Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 1797: CHƯƠNG 625: NHẤT LỰC PHÁ VẠN PHÁP! TƯ CHẤT ĐẠI ĐẾ TỎA SÁNG!

Một kích này thật quá mạnh.

Mạnh đến đáng sợ!

Có điều...

Thân là đệ tử của Lãm Nguyệt Tông, bọn họ cũng không phải là không thể chấp nhận.

Nhất là những người biết đến Tha Hóa Tự Tại Pháp.

Dù chưa học được, họ cũng biết 'tác dụng' của nó. Một kích vừa rồi rõ ràng có thể nói là do 'vận may', vậy mà lại hóa ra một sự tồn tại siêu cấp cường đại không biết thuộc cảnh giới kinh người nào.

Nhưng tiếc là...

Vị tồn tại siêu cấp cường đại kia cũng chỉ giúp Nha Nha tung ra một đòn.

Nếu nàng tự mình ra tay...

E là toàn bộ cấm khu hắc ám sẽ bị đánh nổ tung, không còn tồn tại nữa nhỉ?

...

"Tương lai... Ngoan Nhân à."

"Tê!"

Lâm Phàm âm thầm tặc lưỡi: "Đây coi như rút trúng giải độc đắc rồi."

"Chỉ là không biết là nàng của thời kỳ nào."

"Có điều, có thể vượt qua năm tháng và dòng sông vận mệnh dài đằng đẵng để ra tay, ít nhất cũng phải là cảnh giới Tiên Đế chứ?"

"Thậm chí là..."

"Tế Đạo?!"

Tê cả da đầu!

Nhưng mà...

Thế là ngon rồi!

...

Thạch Khải có chút co giật khóe môi.

Người phụ nữ này...

Là một kình địch!

Tần Hạo một tay đỡ trán.

Chuyện này...

Khụ.

Tính toán trước đó có sai sót.

Tỷ lệ thắng không phải năm ăn năm thua.

Mà là kèo một chín.

Nàng một, mình chín.

Nàng một đấm...

Có thể đánh chết mình chín lần!!!

...

"Hay!!!"

Nhậm Tiêu Dao không nhịn được mà lớn tiếng khen Nha Nha.

Hứa U Mộng đôi mắt đẹp lấp lánh, sáng rực rạng rỡ.

"Lão già!"

"Lãm Nguyệt Tông các ngươi... thật sự nhặt được báu vật rồi!!!"

Nhậm Tiêu Dao tuổi già lòng yên vui: "Ha ha ha ha~!"

Giờ phút này, hắn quả thực khó mà diễn tả được tâm trạng của mình.

Quá kích động!

...

Nha Nha không truy sát.

Trên thực tế, Tha Hóa Tự Tại Pháp có thời gian hồi chiêu.

Hơn nữa tiêu hao còn rất lớn.

Đối tượng hóa ra càng mạnh, tiêu hao càng lớn.

Lúc này nàng cũng không phải là không còn sức chiến đấu, nhưng kéo dài thêm một chút thời gian không nghi ngờ gì sẽ tốt hơn.

Đối phương không vội ra tay, nàng cũng không vội.

Nhưng trong mắt mọi người ở phía đối diện...

Đây con mẹ nó chính là một sát thần khó có thể tưởng tượng, nghịch thiên lại biến thái!

Mặc dù khả năng cao là bây giờ nàng không còn nhiều chiến lực, thế nhưng, ai dám cược chứ?!

Lấy mạng ra cược à?

Cần gì phải thế?

Phá trận thôi mà, chọn quả hồng mềm mà nắn không được à?

Cứ phải chọn đứa khó nhằn, đây chẳng phải là không có não sao?

Cho nên...

Chọn đứa yếu nhất, 'nắn chết' rồi phá trận!

Vị Tiên Vương dẫn đầu thông minh biết bao?

Rất nhanh đã tìm cho mình một cái cớ hoàn mỹ, trực tiếp né tránh Nha Nha, lựa chọn đối thủ thích hợp.

Vậy...

Ai là người thích hợp nhất?

Ánh mắt hắn đảo một vòng.

Rồi dừng lại trên người Quý Sơ Đồng.

Xùy!

Một con kiến hôi cảnh giới thứ tư...

Cũng dám đến góp vui?

Quyết định là ngươi!!!

Hắn dẫn đội, đồng thời trong quá trình này cũng kết thành một trận pháp cơ bản, có thể giúp thực lực của bọn họ được gia tăng ở một mức độ nhất định, lao về phía Quý Sơ Đồng chỉ có cảnh giới thứ tư.

Quý Sơ Đồng nhìn về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm mỉm cười nhìn nàng.

Nàng cũng cười.

Thật ra, những năm gần đây, nàng không có quá nhiều mưu cầu.

Chỉ cần...

Hắn có thể mỉm cười nhìn ta, thế là đủ rồi.

Mượn sức!

Ông~!

Lực lượng vốn ở trong cơ thể Nha Nha tức thì chuyển dời sang cơ thể nàng.

Cảnh giới thứ tư?

Vẫn là cảnh giới thứ tư.

Chỉ là...

Chín đại động thiên đều căng tràn!

Bên trong vô số Huyền Môn cũng ẩn chứa những nguồn lực kinh người.

Những lão già điên cổ đại tấn công tới đã ra tay.

Không giống như trước đó mỗi người tự chiến đấu, lúc này bọn họ ra tay ngay ngắn trật tự, tiến thoái có độ, còn có trận pháp gia trì.

Các loại thuật pháp, các loại thủ đoạn huyền diệu mà cao thâm.

Những thủ đoạn này, Quý Sơ Đồng một cái cũng xem không hiểu.

Cũng không có cách nào đối phó.

Thứ nàng có...

Chỉ là sức mạnh của bản thân, chỉ vậy mà thôi.

Nàng cũng không biết đối phương đang nghĩ gì.

Càng không cần thiết phải biết.

Việc nàng muốn làm, chỉ đơn giản là đánh lui bọn họ, hoặc là đánh chết bọn họ, chỉ vậy mà thôi.

Cho nên...

Quý Sơ Đồng mỉm cười, từng đạo Huyền Môn theo đó sáng lên, chỉ trong chốc lát, nàng còn chói lọi hơn cả mặt trời, giờ khắc này, nàng hóa thành ánh sáng.

Nàng...

Chính là mặt trời!

Gần trăm vạn ức đạo Huyền Môn cùng lúc cộng hưởng, đẩy Quý Sơ Đồng lên 'đỉnh phong'.

Như mặt trời giáng thế!

Đông, đông, đông!!!

Chín cửa động thiên cũng mở ra vào lúc này, tăng thêm một bước sức mạnh của bản thân.

Sau đó.

Nàng động.

Thân thể còn chói lọi hơn cả mặt trời bước đi trong hư không, không có bất kỳ động tác màu mè nào, cũng không có bất kỳ sự huyền diệu nào.

Giống như một người bình thường đang chạy như bay!

Nơi nàng đi qua, hư không đều sụp đổ, dường như không thể chịu nổi!

Sau đó...

Là một cú đá ngang bình thường đến không thể bình thường hơn.

Thật sự rất bình thường.

Hầu như không có chút 'kỹ xảo' nào để nói.

Chính là 'võ kỹ' đơn giản nhất, thậm chí đến võ kỹ cũng chẳng được tính!

Quá thô thiển!

"Nực cười!!!"

Phía đối diện.

Vị Tiên Vương dẫn đầu đột nhiên cảm thấy bất an, nhưng ngay lập tức, hắn lại cho rằng mình bị một đòn trước đó của Nha Nha dọa cho sợ rồi.

Mẹ nó.

Chỉ là một đứa cảnh giới thứ tư mà thôi.

Độ mạnh của nhục thân cũng vậy, cũng không phải loại thể tu nhục thân biến thái gì.

Chỉ một cú đá ngang...

Lại khiến mình cảm thấy bất an?

Ảo giác!

Nực cười!

Ta không tin, đ*o lẽ còn không đỡ nổi một cước này của ngươi!!!

Oanh!!!

Hai bên va chạm.

Vị Tiên Vương này mang theo sức mạnh của trận pháp, vung linh bảo trường kiếm của mình, cưỡng ép đánh tới.

Một nhát chém dọc.

Mang theo kiếm quyết mà hắn tinh thông, hung hăng bổ vào cú đá ngang của Quý Sơ Đồng.

Thế nhưng...

Kiếm quyết tựa như đá chìm đáy biển.

Đôi chân dài lấp lánh của Quý Sơ Đồng va chạm với linh bảo trường kiếm.

Thế đi không giảm!

Linh bảo trường kiếm lại đột nhiên chấn động.

Rắc!!!

Hổ khẩu hai tay của vị Tiên Vương kia bị xé toạc, một mảng máu thịt be bét, vô cùng thê thảm!

Trường kiếm rời khỏi tay.

Ánh sáng từ cú đá ngang này của Quý Sơ Đồng vẫn không hề suy giảm quá nhiều.

Oanh!!!

Cú đá ngang trúng vào bụng của vị Tiên Vương này.

Hắn lập tức bị 'xé rách'!!!

Trực tiếp bị 'chém ngang hông'! Thân thể bị cắt làm hai mảnh, văng ra xa giữa tiếng kêu gào thảm thiết.

Ầm ầm!!!

Một cước quét qua.

Dù không trực tiếp trúng đích.

Chỉ riêng kình phong từ cú đá lướt qua cũng đã mang đến sức phá hoại khó có thể tưởng tượng.

Pháp thuật, pháp bảo tấn công tới đều bị thổi bay, những lão già điên Cảnh giới thứ mười lăm kia cũng bị cưỡng ép thổi bay, thậm chí không ít người còn vì vậy mà bị thương!

"Cái này???! "

Quy Khư Chi Chủ đang trong trận đại chiến thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.

"Vãi chưởng!!!"

Đinh Trường Sinh tê cả da đầu, hét thẳng: "Đây rốt cuộc... đã xảy ra chuyện gì?"

"Đây là sức mạnh kinh người đến mức nào?"

"Hơn nữa, đó là Huyền Môn sao???"

"Rốt cuộc có bao nhiêu đạo Huyền Môn?"

"Tại sao ngay cả ta cũng khó mà đếm xuể?"

...

...

"Lui, mau lui!!!"

Vị Tiên Vương bị chém ngang hông cưỡng ép khống chế thân thể bị xé rách, khiến nó 'gắn' lại và miễn cưỡng hồi phục, nhưng sắc mặt vẫn cực kỳ khó coi.

"Mắc lừa rồi!!!"

"Nhất lực phá vạn pháp!"

"Ả này đi theo con đường nhất lực phá vạn pháp, đối với nàng ta, cảnh giới đều là mây bay, nàng ta căn bản không quan tâm đối phương là cảnh giới gì, chỉ theo đuổi việc dùng một sức mạnh duy nhất để phá vỡ tất cả!!!"

Dù sao cũng là Chí Tôn cổ đại, kiến thức sâu rộng, miễn cưỡng nhận ra thủ đoạn của Quý Sơ Đồng.

Có điều...

Hắn cũng không nghĩ ra, 'sức mạnh' này của Quý Sơ Đồng rốt cuộc từ đâu mà có.

Ngươi nhất lực phá vạn pháp, hoặc là đi con đường thể tu, hoặc là tu hành bình thường nhưng có bí pháp nào đó có thể chuyển hóa những thứ khác thành sức mạnh.

Nhưng con mẹ nó ngươi chỉ là một con kiến hôi cảnh giới thứ tư, lấy đâu ra sức mạnh như vậy?

Còn nữa...

Những 'Huyền Môn' sáng lên lít nha lít nhít kia là cái quái gì?

Người không thể, ít nhất sẽ không có nhiều Huyền Môn như vậy chứ?

"Kỳ quái, chuyện này..."

"Rất kỳ quái!"

Hắn thật sự nghĩ không thông.

Thần thức lướt qua đám người Lâm Phàm, lại phát hiện bọn họ đều đứng yên tại chỗ, không có ý định động thủ.

Chuyện này...

Cũng rất kỳ quái!

Có thực lực như vậy, tại sao không cùng lúc ra tay, mà lại từng người một lên?

Không đúng, bọn họ là bị động ra tay?

Nhưng cái này...

Dường như cũng có chút không đúng.

Rốt cuộc là chỗ nào không đúng?

Hắn còn chưa nghĩ ra, Quý Sơ Đồng đã lại lần nữa giết tới, dọa cho bọn họ căn bản không dám đối đầu trực diện, nhao nhao chạy tứ tán.

"Không được."

"Phải đổi người khác~!"

"Lần này..."

"Đổi sang một gã đàn ông?"

"Mấy cô gái này, quá mức yêu tà!"

"Vậy thì..."

"Tiểu tử kia đi!"

Ánh mắt của hắn khóa chặt Vương Đằng.

"Mặc dù có mấy phần thiên phú, nhưng nhìn là biết tướng đoản mệnh, chắc chắn không mạnh đi đâu được."

"Chỉ cần kìm chân người phụ nữ này, chém giết hắn, coi như không thể phá vỡ trận pháp, cũng ít nhất có thể làm suy yếu một phần."

Thế nhưng...

Điều khiến hắn bất ngờ là.

Khi hắn dẫn đội lao về phía Vương Đằng, Quý Sơ Đồng lại không có ý định ra tay, mà lặng lẽ lùi về chỗ cũ.

"Cái này???"

"Rốt cuộc là vì sao?"

Cảm giác lại càng kỳ quái hơn!

"Coi bọn ta là đá mài dao sao?"

"Hay là, muốn giữ chúng ta lại cho người nào đó đến giết?"

"Hoặc là..."

"Những khả năng khác?"

...

...

"Tới tìm ta?"

Vương Đằng mừng rỡ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!