"Bây giờ, ngươi bảo bản tôn đi đâu tìm chí bảo cho ngươi? Hả?!"
Lâm Phàm lập tức nhíu mày: "Nói thế là sao?"
"Tuổi già rồi mà tính tình vẫn nóng nảy như vậy, có gì thì từ từ nói, chửi người làm gì? Còn hổ xuống đồng bằng bị chó khinh..."
"Khoan đã, ngươi mắng ta là chó, lão tử không nhịn được đâu."
"Hôm nay ngươi không giao ra một món chí bảo thì chuyện này không xong đâu."
"Lão tử nhất định phải giết ngươi."
Hơi thở của Thời Gian Đạo Tổ lập tức cứng lại.
Đến giờ phút này, lão cũng dần dần hiểu ra...
Thằng nhãi này rõ ràng đang đùa giỡn mình!
Hắn cố ý làm vậy.
Vốn dĩ hắn chẳng hề có ý định ra ngoài!
"Ngươi... đồ khốn!"
"Không xứng làm người!"
"Nếu đã như vậy, mau trả bảo vật lại cho ta."
Lâm Phàm bật cười: "Ngươi đùa cái gì vậy, vật vô chủ đã vào tay ta thì chính là đồ của ta, còn trả lại cho ngươi sao?"
"Đừng nói là ta không trả, cho dù ta có muốn trả, ngươi gọi một tiếng, chúng nó có đáp lời không?"
"Chúng nó có nhận ngươi làm chủ nhân không?"
Hai mắt Thời Gian Đạo Tổ đỏ ngầu: "Vậy bản tôn sẽ giết tên khốn nhà ngươi, cướp đồ về."
Lâm Phàm trợn trắng mắt: "Ngu ngốc!"
"Vậy cũng phải xem ngươi có giết được ta không đã."
"Huống chi..."
"Giết ngươi rồi, đồ vật cũng là của ta."
Rời đi ư?
Chưa cứu được người, sao Lâm Phàm có thể rời đi được?
Sở dĩ hắn đôi co với lão, chẳng qua cũng chỉ để kéo dài thời gian, giúp mình hấp thu thêm chút nữa để trở nên mạnh hơn, vậy thôi.
Còn một nguyên nhân chính nữa là, hắn sợ lão già này giấu bảo vật đi, khiến mình tìm không thấy.
Dù sao nơi này cũng là một mê cung thời không, ngay cả Vô tỷ tỷ cũng không nhìn thấu, nếu lão cố tình giấu đi không cho mình tìm, thậm chí trước khi tàn niệm này bị xóa sổ mà ném đồ vật đến một xó xỉnh nào đó, chẳng phải là lãng phí lắm sao?
Cứ như bây giờ, trực tiếp hốt trọn một mẻ, chẳng phải quá tuyệt vời ư?
Cho nên, thấy Thời Gian Đạo Tổ tức đến hộc máu.
Lâm Phàm trực tiếp bật cười.
Đúng là quá ngây thơ!
Chắc là do chỉ còn lại một sợi tàn niệm chăng?
Dù sao cũng không hoàn chỉnh, đầu óc không minh mẫn cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà, như vậy lại quá hời cho mình.
Về phần đánh nhau, hắn thật sự không sợ.
...
"Tốt, tốt, tốt!"
"Tên khốn nhà ngươi, dám sỉ nhục bản tôn như thế, hôm nay, bản tôn dù có phải dùng hết tất cả cũng phải chém ngươi tại đây."
Tàn niệm của Thời Gian Đạo Tổ gầm thét.
"Thời không biến hóa, vạn vật quy nhất!"
Lão hét lớn một tiếng, tiết điểm vốn đã bị ‘ghim lại’, ảo cảnh thời không vốn đã không còn ‘chạy loạn’ bỗng nhiên vặn vẹo...
Sau đó lại cưỡng ép khôi phục!
Ầm!
Vô số phân thân, hóa thân, huyễn thân của Lâm Phàm đồng loạt sụp đổ.
Ngay cả Liễu Thần Pháp và Thôn Thiên Ma Công mà chúng thi triển cũng vậy, tất cả đều nứt ra từng khúc, hóa thành đầy trời điểm sáng lấp lánh.
Ngay sau đó, ảo cảnh thời không vặn vẹo dữ dội hơn, tựa như vô số không gian thời gian đang chồng chéo lên nhau, bị một ‘vòng xoáy’ kéo giật, vặn vẹo, vặn vẹo, rồi lại vặn vẹo!
Lâm Phàm quay đầu nhìn lại, phát hiện Phạm Kiên Cường bên cạnh đã bắt đầu biến thành hình ‘vòng nhang muỗi’.
Giống hệt như lúc Kakashi lần đầu dùng Thần Uy bẻ gãy cánh tay của Deidara, chỉ có điều, lúc này thứ bị bóp méo không chỉ là cánh tay của Phạm Kiên Cường, mà là toàn bộ cơ thể hắn!
Thậm chí chính Lâm Phàm cũng cảm thấy mọi thứ đều đang bị bóp méo, toàn thân trên dưới như bị trật khớp.
Thân thể của Thời Gian Đạo Tổ cũng đang vặn vẹo, nhưng lão vẫn gào thét: "Ta sống hay không không quan trọng, ta chỉ cần ngươi chết!!!"
Lâm Phàm cũng kinh hãi.
"Con mẹ nó, ngươi tưởng mình là Na Tra chắc?"
"Muốn ta chết à, còn lâu nhé!"
"Ngưng lại cho ta!"
Ầm!
Những điểm sáng lấp lánh đầy trời bỗng nhiên dừng lại, sau đó, hội tụ vào cơ thể Lâm Phàm với tốc độ kinh người.
Năng lượng mà vô số phân thân, hóa thân, huyễn thân dùng Liễu Thần Pháp kết hợp Thôn Thiên Ma Công thôn phệ được, đều được lưu trữ bên trong những cơ thể đó!
Vốn dĩ chưa hề truyền đến bản thể.
Mà giờ khắc này, phân thân, hóa thân, huyễn thân đều bị đánh nổ, bản tôn của Lâm Phàm lại đồng nguyên với chúng, những thứ chúng hấp thu được, tự nhiên đều do bản tôn của Lâm Phàm nắm giữ.
Ầm ầm ầm!!!
Một luồng năng lượng kinh khủng khó có thể tưởng tượng cuộn trào đến.
Hơn nữa tất cả đều là bản nguyên chi lực cực kỳ tinh thuần!
Hấp thu thẳng vào cơ thể là có thể sử dụng ngay.
Thậm chí, cùng với sự vặn vẹo của thời không lúc này, hắn còn có thể hấp thu một lượng lớn đạo tắc thời gian, đồng thời cảm ngộ chúng.
"Đại Đạo Bảo Bình, bật hết công suất cho ta!"
"Thần Uy!"
Lâm Phàm vận dụng năng lực hư hóa phiên bản tăng cường, tạm thời ‘cất’ mình, Phạm Kiên Cường và Quan Thiên Kính vào một không gian thời gian an toàn.
Mặc dù không gian này đang lung lay sắp đổ dưới đòn liều mạng của Thời Gian Đạo Tổ, nhưng ít nhất cũng giúp bọn họ tranh thủ được một khoảnh khắc trì hoãn, không đến mức phải chết ngay tại chỗ.
"Vãi chưởng!"
Phạm Kiên Cường thoát khỏi nguy hiểm, lập tức thở hổn hển, mồm hét vãi chưởng.
"Vừa rồi là cái quái gì vậy?!"
"Mê cung thời không đó đang chồng chéo lên nhau."
Vô tỷ tỷ đưa ra lời giải thích của mình: "Lão ta đang tích tụ sức mạnh, muốn dùng lực vặn vẹo của thời không chồng chéo để giết các ngươi."
"E rằng đây là một đòn chỉ thua tự bạo."
"Thời không chồng chéo?"
Lâm Phàm nhíu mày: "Ý là..."
"Nếu Khâu Vĩnh Cần ở trong mê cung thời không này, sau khi chồng chéo, chúng ta có thể nhìn thấy hắn?"
"Chắc là vậy."
Vô tỷ tỷ khẽ gật đầu.
"Thế thì tốt!"
Lâm Phàm gật đầu, lập tức nói: "Ta phong ấn các ngươi lại rồi mang theo bên mình trước, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
"Tiếp theo, cứ giao cho ta là được!"
Phạm Kiên Cường và Vô tỷ tỷ tự nhiên không có ý kiến.
Lâm Phàm liền dùng Phong Yêu Cấm Thứ Bảy phong ấn họ lại rồi mang theo bên người, ngay lập tức, hắn đưa tay vuốt qua Vô Định Phi Hoàn.
"Thời không vặn vẹo..."
"Ngươi không phải có thể ‘định’ lại sao? Đáng tiếc vẫn chưa luyện hóa, nhận chủ, thử xem sao."
Hắn lập tức ép ra một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, nhỏ lên Vô Định Phi Hoàn.
Phi hoàn lập tức hấp thu tinh huyết, Lâm Phàm liền bắt đầu luyện hóa.
Chỉ là, việc này cần thời gian.
Mà không gian Thần Uy này, hiện tại lại không chống đỡ được lâu như vậy.
Ầm!
Không gian Thần Uy vỡ nát, Lâm Phàm lại một lần nữa xuất hiện trong vùng thời không vặn vẹo này.
"Mặc dù chưa hoàn toàn luyện hóa, nhưng may là cũng có thể phát huy một chút sức mạnh."
"Lại thêm pháp tắc thời không của chính mình..."
Trong phút chốc, Lâm Phàm bộc phát ‘thần quang không màu’.
Thôi động Vô Định Phi Hoàn.
Vận dụng pháp tắc thời không của bản thân.
Thôi động Chí Tôn thuật của Thạch Hạo, đùa giỡn với thời gian!
Nhiều lớp phòng ngự chồng chất, giúp hắn tạm thời ở trong trạng thái an toàn, đứng vững ở ‘hiện tại’.
Đồng thời, ánh mắt hắn quét qua, trong một ‘góc’ của vùng thời không vặn vẹo, chồng chéo này, hắn nhìn thấy một bình ngọc màu xanh biếc.
"Tìm thấy rồi!"
Trong mắt hắn lóe lên tinh quang.
Kéo dài đến tận bây giờ...
Đúng vậy, chính là vì giờ phút này.
"Thời cơ đã đến, vậy thì..."
"Bắt đầu thôi."
Ầm!
Giờ phút này, hắn hóa thành một vòng xoáy, bản nguyên chi lực đầy trời không ngừng rót vào cơ thể.
Cảnh giới Tiên Vương đỉnh phong lúc vừa chứng đạo, vào lúc này đã lung lay!
Sự lý giải và cảm ngộ đối với Thời Gian Chi Đạo cũng tăng vọt vào lúc này.
Thời cơ đột phá lên Tiên Vương cự đầu, đã ở ngay trước mắt