Phạm Kiên Cường tấm tắc lấy làm lạ: "Đúng là chưa được ăn bao giờ thật."
"Món này thì ai đã được nếm qua đâu chứ?"
Kiếm Tử cũng xúm lại: "Thịt Tiên Đế, à không đúng, thịt Yêu Đế đấy!"
"Có bao nhiêu người có thể đánh thắng được ngài ấy?"
"Huống chi cho dù có đánh thắng, lại có mấy người nỡ ăn?"
"Hình người thì không ăn được, còn không phải hình người, phàm là thi thể còn nguyên vẹn một chút, e rằng cũng sẽ không đem ra ăn, mà sẽ dùng để luyện chế khôi lỗi, nhằm nâng cao chiến lực cho bản thân."
"Ít nhất cũng sẽ luyện chế thành đan dược để phát huy dược lực tốt nhất chứ?"
"Cậu nói chưa hết đâu."
Lâm Động nhe răng: "Từ xưa đến nay, số Tiên Đế tử trận ở Tam Thiên Châu cũng phải hơn hai con số."
"Nhưng vấn đề là, thực ra so với việc đánh giết một vị Tiên Đế, cách đơn giản nhất chính là hủy diệt nhục thân của ngài ấy. Còn chưa kịp đánh chết thì nhục thân đã sớm bị đánh cho tan nát rồi?"
"Trong tình huống đó, lấy đâu ra thịt mà ăn?"
Mục Thần nháy mắt: "Vậy nói thế thì, chúng ta được hưởng hàng độc có một không hai rồi!"
"Ha."
Trương Vũ nói: "Thế thì mấy đồng môn đi ra ngoài chưa về là không có phần rồi."
Bạch Trinh Trinh: "Ngươi đang nói... Thần Bắc sao?"
"Hình như bây giờ chỉ có mỗi cậu ấy là chưa về."
"Phụt, khiêm tốn, khiêm tốn nào."
...
Ngọn lửa lớn của Vô Tận Hỏa Vực đã thiêu đốt suốt ba ngày.
Dù liên tục cắn thuốc, Tiêu Linh Nhi cũng gần như kiệt sức.
Cũng may, cái đùi gà siêu cấp vô địch này cuối cùng cũng đã chín.
Hương thơm bay xa vạn dặm, toàn bộ Lãm Nguyệt tông đều bị mùi hương quyến rũ này bao phủ, đệ tử cấp thấp thậm chí chỉ cần hít sâu một hơi đã cảm thấy toàn thân lâng lâng như muốn lên tiên, nói khó nghe một chút, còn phê hơn cả mấy loại thuốc kích thích thần kinh.
Đồng thời, còn có không ít người vừa ngửi thấy mùi đã đột phá tại chỗ!
Mà khi bữa tiệc bắt đầu, trên dưới Lãm Nguyệt tông càng thêm hân hoan.
"Ôi, ngon vãi!"
"Mẹ nó chứ, ăn, ăn, ăn!"
"Thiếu chút nữa là nuốt luôn cả lưỡi rồi."
"Đúng là mỹ vị nhân gian, cứ tưởng sẽ dai lắm, không ngờ lại mềm đến thế này!"
"Nguyên liệu, đây chính là tầm quan trọng của nguyên liệu!!!"
"Nấu nướng mỹ thực, nguyên liệu quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
"Đúng thế, chuẩn luôn!"
"Oa, no quá đi mất!"
"Vãi, ngươi đang phát sáng kìa!"
"Nói gì ta, ngươi không chỉ toàn thân phát sáng mà bảy khiếu còn đang phun ra tiên khí nữa kìa!"
"Ha ha ha, vui thật đấy!"
Huyết nhục của một tồn tại cấp Tiên Đế ẩn chứa năng lượng quá phong phú, quá kinh người.
Nhóm người của Lâm Phàm vẫn còn xem là ổn, không phải mô-típ nhân vật chính thì cũng là mô-típ vai phụ, ít nhiều cũng có khuôn mẫu, thiên phú bất phàm, thực lực cũng không tầm thường.
Ăn "thịt đùi gà nướng" tuy cũng cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, tu vi cũng từ từ tăng lên, nhưng ít nhất sẽ không đến mức ăn vài miếng đã thấy chịu không nổi.
Càng không đến mức chưa ăn được bao nhiêu đã no căng, toàn thân phát sáng.
Còn những đệ tử chưa thành tiên...
À thì...
Đúng là vừa cho vào miệng một miếng đã cảm thấy suýt bị no chết, mà không chỉ no trong dạ dày!
Mà là dạ dày, đan điền, kỳ kinh bát mạch đều phảng phất như muốn nổ tung.
Nhưng đối với họ mà nói, hiệu quả này lại càng kinh người hơn!
Sau khi ăn được một miếng, nhiều nhất cũng chỉ kịp phát biểu vài câu "cảm nghĩ" là không chịu nổi nữa, trực tiếp ngồi xuống đất, hùng hục tu luyện.
Họ hấp thu nguồn năng lượng mãnh liệt gần như muốn phun trào trong cơ thể, luyện hóa nó, quy nạp nó, biến nó thành của mình.
Cảnh giới cứ như ngồi tên lửa, vùn vụt bay lên!
Đối với họ, một miếng thịt chẳng khác nào một viên tiên đan chất lượng cao.
Phá cảnh?
Người dưới Đệ Thập Cảnh, chỉ cần ăn một miếng mà không bị no chết, thì dù là heo cũng lên được!
À...
Hỗn Độn Thiên Trư ăn rất nhiều!
Cứ thế mà chén thôi!
Mà các đệ tử chân truyền cũng vậy.
Bọn họ ăn như gió cuốn, cũng hoàn toàn không cần lo sẽ ăn hết, bởi vì căn bản không thể nào ăn hết được!
Ăn được bao nhiêu thì ăn.
Luyện được bao nhiêu thì luyện.
Tích trữ sức mạnh trong cơ thể, để dành cho sau này đột phá, chứng đạo.
Đây thực sự là đại bổ!
Nha Nha thậm chí vừa ăn, vừa dùng Tiên Ba hóa thân ngưng tụ Đại Đạo Bảo Bình, điên cuồng thôn phệ năng lượng mà các đệ tử cấp thấp ăn quá no bất giác phun ra, rồi luyện hóa thành bản nguyên chi lực để hấp thu.
Hiệu quả vô cùng rõ rệt!
Lâm Phàm cùng Quý Sơ Đồng, Cố Tinh Liên và các thị nữ cũng ăn uống cực kỳ thỏa thích.
Đồng thời, hắn cũng không quên sai người mang mấy bàn sang cho Vô Thiên và Chí Tôn chúa tể.
Nhậm Tiêu Dao và Cơ Hạo Nguyệt cũng hiếm khi ngồi chung một bàn ăn cơm, thậm chí hai người còn không cà khịa hay chọc ngoáy nhau.
Chỉ là...
Nhậm Tiêu Dao vẫn không nhịn được mà đắc ý: "Thế nào?"
"Không phục không được nhé?"
"Theo Lãm Nguyệt tông chúng ta mới là có của ngon vật lạ thật sự."
"Thịt Tiên Đế cũng có thể sắp xếp cho ngươi, không gia nhập Lãm Nguyệt tông, ngươi làm gì có cơ duyên này?"
"Ngươi có nằm mơ cũng không thấy được đâu ~!"
Cơ Hạo Nguyệt: "..."
Ờ, ờ, ờ.
Mẹ nó, ngươi nói đúng lắm.
Hôm nay lão tử tâm trạng tốt, không thèm chấp ngươi.
Hắn liếc Nhậm Tiêu Dao một cái, miệng không nói gì, chỉ chăm chăm ăn, ăn và ăn.
Nói chuyện?
Nói chuyện lãng phí thời gian quá?
Miệng của ta là để ăn!
Ăn nhiều thêm một chút là có thể rút ngắn thêm một chút khoảng cách giữa ta và lão già này, hôm nay để hắn chiếm chút lợi thế thì đã sao? Quất thôi~!
Giờ khắc này.
Trên dưới Lãm Nguyệt tông, hễ còn thở là đều biến thành kẻ ham ăn!
Ngay cả những con Bát Trân kê, Bát Trân vịt cũng vậy.
Chúng nó là "gia cầm" được nuôi nên không có tư cách lên bàn.
Nhưng có "xương" mà!
Một cái "đùi gà" lớn như vậy dù chỉ có một khúc xương cũng đã vô cùng khổng lồ, sau khi chặt ra, nó nằm ngang ở đó như một dãy núi.
Dù trên đó chỉ còn một chút "thịt vụn" chưa được làm sạch thì cũng là vật siêu đại bổ.
Rất nhiều linh thú trong Linh Thú viên đều như phát điên lao lên "gặm xương", dù chỉ gặm được một miếng cũng đủ để chúng nó "cất cánh tại chỗ".
Thậm chí, không chỉ là tăng lên về mặt tu vi.
Mà ngay cả huyết mạch chi lực cũng đang được tinh luyện.
Nhất là đối với những linh thú có tổ tiên không phải đại lão gì, đúng là một miếng huyết mạch tinh thuần, hai miếng bắt đầu phản tổ, ba miếng?
Thế thì trực tiếp siêu việt tổ tiên, lão tử chính là "tổ"!
Từ nay về sau, gia phả bắt đầu viết từ đời lão tử!
Nhục thân của một tồn tại cấp Tiên Đế... chính là kinh người như vậy!
Một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi.
Một con cá voi chết đi còn có thể tạo ra hiện tượng kinh người như vậy, huống chi là Tiên Đế?
Có thể nói, nếu nhục thân của Tiên Đế được dùng để ăn, thì đó thực sự là vô thượng chí bảo.
Vượt qua tất cả những bất tử tiên dược, tiên đan và vô số kỳ vật có thể tăng cao tu vi đã biết, hơn nữa ăn thịt trực tiếp vẫn là cách hấp thu tốt nhất.
Dù sao...
Nói là ăn thịt, nhưng thực ra, nó đã được Tiêu Linh Nhi nướng chín.
Mà nàng giỏi nhất chính là luyện đan, lại còn nướng trong Vô Tận Hỏa Vực, bản thân thứ này đã có thể xem như "dược thiện".
Hiệu quả được kích phát thêm một bước, lại càng dễ hấp thu, có thể nói là hoàn mỹ...