiêu người.
Chọn thế nào đây?
Tự nhiên là vế sau!
Bọn họ không hề trao đổi, nhưng lại ăn ý đưa ra lựa chọn giống nhau.
Dù có kẻ nhát gan, lúc này cũng sẽ không trốn, không thể trốn, và cũng không dám trốn.
Bỏ trốn...
Chính là làm mất mặt Tiên Điện và Phật Môn, sau khi trở về, liệu có ngày lành mà sống không?
Mẹ nó chứ, chẳng bằng liều một phen.
"Giết!!!"
"Tiệt Thiên giáo hành sự ngang ngược, đáng giết!"
"Dám vô cớ giết cao tăng Phật Môn của ta, đáng chết."
"Chư vị, cùng nhau ra tay, hủy diệt Tiệt Thiên giáo!"
...
Trong phút chốc, khí thế của người bên Tiên Điện và Phật Môn dâng trào, không còn ai nương tay nữa.
Còn lơ là à?
Mẹ nó chứ!
Khô máu luôn!
Chỉ trong nháy mắt...
Chiến lực bên phía Phật Môn và Tiên Điện tăng vọt, đại trận hộ giáo vốn chỉ rung lắc nhẹ nhưng thực chất vẫn vững như Thái Sơn bỗng chốc bắt đầu nổ vang, chấn động dữ dội.
Bầu trời xung quanh biến sắc.
Sức chiến đấu của bọn họ trong khoảnh khắc đã tăng lên gấp mười lần!
...
Bên trong Tiệt Thiên giáo.
Sắc mặt Tô Văn tái như tro tàn, không còn một giọt máu.
Từ khoảnh khắc Lâm Phàm chết thảm, hắn đã nhận ra có điều không ổn, cố gắng hết sức ngăn cản, kết quả vẫn chậm một bước.
Mà lúc này, một vị La Hán của Phật Môn bị Tiệt Thiên giáo giết chết, dẫn đến Phật Môn và Tiên Điện trực tiếp toàn lực ra tay...
Cái này...
Thế này chẳng phải là toang rồi sao?..