"Ngươi làm được, còn không cho người khác nói à?"
Thạch Hạo lúc này miệng lưỡi vô cùng cay độc: "Muốn đồ tốt thì con mẹ nó mày bỏ tiền ra mà mua!"
"Người ta đấu giá đàng hoàng, ai trả giá cao thì được, ngươi đường đường là Tiên Đế, chẳng lẽ còn thiếu tiền sao?"
"Vừa không chịu trả giá, xong lại muốn cướp."
Phì!
"Đúng là không biết xấu hổ!"
Anh Vũ Đế giận tím mặt.
Mẹ nhà hắn.
Các ngươi Lãm Nguyệt Tông dựa vào việc buôn bán tiên cơ, hốt bạc đầy bồn, tiền tiêu không hết, đương nhiên không thiếu tiền, nhưng lão tử thiếu tiền a!
Tưởng ai cũng như các ngươi, có tiền tiêu không hết chắc?
"Đủ rồi!"
Oanh!
Uy thế của Tiên Đế bùng nổ, ép Thạch Hạo ngậm miệng ngay tức khắc.
"Tiểu nhi vô tri, ngươi biết cái gì?"
Hắn không tranh cãi với Thạch Hạo, chỉ nhìn về phía Lâm Phàm: "Lâm Phàm."
"Ngươi thật sự muốn ép người quá đáng sao?"
"Nếu cứ như vậy bỏ qua, ta có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra!"
"Nếu không..."
Lâm Phàm ngơ ngác: "..."
"Ngươi không sao chứ?"
Nếu bàn về miệng lưỡi cay độc, hắn còn hơn Thạch Hạo một bậc.
Hơn nữa, vào lúc thế này, còn hỏi ta có muốn ép người quá đáng không ư???
"Ngươi mà có bệnh trong đầu thì đi khám bác sĩ sớm đi, à, bác sĩ bình thường không được, ngươi là súc sinh, nên đi khám bác sĩ thú y."
"Nhưng ta thấy ngươi có vấn đề về não, không biết trong khoa thú y có khoa thần kinh không nữa."
"Con mẹ nó ngươi vô liêm sỉ như vậy, lấy lớn hiếp nhỏ cướp đệ tử của ta, bây giờ thấy lão tử, biết khó mà lui, lại quay sang uy hiếp ta, bảo ta đừng truy cứu nữa???"
"Đúng là đầu óc toàn hố, trong hố toàn phân, trong phân lại còn có giòi."
"Bảo ta đừng truy cứu, ngươi xứng sao?"
"Ngươi tưởng ngươi là ai?"
"Vô Thiên?"
"Hay là Chí Tôn chúa tể?"
Một đóa Hắc Liên lặng lẽ hiện ra ở phía tây, thân ảnh của Vô Thiên Phật Tổ "chui ra", thản nhiên nói: "Tiểu tử."
"Thân thì thân, nhưng ngươi cứ gọi thẳng tục danh của bản tôn như vậy, còn đặt bản tôn ngang hàng với loại súc sinh tạp nham này, thì đúng là có chút không biết phân biệt trên dưới."
"Lần sau không được tái phạm."
Khóe miệng Lâm Phàm giật giật.
Ờm.
Lỡ mồm rồi.
Mà lúc này, Anh Vũ Đế cũng bị dọa cho tim đập thình thịch.
Mẹ nó!
Vô Thiên Phật Tổ cũng chiếu rọi hóa thân ra rồi?
Cái này...
Vãi chưởng!
Ý nghĩ còn chưa dứt, hắn lại thấy một tôn hóa thân của Chí Tôn chúa tể cũng lặng lẽ xuất hiện trong góc, chỉ là không lên tiếng, đang lẳng lặng quan sát.
"Chúa tể."
Hắn vội vàng ôm quyền hành lễ.
Chí Tôn chúa tể nhàn nhạt phất tay: "Các ngươi cứ tiếp tục, ta chỉ xem thôi, cứ coi như ta không tồn tại là được."
"À đúng rồi, các ngươi tiếp tục đi."
Vô Thiên cười như không cười: "Ta chỉ xem kịch thôi, cứ coi như ta không tồn tại là được."
Anh Vũ Đế: "!!!"
Tổ cha nó chứ coi như các người không tồn tại.
Các người ở đây, tim ta hoảng muốn chết đây này!
Đây là chuyện có thể coi như các người không tồn tại được sao?
Cứu mạng!
Sao sự việc lại thành ra thế này, phát triển đến bước này cơ chứ?
"Lâm Phàm!"
Hắn hít sâu một hơi, vội vàng quát lớn Lâm Phàm: "Thân là vãn bối, không biết hành lễ với hai vị đại nhân sao?!"
"Còn nữa, ngươi tùy tiện gọi thẳng tục danh của đại nhân, phải tội gì?"
"Lần này hai vị đại nhân không truy cứu, còn không mau quỳ xuống tạ ơn, sau đó cho qua chuyện này đi?"
"Không cần thiết phải để hai vị đại nhân tức giận, càng không thể để hai vị đại nhân chê cười!"
Lâm Phàm: "..."
Hắn khẽ thở dài.
"Này, ta hiện tại có một thắc mắc."
"Tại sao trong đám Tiên Đế, cũng có nhiều kẻ dị hợm như vậy?"
"Với cái đầu óc này của ngươi, làm thế nào mà thành Tiên Đế được vậy? Ta thật sự rất nghi ngờ."
"Lão phu thì thế nào?!"
Anh Vũ Đế cao giọng.
"Thế nào ư?"
Lâm Phàm cười nhạo: "Ngươi nói xem thế nào?"
"Hả, là cái gì cho ngươi cái ảo giác rằng sau khi ngươi ra tay với người khác, người ta phát hiện ra thân phận của ngươi, rồi ngươi tuyên bố cho qua, thì người khác phải cảm ơn đức của ngươi?"
"Làm Đế quá lâu, quên mất đạo lý là gì rồi sao?"
"Cũng quên mất nhân quả báo ứng là gì rồi à?"
"Đừng nói chỉ là hóa thân ở đây."
"Kể cả bản tôn của họ có ở đây, hôm nay, ngươi cũng phải chết."
Đối mặt với loại tâm thần tự cho mình là cao cao tại thượng, rõ ràng đã bắt nạt ngươi, xong việc lại nói "không truy cứu" rồi còn tưởng mình đang giơ cao đánh khẽ với ngươi...
Lâm Phàm thật sự lười nói nhảm với hắn, hắn chỉ khoanh tay, nhẹ nhàng giơ một ngón tay lên.
Ông!
Vô định phi hoàn đã sớm bị hắn luyện hóa triệt để lập tức khởi động.
"Không ổn!"
Anh Vũ Đế ngay lập tức phát giác vấn đề, một ý niệm nảy lên mà tựa như vĩnh hằng!
Hắn dùng tu vi và đạo tắc của bản thân để ổn định chính mình, mặc dù cũng bị vô định phi hoàn ảnh hưởng, bị ngưng đọng trong mảnh thời không này, nhưng trước khi bị ngưng đọng, hắn đã kịp tăng lực phòng ngự của mình lên đến đỉnh phong.
Dù bị tạm thời nhấn nút tạm dừng, nhưng với vô tận đạo tắc gia thân, hắn cũng cứng không thể tả!
"Nằm xuống cho lão tử!"
Lâm Phàm lại không bị vô định phi hoàn ảnh hưởng, hắn cũng nhìn ra đối phương đã kịp thời "chuyển sang thế phòng ngự" vào thời khắc mấu chốt, mà phòng ngự toàn lực của một Tiên Đế không thể xem thường.
Nhưng!
Bản thân mình vốn đã có sức tấn công cấp Tiên Đế rồi!
Ba ngàn đại đạo gia trì, không phải Tiên Đế mà hơn cả Tiên Đế, ngươi phòng ngự cái búa!
Hắn đã sớm chuẩn bị, lúc này ra tay, chính là sấm sét vạn quân!
Các loại pháp tắc gia trì, nhiều loại vô địch thuật chồng chất, nhìn như một đòn đánh thường thoáng qua, nhưng thực chất lại là một kích gần như toàn lực.
Đùng!
Đùng!
Đùng!
Thời không bị ngưng đọng cũng vỡ vụn!
Một kích đánh nát thời không!
Anh Vũ Đế khôi phục hành động, nhưng sắc mặt lập tức đại biến, còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, liền đột nhiên hộc ra một ngụm máu lớn, lồng ngực cũng nổ tung một lỗ máu, xuyên thấu trước sau.
Toàn thân đạo tắc hỗn loạn!
Suýt chút nữa bị trấn áp tại chỗ!
"Ngươi..."
Anh Vũ Đế kinh hãi tột độ: "Vô định phi hoàn sao lại ở trong tay ngươi?"
Nó dốc toàn lực ổn định thương thế, dùng tốc độ nhanh nhất lùi lại, đồng thời kinh hô không thể tin nổi.
Vô định phi hoàn trong tay một Tiên Vương cự đầu tinh thông thời không chi đạo, đúng là vô lại vãi cả ra!
Ngay cả Tiên Đế cũng bị ngưng đọng trong một khoảnh khắc!
Trớ trêu thay, đòn tấn công của Lâm Phàm lại là hàng thật giá thật cấp Tiên Đế...
Cái này đúng là vô lại đến cực điểm.
Anh Vũ Đế cũng không chịu nổi.
Mặc dù Tiên Đế không dễ dàng bị giết như vậy, nhưng ai mà muốn bị đè ra đánh chứ?
Chuồn trước rồi nói!
"Muốn chạy?"
Lâm Phàm giơ tay, vô định phi hoàn lại một lần nữa phát huy uy lực, ngưng đọng thời gian.
Phá!
Anh Vũ Đế lần này đã có phòng bị, dốc sức ra tay, lấy công đối công, muốn phá vỡ trói buộc.
Nhưng đòn tấn công của Lâm Phàm cũng giáng xuống ngay lúc này, triệt tiêu thế công của nó, đồng thời, lại một lần nữa ngưng đọng!
Lần này, Lâm Phàm xuống tay tàn độc.
Hắn lao thẳng tới, hai tay cắm vào cái lỗ thủng trên ngực nó còn chưa kịp khép lại, rồi dùng toàn lực xé ra!
Xoẹt!
Tựa như tay không xé giặc.
Nhục thân của Anh Vũ Đế, lại bị hắn cưỡng ép xé rách, chia làm hai mảnh