"Không đúng!"
"Dù nhìn thế nào, Hoang Thiên Đế cũng không thể nào đi sau Diệp Thiên Đế được."
"Không hợp lý!"
"Trừ phi..."
Vụt! Lâm Phàm nghĩ đến một khả năng, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.
"Hoang Thiên Đế chân chính đang tu luyện trong một không gian mà không ai tìm thấy."
"Còn đệ tử của ta, Thạch Hạo..."
"Chỉ là hóa thân của ngài ấy!"
"Có lẽ Chư Thiên Vạn Giới đã sớm bị hủy diệt một lần rồi."
"Thậm chí, toàn bộ Giới Hải cũng có thể là sản phẩm được Hoang Thiên Đế chiếu rọi và hồi sinh!"
"Nói thật thì, có hơi đáng sợ."
"Nhưng tại sao lại cảm thấy nó vô cùng hợp lý nhỉ?"
Trong phút chốc, ánh mắt Lâm Phàm trở nên xa xăm, có chút lặng thinh.
Thật khó đỡ, nhưng lại có vẻ rất hợp lý, cho người ta cảm giác hoàn toàn không có gì lấn cấn.
Không phục không được.
"May là không cần phải băn khoăn quá lâu."
"Chỉ cần đánh một mạch tới đó, kiểu gì cũng sẽ biết được chân tướng."
Sau khi gửi một 'tín hiệu' cho Chí Tôn Chúa Tể và Vô Thiên, Lâm Phàm cũng cất bước lên đường.
. . .
"Đây chính là hàng dấu chân đó sao."
Tiến sâu vào Giới Hải một lúc lâu, dưới sự dẫn dắt của Thạch Hạo, đám người Tiêu Linh Nhi cuối cùng cũng trông thấy hàng dấu chân kia, ai nấy đều biến sắc.
Cùng là Tiên Đế, họ có thể cảm nhận được ý chí kinh người ẩn chứa bên trong.
Đáng tiếc, năm tháng trôi qua, mọi chuyện đã thành dĩ vãng.
Lưu lại một hàng dấu chân để cảnh cáo hậu nhân.
"Chính là hàng dấu chân này."
Thạch Hạo trầm giọng nói: "Đi dọc theo dấu chân sẽ đến một con đê đập."
"Bên kia đê đập cũng là một Giới Hải do vô số thế giới tạo thành, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với bên chúng ta."
"Và Liễu Thần đã bỏ mình tại con đê đập đó."
Mọi người đều im lặng.
Vẫn là đại sư tỷ Tiêu Linh Nhi phất tay, nói: "Vậy thì đi thôi, chúng ta sẽ mang Liễu Thần trở về."
Mọi người đều gật đầu.
Ngay lập tức, họ xuất phát, đạp vào hành trình.
Mười vị Tiên Đế cùng xuất hành, cho dù trên đường có cường giả cảm ứng được cũng không dám ló mặt ra, chỉ dám nhìn trộm từ xa.
Suốt chặng đường ngược lại rất yên bình.
Họ cứ thế tiến lên, cuối cùng đặt chân lên đê đập, rồi lại men theo dấu chân đi tiếp, chẳng bao lâu sau đã cảm ứng được một đoạn cây liễu tàn từ xa.
Đó là di hài của Liễu Thần.
Sắc mặt của mọi người đều rất khó coi.
"Kết trận."
Tiêu Linh Nhi nhẹ giọng ra lệnh.
Vạn Xuyên Quy Hải Trận lặng lẽ khởi động, sức mạnh của họ lập tức hội tụ lại và đạt đến đỉnh điểm.
"Không thể ham chiến."
"Đối phương có ít nhất bảy vị Tiên Đế, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, cố gắng trấn áp chúng trong thời gian ngắn nhất."
"Giết địch là chuyện sau, trước tiên phải mang di hài của Liễu Thần đi, quyết chiến với chúng sau cũng không muộn."
"Ừm."
Tất cả mọi người đều không có ý kiến gì với sự sắp xếp của Tiêu Linh Nhi, từng người lập tức bắt đầu buff cho mình từ xa, hết tầng này đến tầng khác.
Phạm Kiên Cường là người đặc biệt nhất.
Hắn lôi ra cả một 'đống' phù chú lớn, rồi dán lia lịa lên người mọi người!
Đúng là cả một đống lớn!
Dùng "đống" để hình dung phù chú!
Trên người ai cũng gần như bị hắn dán kín, nếu đứng yên không nhúc nhích, trông chẳng khác nào những cương thi dán đầy bùa.
Đúng là vững như lão cẩu.
Cảnh tượng này khiến mí mắt mọi người giật lia lịa.
Thấy mọi người nhìn mình với vẻ mặt kỳ quái, Phạm Kiên Cường vội ho một tiếng: "Ừm thì... mọi người cũng biết đấy, ta đây vốn nhát gan mà."
"Cho nên, chắc chắn phải cẩn thận một chút."
"..."
Tất cả mọi người đều dở khóc dở cười: "Hiểu mà, hiểu mà."
Nhưng rất nhanh, họ liền kinh ngạc.
Những lá bùa này của Phạm Kiên Cường...
Rất phi thường!
Vậy mà có thể tăng cường không ít chiến lực cho họ, lại còn là tăng cường trên mọi phương diện, điều này một lần nữa làm mới nhận thức của họ về Phạm Kiên Cường.
"Ra tay!"
Tiêu Linh Nhi ra lệnh một tiếng, họ đồng thời lao về phía đê đập!
Lúc này họ đều là Tiên Đế, lại còn được buff đủ loại từ trước.
Hơn nữa vừa ra tay đã là Hành Tự Bí!
Đẩy tốc độ của bản thân lên đến cực hạn, thậm chí vượt qua cả thời gian, trong nháy mắt đã xuất hiện trên đê đập, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía di hài của Liễu Thần.
Nhưng đám người Thi Hài Tiên Đế cũng chẳng phải tay mơ, bọn họ đều là những kẻ đã đi đến cuối con đường, dù bị lây nhiễm hay tự mình sa đọa, thì suy cho cùng cũng đã tồn tại ở cảnh giới này không biết bao nhiêu năm, tự nhiên không đến mức không có chút phản ứng nào.
Đoàng!
Đại chiến bùng nổ trong chớp mắt.
Quá chói lọi, quá kịch liệt!
Chỉ trong nháy mắt, trời đất đã biến sắc, vạn vật chìm trong hỗn loạn.
Đê đập rung chuyển dữ dội.
Con đê đập dường như chia cắt toàn bộ Giới Hải thành hai nửa cũng có nguy cơ sụp đổ ngay lúc này.
Hai bên không ai nói một lời, chỉ có một trận chiến.
Nói chuyện ư?
Không có gì để nói cả!
Hoặc có thể nói...
Đánh xong rồi nói!
Đợi đến khi đánh xong, mọi chuyện tự khắc sẽ có kết luận!
Quá khốc liệt!
Mười đánh bảy!
Đám người Thạch Hạo liên thủ, chiến lực tuyệt luân.
Thạch Hạo quả thực rất mạnh, nhưng thường hay đơn độc tác chiến, thậm chí trong nguyên tác, một thời gian rất dài không ai có thể sánh vai cùng hắn.
Nhưng ở đây...
Hắn có đồng đội!
Dù thích độc hành, quen độc hành cũng không có nghĩa là hắn không biết đánh hội đồng.
Càng không phải là lũ ngốc trong tổ chức nào đó, rõ ràng đánh hội đồng là vô địch nhưng lại cứ thích từng đứa một lên nộp mạng.
Giờ phút này, họ liên thủ, phối hợp thiên y vô phùng, đúng là đè đầu bảy người Thi Hài Tiên Đế, Thương Đế, Hồng Đế và Vũ Đế ra đánh!
Nhưng rất nhanh, viện quân đã đến.
Trấn thủ đê đập chỉ có bảy người.
Nhưng sau lưng chúng lại là hơn nửa Giới Hải!
Vô số thế giới trong mảnh Giới Hải này, dù phần lớn đã tàn lụi, nhưng cũng có một số còn tương đối nguyên vẹn, và những thế giới nguyên vẹn này đã sớm quy thuận phe chúng.
Hoặc là bị 'ô nhiễm', hoặc là chủ động đầu thân vào bóng tối.
Bây giờ...
Các Tiên Đế của những thế giới này đều là người của chúng!
Gọi người, quá tiện rồi.
Rất nhanh, số người của chúng thậm chí đã vượt qua nhóm mười người của Thạch Hạo.
Lên đến con số mười lăm.
Thậm chí, còn có xu hướng tiếp tục tăng lên.
Đám người Thạch Hạo khẽ nhíu mày.
Tiêu Linh Nhi hít sâu một hơi: "Các vị sư đệ sư muội, tạm thời lùi lại, cho ta mượn sức mạnh."
Mọi người không chút do dự, lập tức lùi lại, đồng thời truyền toàn bộ sức mạnh cho Tiêu Linh Nhi.
"Viêm Đế chân thân!"
Đoàng!
Tiêu Linh Nhi lập tức ra tay, Viêm Đế chân thân hiển hóa, mạnh mẽ chặn đứng mười lăm vị Tiên Đế.
"Ta nhân danh Viêm Đế, hiệu lệnh thiên hạ vạn hỏa!"
Oanh!
Chư Thiên Vạn Giới, gần như tất cả các loại dị hỏa đều vào khoảnh khắc này phóng lên trời, tụ về phía Tiêu Linh Nhi.
"Con đê đập này là sân nhà của chúng, cứ tiếp tục thế này sẽ bất lợi cho chúng ta."
"Nếu đã vậy, ta sẽ thay đổi địa hình, biến bị động thành chủ động, biến sân nhà của chúng thành sân nhà của ta."
Ánh mắt nàng lóe sáng, điều khiển vạn hỏa trong thiên hạ, vừa chặn đứng mười lăm đối thủ, vừa triển khai Vô Tận Hỏa Vực!
Giờ phút này, tâm nàng vững như bàn thạch.
"Trước đây, ta vẫn luôn tự hỏi, Vô Tận Hỏa Vực của ta nên tồn tại ở nơi nào."
"Đáng tiếc, ta vẫn luôn không có câu trả lời."..