Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 2003: CHƯƠNG 26: MỘT KIẾM ĐOẠN VẠN CỔ

Trong hư vô phía sau.

Lâm Phàm lạnh nhạt đứng đó, yên lặng nhìn về phía đại chiến ở phía trước.

Hắn không ra tay.

Hay nói đúng hơn, bây giờ không cần thiết phải có hắn ra tay.

Trận đại chiến này trông có vẻ hung tàn, nhưng thực chất lại là một cuộc rèn luyện đối với tất cả mọi người phe mình, nếu hắn ra tay càn quét thì sẽ mất đi ý nghĩa.

Nếu thiếu đi sự rèn luyện này, Thạch Hạo và những người khác cuối cùng khó lòng leo lên cảnh giới tối cao kia.

"Chỉ là, cũng có không ít khác biệt."

"Trên dòng thời gian, mọi thứ đã 'sớm' hơn rất nhiều."

"Trong nguyên tác, con trai của Thạch Hạo đều có thể tham chiến, nhưng ở đây, hắn căn bản không có con trai."

"Hơn nữa, trong nguyên tác Thạch Hạo bị chôn mấy lần, nhưng ở đây, hắn mới chưa đến một ngàn tuổi."

"Tiến độ đã bị đẩy nhanh hơn rất nhiều."

"Nhưng như vậy cũng tốt."

"Người trẻ tuổi nóng tính, chí khí cũng hơn 'người già' không ít, chỉ cần cho họ thời gian, cuối cùng cũng có thể trưởng thành đại thụ che trời."

"Còn về hiện tại..."

"Trước tiên hồi sinh Liễu Thần đã."

Lâm Phàm truyền âm báo cho Thạch Hạo, lập tức phất tay, thu hồi thân thể tàn tạ của Liễu Thần.

Vuốt ve gốc cây đen nhánh, Lâm Phàm khẽ thở dài.

"Vận mệnh của Liễu Thần cũng đã thay đổi rất nhiều."

"Chỉ là kẻ địch cuối cùng quá mạnh, nàng dù mạnh hơn trong nguyên tác, nhưng đơn thương độc mã cũng không thể đến được bờ bên kia, càng không thể đặt chân lên cao nguyên thế ngoại đó..."

"Cũng may, ta đã ở cảnh giới Tế Đạo."

"Ngược lại là có thể hồi sinh nàng."

"Chỉ là cần thời gian và tinh lực."

Liễu Thần là Tiên Đế, để hồi sinh một Tiên Đế, cho dù là Tế Đạo cũng phải trả một cái giá không nhỏ, nhưng cái giá này, Lâm Phàm vẫn chịu được.

Một ý niệm của hắn chiếu rọi quá khứ của Liễu Thần, thậm chí tạo ra một thế giới hư vô, tất cả chỉ để phục vụ cho Liễu Thần.

Chỉ vì để nàng hồi phục!

Thân thể tàn tạ của Liễu Thần cũng rơi vào thế giới hư vô đó, trôi nổi bên trong, dần dần khôi phục sinh cơ.

Cũng chính lúc này.

Chí Tôn Chúa Tể và Vô Thiên đến, ba người sóng vai, Chí Tôn Chúa Tể liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề, không khỏi khẽ nhíu mày: "Những Kẻ cuối con đường này..."

"Khí tức rất cổ quái và quỷ dị."

"Hơn nữa, chúng có thể không ngừng sống lại, e rằng ngay cả khi chúng ta chặt đứt nhân quả của chúng cũng không thể ngăn cản."

"Rất khó giết!"

Vô Thiên khoanh tay, hừ lạnh nói: "Nếu chỉ là những Tiên Đế này thì vẫn chưa là gì, nhưng sau lưng chúng tất nhiên có người, cũng tất nhiên có tồn tại ở cảnh giới Tế Đạo."

"Chỉ không biết có bao nhiêu kẻ ở cảnh giới Tế Đạo."

"Nhưng nếu những Tế Đạo kia cũng có năng lực quỷ dị như vậy, có thể hồi phục vô hạn, đó mới là phiền phức thật sự!"

Bọn họ cũng có thể hồi sinh.

Tiên Đế đã khó giết như vậy, Tế Đạo tự nhiên càng khó giết hơn.

Nhưng vấn đề ở chỗ, bọn họ hồi sinh cần thời gian, cần năng lượng...

Không giống những Tiên Đế quỷ dị này.

Sau khi chúng ngã xuống, lập tức có thể hồi phục từ 'điểm hồi sinh', lại còn có được toàn bộ chiến lực, chỉ tổn thất những thứ ngoài pháp bảo.

Điều này rất vô lý!

Thậm chí, nếu những Tế Đạo kia cũng có thể không ngừng hồi sinh...

Vậy còn đánh đấm gì nữa?

Cứ thế này sớm muộn cũng bị bào chết!

Và đây cũng là nguyên nhân Vô Thiên lo lắng.

"Tất cả mọi thứ, cuối cùng đều có nguồn gốc."

Lâm Phàm khẽ nói: "Năng lực không ngừng hồi sinh của chúng quả thực rất mạnh mẽ và quỷ dị, nhưng không thể nào tự dưng có được năng lực này."

"Chỉ cần tìm được nguồn gốc của nó và chặt đứt, là có thể giải quyết được rắc rối này."

"Nói nhảm."

Vô Thiên trực tiếp phản bác: "Thử hỏi ai mà không biết?"

"Nhưng muốn tìm được nguồn gốc và chặt đứt nó, nói thì dễ lắm sao?"

"Không sai."

Lâm Phàm cũng không tranh cãi với hắn, chỉ cười ha ha: "Cho nên, vẫn còn một biện pháp khác."

Hửm?

Vô Thiên và Chí Tôn Chúa Tể đều liếc mắt nhìn về phía Lâm Phàm.

Có chút bất ngờ.

Chuyện này mà còn có biện pháp khác sao?

"Phong ấn."

Lâm Phàm giơ lên một ngón tay: "Đến một tên thì phong ấn một tên, chúng có thể hồi sinh, nhưng không thể nào sao chép vô hạn được."

"Chỉ cần phong ấn tất cả bọn chúng, chắc sẽ không còn vấn đề gì nữa."

Nói đến đây...

Lúc Lâm Phàm nói những lời này, tâm trạng cũng có chút kỳ quặc.

Bởi vì trước khi xuyên không, mỗi lần hắn đọc tiểu thuyết, xem phim truyền hình, đều muốn chửi thầm.

Nhất là những tên trùm cuối chạy ra từ một phong ấn nào đó, hắn lại càng muốn chửi thầm.

Đã biết hắn là kẻ xấu, sao không giết quách đi, còn chơi trò phong ấn làm gì?

Đây không phải là vẽ vời thêm chuyện sao?

Nhưng bây giờ...

Chính mình lại cũng phải rơi vào tình cảnh cần dựa vào phong ấn để giảm bớt số lượng kẻ địch, thật đau cả đầu.

Nhưng hắn cũng đâu còn cách nào khác.

Kẻ địch chưa chắc đã mạnh đến mức nào, nhưng cái trò hồi sinh đầy máu vô hạn này quá biến thái, quá vô lại, giai đoạn hiện tại không dựa vào phong ấn thì thật sự đánh không lại.

Mà phong ấn cũng chưa chắc đã đánh thắng!

Chỉ có thể nói...

Dùng thuật phong ấn, chắc chắn sẽ tương đối nhẹ nhàng hơn một chút.

"Thuật phong ấn..."

Chí Tôn Chúa Tể trầm ngâm nói: "Chúng ta quả thực biết ngươi có một môn thuật phong ấn lợi hại, có thể phong ấn Tiên Đế, nghĩ rằng Kẻ cuối con đường cũng không thành vấn đề."

"Vậy còn Tế Đạo thì sao?"

"Còn nữa, liệu Tế Đạo có thể phá vỡ phong ấn từ bên ngoài không?"

"Vả lại, nếu chúng ta tử trận, trước khi hồi sinh..."

"Không có ngươi chưởng khống, những thuật phong ấn đó còn vững chắc không?"

"Nếu không vững, một khi ngươi tử trận một lần, tất cả sẽ công sức đổ sông đổ bể."

"Đây đúng là một vấn đề."

Lâm Phàm gật đầu: "Không đúng, là mấy vấn đề."

"Đầu tiên, Tế Đạo cũng có thể phong ấn!"

"Nhưng điều kiện tiên quyết là phải đánh cho nó trọng thương, tạo cơ hội cho ta."

"Về phần Tế Đạo có thể phá vỡ phong ấn từ bên ngoài hay không, ta chỉ có thể nói, chỉ cần ta chưa chết, chúng sẽ không có cơ hội đó, cũng không cách nào phá vỡ."

"Còn về vấn đề cuối cùng... câu trả lời cho vấn đề trước đã bao hàm rồi."

Vô Thiên nhíu mày: "Cho nên, ý của ngươi là, ta và Chí Tôn Chúa Tể đều phải phối hợp với ngươi, lấy ngươi làm trung tâm, thậm chí dùng mạng của mình để bảo vệ ngươi?"

"Ta không có nói như vậy."

Lâm Phàm nhún vai: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại."

"Với cục diện hiện tại, đúng là làm như vậy sẽ có lợi hơn cho chúng ta một chút."

"Tiếp theo là về phương diện phân tích chiến lực."

"Bên chúng ta, có ba Tế Đạo."

"Những đệ tử này của ta, cộng thêm những người bổ sung sau này, cùng với các Tiên Đế dưới trướng các ngươi, dựa vào Vạn Xuyên Quy Hải Trận, chống lại một Tế Đạo chắc không thành vấn đề."

Ta?

"Nếu chỉ là cầm chân, hẳn là có thể cân năm sáu Tế Đạo."

"Các ngươi thì sao?"

"???"

Vô Thiên và Chí Tôn Chúa Tể đều ngây người.

Vãi chưởng.

Ngươi vừa mở miệng đã muốn cân năm sáu tên?

Thế chẳng phải làm chúng ta trông rất ngốc sao?

Nếu chúng ta chỉ nói một tên... chẳng phải là yếu cả một mảng à?

"Ngươi... ẩn giấu sâu như vậy sao?"

Chí Tôn Chúa Tể kinh ngạc: "Nhưng đừng quá chủ quan, Tế Đạo không đơn giản như vậy đâu."

"Gần đây có chút lĩnh ngộ, thực lực tăng lên một chút."

"Năm sáu tên, chỉ là cầm chân, chắc cũng không vấn đề."

Thật ra, Lâm Phàm muốn nói mình hẳn là có thể cân mười hay tám tên.

Dù sao lúc trước khi Hoang Thiên Đế ở cảnh giới Tế Đạo, đã có thể cùng mười đại Thủy tổ quỷ dị đánh có qua có lại, còn chém giết mấy tên, chỉ là chúng không ngừng hồi sinh, Hoang Thiên Đế mới cuối cùng không địch lại nổi, chỉ có thể trọng thương lẩn trốn.

Bản thân mình so với Hoang Thiên Đế ở giai đoạn đó, hẳn là chỉ mạnh chứ không yếu.

Dù gì cũng tu luyện Lực chi Đại đạo, lại có sức mạnh của cả tông môn gia trì.

Cầm chân mười hay tám Tế Đạo, cũng không phải là không thể chứ?

Nhưng để tránh dọa đến Chí Tôn Chúa Tể và Vô Thiên, cũng là muốn tạo cho họ một chút áp lực, nên mới nói năm sáu tên...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!