Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 1809: CHƯƠNG 631: THIÊN THU NHƯ HỌA, VÔ HẠN NGUYỆT ĐỘC! (1)

Ong~!

Đóa Hủy Diệt Hỏa Liên trăm màu thứ hai thành hình.

Tiêu Linh Nhi tay cầm Hỏa Liên, khí khái tuyệt thế.

Đối diện.

Lạc Thiên Thu cười lạnh một tiếng, nhưng không hề đâm đầu xông lên.

Đúng vậy, hắn đã trúng kế khích tướng này. Dù là cam tâm tình nguyện mắc bẫy, nhưng điều đó không có nghĩa hắn là một tên ngốc, biết rõ không thể mà cứ làm, cứ phải cứng đầu dùng mặt đỡ Hỏa Liên để tự tìm đường chết.

Dù cho vòng hào quang giảm trí thông minh có mạnh đến đâu cũng phải có giới hạn, không thể nào nghịch thiên đến mức này được.

Giờ phút này...

Hắn đã có quyết định.

Chờ?

Mẹ kiếp còn chờ cái gì nữa?

Không muốn rước họa vào thân, không muốn chọc giận những sự tồn tại kia ở bên dưới ư?

Thế nhưng...

Chờ thêm nữa thì sắp bị vạn hỏa thiêu thân đến nơi rồi, còn sợ chọc giận bọn chúng sao?

Giờ này khắc này...

Còn lựa chọn nào khác sao?

"Chu Thanh Kỳ, Thân Chính Khí, Bạch Vong Cơ, Nam Cung Tẫn."

Hắn mở miệng, giọng nói lạnh lẽo: "Các ngươi, còn đang chờ cái gì? Chờ chết sao?"

"..."

Năm người nhìn nhau, đều hiểu rõ quyết định của đối phương và tỏ vẻ tán thành.

Giờ phút này, quả thật là không cần chờ thêm, cũng không thể chờ thêm nữa.

Vút!

Tất cả bọn họ đều nhanh chóng kết một thủ ấn, sau đó, từng luồng thần quang bắn thẳng vào nơi sâu nhất, xuyên qua lượng lớn thần nguyên, nhắm thẳng vào những sự tồn tại còn cường đại hơn đang ngủ say qua năm tháng dài đằng đẵng.

Cũng chính vào lúc này...

Từng luồng khí tức còn đáng sợ hơn cả đám Lạc Thiên Thu dần dần lan tỏa...

Lạc Thiên Thu trong mắt lóe lên một tia khoái ý: "Các ngươi chết chắc!"

Hắn mong chờ được nhìn thấy vẻ mặt thất kinh của đám người Tiêu Linh Nhi.

Thế nhưng, vẻ trêu tức của Tiêu Linh Nhi càng đậm hơn, thậm chí trên mặt còn nở một nụ cười kỳ lạ.

“Cuối cùng… cũng chịu gọi người rồi à?”

“Chờ các ngươi… thật là khổ quá mà.”

“Nếu đã vậy, các ngươi hãy đón nhận sự trấn áp đi!”

Lời này vừa thốt ra.

Lạc Thiên Thu lập tức càng thêm tức giận.

"Hậu bối cuồng vọng!"

“Dù cho sóng sau có ngập trời, thì sóng trước chúng ta đây vẫn sừng sững không ngã, ngươi có biết thế nào là Tiên Vương không?!”

Đùng!

Hắn bộc phát ngay tức thì.

Không tiếc hao tổn thọ nguyên vốn đã không còn nhiều của mình, cũng phải để cho hậu bối cuồng vọng này biết được cái gì mới thật sự là Tiên Vương.

Chỉ là...

Giờ phút này nội tâm của hắn ngoài tức giận ra, càng nhiều hơn là uất ức và bất lực.

Có cảm giác như hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.

Lại có nỗi bi phẫn của kẻ già yếu bị đám trẻ làng Nam bắt nạt.

Đã có lúc...

Bản thân mình cũng là một Chí Tôn một phương!

Không nói là hoàn toàn trấn áp một thời đại, nhưng ít nhất, trong số những thiên kiêu cùng thế hệ, người có thể vượt qua mình cũng không có mấy ai.

Trên thực tế, bất kỳ một Tiên Vương nào cũng đều như vậy.

Một thời đại tổng cộng mới có thể xuất hiện được bao nhiêu Tiên Vương?

Nếu Tiên Vương dễ xuất hiện như vậy, Tam Thiên Châu cũng sẽ không đến mức trung bình mỗi châu chỉ có một hai vị Tiên Vương.

Mà đây vẫn là vì bình thường mà nói, thọ nguyên của Tiên Vương là vô tận, chỉ cần không gặp phải chuyện ngoài ý muốn, hoặc không bị người khác giết chết, thì có thể sống mãi.

Thọ nguyên lâu dài, cộng thêm Tam Thiên Châu những năm gần đây tương đối yên bình, không xảy ra biến cố lớn nào, cho nên mới có thể tích lũy được nhiều Tiên Vương như vậy.

Nếu không...

Ha!

Nhưng dù thế nào đi nữa, Tiên Vương nào mà chưa từng là thiên chi kiêu tử?

Hắn, Lạc Thiên Thu, năm đó tự nhiên cũng vậy!

Chỉ tiếc...

Ngày xưa như mây khói, một đi không trở lại.

Vinh quang và hào quang ngày trước đã sớm tan biến trong dòng sông dài của năm tháng.

Bản thân cũng vì đủ loại nguyên nhân mà rơi vào kết cục thọ nguyên không còn nhiều, cuối cùng chỉ có thể cam chịu sa đọa, gia nhập hắc ám cấm khu, tham gia hắc ám náo động để thu hoạch bản nguyên của chúng sinh, rồi dùng nó để tự phong ấn, kéo dài hơi tàn, chờ đợi ngày sau.

Những năm gần đây...

Hắn ngược lại đã quen với sự sa đọa.

Chỉ là, vì vấn đề thọ nguyên, bọn họ ra tay cũng không dám thật sự vận dụng toàn lực, lại không dám ‘bộc phát’ như trạng thái bình thường, bởi vì di chứng sau khi người khác bộc phát có lẽ chỉ là suy yếu một thời gian.

Nhưng mấy vị Đọa Lạc Tiên Vương có vấn đề như bọn họ, một khi bộc phát, di chứng chính là thọ nguyên lại lần nữa suy giảm.

Mà giờ khắc này, Lạc Thiên Thu lại không lo được nhiều như vậy.

Mẹ kiếp...

Dù sao cũng là Tiên Vương!

Ngươi chỉ là một vãn bối Thập Tam Cảnh mà cũng dám lỗ mãng ư???

Còn muốn trấn áp ta?

Nếu không bộc phát, thật sự cho rằng Tiên Vương nào cũng có thể tiện tay bắt nạt sao?!

...

Đùng!

Lạc Thiên Thu chân đạp hư không, khí thế toàn thân trong phút chốc tăng vọt, thủ đoạn đột biến!

Đối mặt với Hủy Diệt Hỏa Liên đang oanh tạc tới, hắn đầu tiên là đánh ra Nghịch Chuyển Càn Khôn để ngăn cản trong chốc lát, ngay sau đó hai tay kết ấn, vận dụng công phạt chi thuật mạnh nhất của mình.

“Thiên Thu Như Họa!”

Chiêu này lấy tên của hắn để đặt, là tuyệt học do hắn tự sáng tạo.

Trên thực tế, bất kỳ một vị Tiên Vương nào cũng đều có pháp thuộc về riêng mình, đó là pháp do họ tự sáng tạo, cũng là pháp phù hợp với họ nhất.

Thiên Thu Như Họa, chính là thứ mà Lạc Thiên Thu đã cảm ngộ và 'hóa' thành khi chứng đạo Tiên Vương.

Là tuyệt học mạnh nhất của hắn.

Một chiêu tung ra, vô tận đạo tắc đều đang run rẩy, sau đó, lại như cảm thấy vô cùng sợ hãi mà bỏ chạy thục mạng, tốc độ trốn thoát cực nhanh, cực nhanh!

Có một vài đạo tắc dường như trốn chậm.

Liền bị áp chế.

Sau đó, tính cả không gian xung quanh, Trật Tự Thần Liên cùng tất cả những vật bị bao phủ, lan tràn đều cùng nhau biến thành một bức... tranh!

Tựa như từ ba chiều biến thành hai chiều.

Hủy Diệt Hỏa Liên tuy mạnh.

Dù cho đã nổ tung, dị hỏa dâng trào, nhưng vẫn bị một chiêu Thiên Thu Như Họa này bao phủ, áp chế, biến thành đóa hoa xinh đẹp và rực rỡ nhất trong bức tranh.

Nơi xa, Lâm Phàm ánh mắt sáng rực, vận dụng đồng thuật của mình và đồng lực chia sẻ từ Tả Vũ đến cực hạn.

“Đây là Diệt Duy phiên bản tu tiên à?”

“Không chỉ vậy!”

“Đây không phải là ‘Diệt Duy’ thông thường, trong chiêu thức này còn kèm theo sức mạnh thời gian, không chỉ là lúc thi triển pháp thuật, mà trong tương lai, thậm chí cả những người trong quá khứ tiến vào khu vực này, nếu không thể chống cự, cũng sẽ bị ‘hạ duy’.”

"Thủ đoạn đáng sợ."

Hắn truyền âm cho Vương Đằng: "Nhìn cho kỹ, học cho tốt!"

"Đây là một trong những con đường tương lai của ngươi."

Đồng thời, hắn đang chăm chú quan sát Tiêu Linh Nhi.

Nếu Tiêu Linh Nhi không đỡ được chiêu này...

Hắn tự nhiên sẽ ra tay.

“Có điều, xem ra là ta đã lo xa rồi.”

"Vẫn nên tập trung sự chú ý vào những lão già đang thức tỉnh kia thì hơn."

Lâm Phàm phát hiện lo lắng của mình có chút dư thừa.

Bởi vì Tiêu Linh Nhi không hề tỏ ra một chút kinh hoảng nào, ngược lại, nàng rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có thể dùng từ đáng sợ để hình dung.

Mọi thứ xung quanh đều đang biến thành 'tranh vẽ'.

Dường như một giây sau, nàng cũng sẽ biến thành mỹ nhân trong tranh.

Nhưng nàng không tránh không né, giơ bàn tay ngọc thon dài lên, điều khiển chín loại dị hỏa thuộc về mình đã lùi về, gầm thét đón lấy bức tranh đang không ngừng kéo dài, tựa như có người đang tiếp tục vung bút vẽ.

"Phong Yêu Cửu Cấm..."

“Nhân Quả Cấm!”

Ong!

Vung tay một cái, Tiêu Linh Nhi đã vận dụng Phong Yêu Cửu Cấm.

Chỉ là, đây không phải là phiên bản hoàn chỉnh.

Nhận thấy Phong Yêu Cửu Cấm rất mạnh, mà phong cấm thuật nhiều khi đều có tác dụng lớn, là một kỹ năng phòng thân không tồi, đáng tiếc độ khó tu luyện quá cao, bởi vậy, trước đây Lâm Phàm đã cố tình đơn giản hóa nó đi.

Lại đơn giản hóa thành mấy phiên bản khác nhau.

Mà các đệ tử thì có thể thông qua tiến độ tu hành hoặc 'cảm giác' của bản thân để lựa chọn các phiên bản khác nhau.

Các phiên bản khác nhau, độ khó tu luyện và uy lực của phong cấm thuật có quan hệ trực tiếp.

Phiên bản mà Tiêu Linh Nhi lựa chọn có độ khó khá cao, chỉ sau 'bản gốc'.

Mà giờ khắc này, nàng còn biến tấu theo cách của riêng mình.

Không những dùng ‘Thứ cấp Nhân Quả Cấm’ để phong cấm chiêu Thiên Thu Như Họa của Lạc Thiên Thu, mà còn đồng thời điều khiển chín loại dị hỏa của bản thân phối hợp, hóa thành một loại phong cấm thuật khác để phong cấm chính Lạc Thiên Thu.

Tựa như...

Cửu Long Thần Hỏa Tráo?

Thiên Thu Như Họa bị phong cấm, không thể lan tràn thêm nữa!

Mà Lạc Thiên Thu cũng bị Nhân Quả Cấm ảnh hưởng, phản ứng chậm đi rất nhiều, dẫn đến bị 'Cửu Long Thần Hỏa Tráo' phong ấn thêm một bước, trong thời gian ngắn không thể thoát ra được, sắc mặt vô cùng khó coi.

Vừa xấu hổ vừa tức giận đến cực điểm!

Hắn khó mà chấp nhận...

Bản thân mình, vậy mà lại bị trấn áp thật!

Hơn nữa, còn là sau khi đối phương nói ra câu nói kia, chỉ một chiêu mà thôi, mình đã bị phong cấm!

Chuyện này là sao chứ?

Điều đó có nghĩa là...

Hậu bối cuồng vọng này thật ra không hề cuồng vọng, thậm chí, nàng vẫn luôn ‘kéo dài thời gian’ với mình, chính là để cho bọn mình đánh thức những kẻ đang ngủ say ở tầng sâu hơn?!..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!