Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 1970: CHƯƠNG 09: MỘT NHÀ BA VỊ CHÍ TÔN, SỰ TƯƠNG PHẢN TỘT CÙNG.

Nhưng mà...

Hắn kế thừa truyền thừa và nội tình của hai thế lực lớn, toàn thân đều là trọng bảo, lại thêm đủ loại bảo vật dùng một lần, bản thân sở học cũng không hề yếu kém.

Vì vậy, dù đối mặt với Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách, hắn vẫn dám là người đầu tiên xông lên!

"Bất Lão Tuyền!"

Hắn hét lớn một tiếng, dị tượng Bất Lão Tuyền hiện lên phía sau, dòng suối róc rách không ngừng tuôn chảy rót vào người hắn, giúp chiến lực của hắn tăng cao, đồng thời giống như mang theo một nguồn suối di động.

Hồi máu hồi lam mọi lúc mọi nơi!

Cùng lúc đó, thần mâu trong tay hắn bung tỏa kim quang vạn trượng, như một khẩu siêu pháo laser bắn về phía đối thủ.

"Một con sâu cái kiến cảnh giới còn chưa ổn định mà cũng dám càn rỡ trước mặt bản vương?"

Đối thủ mà Tần Hạo chọn đã nổi giận.

Lão ta cảm thấy mình bị sỉ nhục.

Mẹ kiếp, lão tử đường đường là Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách, ngươi chỉ là một tên Tiên Vương mới đột phá, cảnh giới còn chưa vững chắc mà cũng dám làm càn sao?

Đây không phải muốn chết à?

Khinh người quá đáng!

Không giết ngươi trong một nốt nhạc thì lão tử hôm nay coi như bị tiêu chảy!

Chết tiệt.

Lão ta tung ra một đòn, trực tiếp dùng chín thành lực, mạnh kinh khủng, chỉ hận không thể một chiêu đánh cho Tần Hạo thành tro bụi.

Thế vẫn chưa hết.

Sau đòn đó, lão ta lập tức tung ra chiêu tủ của mình, một kỹ năng có thể phát huy mười thành lực lên đến hơn mười hai thành, mạnh đến đáng sợ!

Thạch Hạo và Thạch Khải đang định ra tay bất giác chậm lại nửa nhịp.

Mặc dù cũng đã xuất thủ, nhưng đều không dùng nhiều sức.

Đặc biệt là Thạch Hạo, tạm thời chỉ để tương lai thân của mình toàn lực ứng phó, còn bản tôn và quá khứ thân vẫn đứng tại chỗ quan sát.

Hết cách rồi.

Sợ Tần Hạo tuổi còn trẻ, không biết trời cao đất dày, bị người ta đánh cho bay màu.

Thạch Khải chỉ tiện thể để mắt tới.

Nhưng đối với Thạch Hạo mà nói, dù quan hệ không thân thiết cho lắm, Tần Hạo vẫn là em ruột của mình.

Nếu Tần Hạo xảy ra chuyện, cha mẹ sẽ rất đau lòng.

Trong lòng mình cũng sẽ không dễ chịu.

Nếu không có năng lực thì thôi.

Có năng lực thì tự nhiên vẫn phải chiếu cố một phen.

Huống chi cậu ta vốn đến để chi viện cho mình?

Chỉ là, Thạch Hạo cũng không cảm thấy Tần Hạo thật sự “gà mờ” như vậy, dù sao có thể được Vô tỷ tỷ phái tới làm viện quân, nếu thật sự yếu ớt đến thế, chẳng phải chứng tỏ Vô tỷ tỷ không có mắt nhìn người sao?

Quả nhiên.

Trong lúc Thạch Hạo còn đang suy tư, đòn tấn công đầu tiên của Tần Hạo và đối phương vậy mà lại ngang sức ngang tài.

Đối thủ của hắn đang định tung ra chiêu tiếp theo, không khỏi sững sờ.

Hả?

"Có thể đỡ được một đòn này của bản vương mà không hề hấn gì, chiến mâu trong tay ngươi là Tiên Thiên Linh Bảo?!"

Ánh mắt của lão ta lập tức thay đổi.

Trong sự ghen tị mang theo một tia tham lam.

Mẹ nó chứ!

Lão tử đường đường là Vô Thượng Tiên Vương mà còn không có Tiên Thiên Linh Bảo, một tên Tiên Vương cảnh giới chưa ổn định như ngươi lại cầm trong tay trọng bảo như thế?

Nhưng mà, đến rất hay!

Đợi bản vương giết ngươi rồi, bảo vật này chẳng phải sẽ thuộc về ta sao.

Hừ!

Sắc mặt lão ta lạnh dần, tăng thêm cường độ.

Phá vỡ thế công của thanh chiến mâu Tiên Thiên Linh Bảo, cũng phá vỡ bí pháp Bất Lão Sơn mà Tần Hạo vẫn luôn tự hào, đánh mạnh lên người Tần Hạo!

Thạch Hạo đang định ra tay thì lại hơi sững sờ, rồi lập tức không nhịn được mà bật cười.

Hắn có chút thổn thức, thậm chí thần sắc còn có chút hoảng hốt.

Nên nói thế nào đây...

Đây đúng là hai thái cực mà.

So với mình lúc nhỏ, so với mình năm đó.

Ha ha.

Ánh mắt Thạch Khải lóe lên, môi khẽ mấp máy, nhưng cuối cùng lại không nói lời nào, đem tất cả giấu vào lòng rồi quay đi, toàn lực tấn công đối thủ của mình.

...

Boong!

Đòn tấn công của Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách rất mạnh!

Cũng thực sự đánh trúng người Tần Hạo.

Nhưng âm thanh phát ra lại như một tiếng chuông cổ bị người ta gõ vang.

Hoàn toàn không giống tiếng đánh vào da thịt, càng không phải là âm thanh và "hiệu ứng" của việc một người bị đánh nổ tung.

Tại vị trí của Tần Hạo, kim quang óng ánh gần như muốn "tràn ra ngoài", còn rực rỡ hơn mặt trời không biết bao nhiêu lần, ngay cả Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách cũng phải nheo mắt, không dám nhìn thẳng.

Đợi đến khi lão ta nhìn rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại không khỏi chửi thề.

Khốn kiếp!

"Lại là Tiên Thiên Linh Bảo???"

Tần Hạo đúng là "xa hoa" đến phát rồ!

Mới chỉ là Tiên Vương, chiến mâu trong tay là Tiên Thiên Linh Bảo, mà bộ chiến giáp vàng trên người hắn cũng là Tiên Thiên Linh Bảo!

Chiến mâu có sức tấn công kinh người, sau khi được bí pháp gia trì, lực công kích của hắn có thể sánh ngang với Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách.

Chiến giáp có sức phòng ngự cũng rất vô lý, không những bản thân nó có thể giảm đi phần lớn các đòn tấn công vật lý, ma pháp, thần hồn, mà nó còn có thể kích hoạt một tầng phòng ngự "Kim Chung Tráo".

Cả hai kết hợp...

Đúng là có thể tạo ra một Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách nhân tạo, ít nhất trong thời gian ngắn có thể so chiêu với Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách một phen mà không đến mức bị đánh chết tại chỗ!

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là khả năng duy trì của hắn phải theo kịp sự tiêu hao của hai kiện Tiên Thiên Linh Bảo này.

Nhưng hư ảnh Bất Lão Tuyền kia cũng rất vô lý.

Bản thân Bất Lão Tuyền có giá trị không thua gì một kiện Tiên Thiên Linh Bảo, bây giờ xem ra, rõ ràng cũng đã nhận Tần Hạo làm chủ, cho nên mới có thể triệu hồi hư ảnh từ xa để hỗ trợ mọi lúc.

Tăng công, tăng thủ, hồi máu hồi lam lại thêm khả năng duy trì...

Ba thứ cộng lại, khả năng duy trì của Tần Hạo tự nhiên cũng có thể theo kịp.

Nói cách khác, giờ phút này, vị Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách kia phát hiện ra, trong một chốc một lát, mình lại thật sự không làm gì được tên Tiên Vương cảnh giới còn chưa ổn định này!!!

Đúng là một tên nhà giàu!

Tiền cũng có thể biến thành chiến lực!

Thậm chí, không chừng những thứ này chỉ là bề nổi, trên thực tế hắn còn có át chủ bài và hậu chiêu chưa lấy ra!

Nhưng mà...

Rốt cuộc là thế lực phương nào lại có thể nuông chiều con cháu đến mức này cơ chứ?!

Có cần thiết không?

Chỉ là một Tiên Vương thôi mà, có cần phải trang bị cho hắn đến tận răng như vậy không?

Chỉ với những thứ này, nếu đưa cho một Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách, không nói là có thể ngang nhiên đối đầu với Tiên Đế, nhưng ít nhất cũng có thể một mình đánh mấy Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách không có linh bảo!

Kết quả trong tay ngươi, lại chỉ được đến thế này!

Chỉ thế thôi ư???

Không...

Có cần thiết không vậy?

Giờ phút này, lão ta chỉ muốn túm cổ áo Tần Hạo mà gào lên, hỏi cho ra lẽ: "Mẹ nó, thế lực sau lưng ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bảo bối dùng không hết, có bao nhiêu tiền xài không hết hả?"

Hả?

"Chơi trội như vậy, lãng phí như vậy?!"

Nhưng Tần Hạo lại không nói gì.

Hắn cũng không cho rằng mình có chỗ nào không đúng.

Dựa vào bảo vật thì sao chứ?

Mình còn quá trẻ, vốn không phải là đối thủ của Vô Thượng Tiên Vương cấp cự phách, các ngươi được phép tu luyện nhiều hơn ta mấy vạn lần, thậm chí nhiều hơn nữa, lại không cho phép ta dùng bảo vật sao? Không có đạo lý như vậy!

Bảo vật của ta chính là một phần chiến lực của ta.

Làm tới bến!

Hắn rất hưng phấn, chẳng thèm quan tâm đến tâm trạng và suy nghĩ của đối phương, xông lên chính là khô máu.

Làm tới bến!

Đối phương tức đến sôi máu.

Trớ trêu thay lại không làm gì được Tần Hạo, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà đánh với hắn.

Hoặc phải nói là...

Đánh với đống bảo vật của hắn.

Đơn giản là cạn lời.

...

Thạch Hạo thu hồi ánh mắt, tạm thời yên tâm.

Chỉ là...

Tại sao trong lòng lại có chút chua xót nhỉ?

Trong tay mình còn chẳng có lấy một kiện Tiên Thiên Linh Bảo nào.

Mà trong tay em trai lại có ít nhất "ba kiện", có lẽ còn có những bảo vật khác, dù giá trị không cao bằng, cũng tuyệt đối không thấp?

Cùng là anh em ruột mà sao khác biệt một trời một vực thế này.

Hắn cũng có thể đoán được Bất Lão Sơn và Tộc Tần muốn làm gì.

Nói cho cùng, sở dĩ phái Tần Hạo ra ngoài lúc cảnh giới còn chưa ổn định, lại cho hắn nhiều bảo vật như vậy, chính là muốn để hắn lập công trong trận chiến này, tạo dựng thanh danh mà thôi.

Muốn nhân tạo ra một tuyệt thế yêu nghiệt, để Tần Hạo trong tương lai báo đáp lại cả hai bên.

Chỉ là...

Mình cũng là nửa người của Tộc Tần mà...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!