Không có thiên phú thì cũng có chút hy vọng sống sót.
Huống hồ, những 'đồng hương' từng đến Lãm Nguyệt Tông bái sư nhưng không được chọn đều nói, Lãm Nguyệt Tông cho ăn cơm rất ngon!
Thịt yêu thú!
Ăn xong khỏe như trâu!
Tóm lại...
Có thể nhập môn thì dĩ nhiên là tốt nhất, còn nếu không được thì ít nhất cũng phải ăn cho đã, ăn được bao nhiêu thì ăn!
Vòng thi viết bắt đầu.
Các đệ tử Lãm Nguyệt Tông thì nhận nhiệm vụ mới, đi săn giết yêu thú ở gần đây.
Có thể đi một mình, cũng có thể lập đội.
Điểm tích lũy sẽ được phân phát dựa theo cảnh giới của yêu thú săn giết được.
Các đệ tử đều vô cùng hăng hái.
Nhưng...
Nhìn đề thi kỳ quặc, các thiếu niên đến bái sư gần như đều luống cuống tay chân.
Chỉ có một người sững sờ tại chỗ.
"Ta..."
"Vãi chưởng?!"
Hắn nhìn đề thi trong tay, hít một hơi khí lạnh.
"Không thể nào?"
"Mẹ nó chứ???"
"Mình đang mơ sao?"
"Hay là mình đến nhầm chỗ rồi?"
"Trùng hợp đến vậy sao???"
"Cái này..."
Trong phút chốc, hắn rơi vào trầm tư.
Vì sao lại đến đây?
Hắn đã dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ kỹ càng!
Mấy năm nay, hắn vẫn luôn là một người bình thường, dù có ngón tay vàng nhưng lại không dùng được, bắt buộc phải tìm người hợp tác.
Tìm ai hợp tác?
Hắn biết rõ cái chốn quỷ quái này cá lớn nuốt cá bé, nếu tùy tiện tìm người, một người bình thường như mình chắc chắn sẽ bị lừa chết! Hơn nữa còn bị ăn sạch sành sanh, cuối cùng đến xương cũng chẳng còn.
Cho nên, hắn vô cùng cẩn thận, đã cân nhắc rất lâu.
Đại tông môn?
Ban đầu, hắn thật sự muốn đến đại tông môn, dù sao đối phương thực lực hùng hậu, nhưng nghĩ lại, mình chẳng hiểu gì về những đại tông môn đó, lỡ như họ coi thường mình thì sao?
Hơn nữa, đại tông môn chính là một giang hồ thu nhỏ, mâu thuẫn nội bộ chắc chắn cực kỳ nghiêm trọng, mình chỉ là một người bình thường, rất khó đấu lại bọn họ.
Tán tu thì càng không cần phải nghĩ.
Nghĩ tới nghĩ lui...
Kết hợp với những 'truyền thuyết' mình nghe được, hắn mới quyết định chọn Lãm Nguyệt Tông.
Từng là tông môn nhất lưu!
Sa sút rồi quật khởi.
Mấy năm nay phát triển vũ bão, chính là lúc cần 'trợ lực'.
Hơn nữa danh tiếng cũng rất tốt.
Những người từng đến đây dù không được chọn, khi trở về ai nấy cũng đều khỏe mạnh như trâu, hết lời ca ngợi Lãm Nguyệt Tông.
Một tông môn như vậy, chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Vì thế, hắn đã đến.
Ai ngờ...
Một tờ đề thi đã trực tiếp khiến hắn sụp đổ, thậm chí suýt nữa không nhịn được mà quay người bỏ đi.
"Đây là muốn mình chết à?!"
Nhưng nghĩ lại, hắn dừng bước: "Cũng không hẳn."
"Đúng vậy!"
"Là người xuyên việt, ít nhiều gì cũng có chút ngón tay vàng chứ?"
"Nếu mình đã có, vậy thì vị người xuyên việt kia của Lãm Nguyệt Tông chắc chắn cũng có."
"Có lẽ cũng chính vì thế mà Lãm Nguyệt Tông, vốn đạo thống gần như bị hủy diệt, mới có thể đột nhiên quật khởi trong nghịch cảnh?"
"Nếu suy đoán như vậy, có lẽ hắn không phải muốn săn giết 'đồng hương', mà là muốn tìm kiếm trợ lực, cùng nhau cố gắng?"
"Vậy thì..."
"Mình ở lại, ngược lại là lựa chọn tốt nhất."
"Chỉ là lòng người khó dò... mình cũng không thể chắc chắn được."
"Vậy, có nên cược một ván này không?"
Hắn do dự.
Cược, hay là không cược?
Thua cược thì trực tiếp táng gia bại sản, không đúng, phải là tan nhà nát cửa!
Mặc dù mình vốn là một đứa cô nhi.
Cược thắng thì sao?
Vậy dĩ nhiên là cất cánh tại chỗ.
"..."
"Cược!"
Hắn cắn răng.
"Đã mấy năm rồi, mình vẫn chẳng làm nên trò trống gì, nếu bỏ lỡ lần này, trời mới biết còn phải đợi bao lâu nữa. Thế giới này lại nguy hiểm như vậy, biết đâu trên đường về ta lại toi mạng."
"Huống hồ, ngay cả cái ngón tay vàng này của ta, lựa chọn nào mà chẳng phải là cược?"
"Đằng nào cũng là cược, chi bằng cược lớn một chút!"
"..."
"Tô trưởng lão!"
Hắn dứt khoát giơ tay: "Những câu hỏi này ta đều biết!"
"Ồ?"
Tô Tinh Hải hai mắt sáng lên: "Lời này là thật chứ?"
"Đừng có nói bừa, nếu không, sống chết khó lường!"
"Tô trưởng lão, ta tất nhiên sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa, xin cho biết, tiếp theo ta nên làm thế nào?"
"Tốt!"
Tô Tinh Hải vui mừng: "Ngươi đi theo ta!"
Nói rồi, hắn lập tức dẫn thiếu niên đến Lãm Nguyệt Tông gặp Lâm Phàm.
Cảm nhận được Tô Tinh Hải dẫn người tới, Lâm Phàm cũng không khỏi mong chờ.
Đã là đại trưởng lão đích thân dẫn người tới gặp mình, nói cách khác...
Thiếu niên này, ít nhất cũng phù hợp một điều trong luật thu đồ?!
"Tông chủ!"
Tô Tinh Hải hành lễ xong liền nói: "Thiếu niên này..."
"Đúng rồi, ngươi tên gì?"
Thiếu niên: "..."
"Tống Vân Tiêu."
Hắn hít sâu một hơi, giơ đề thi trong tay lên: "Tông chủ, những câu hỏi trên đề thi này ta đều biết."
"Ồ?"
Lâm Phàm hai mắt tỏa sáng: "Đại trưởng lão, ngài đi chủ trì đại cục trước đi."
"Vâng."
Đại trưởng lão vội vã rời đi.
Lâm Phàm cười nói: "Hai chữ 'đề thi' đã đủ để chứng minh tất cả."
"Đồng hương."
"Đồng hương." Tống Vân Tiêu cả người đờ đẫn, trong mắt đã rưng rưng.
Đúng là đồng hương gặp đồng hương, hai hàng lệ tuôn rơi.
Mấy năm nay, mình sống khổ thật mà!
Bây giờ gặp được đồng hương, cũng không biết có bị lừa hay không, hắn thấp thỏm vô cùng.
"Nói đi nói lại."
"Hát một bài nghe xem nào?"
Lâm Phàm chỉ vào mấy bài hát kia.
Tống Vân Tiêu cũng nghiêm túc, liền hát một bài 'Ô Mông Sơn liên tiếp Sơn Ngoại Sơn', tuy có hơi lạc điệu, nhưng để chứng minh thân phận thì vẫn không có vấn đề gì.
Lâm Phàm lúc này tiến lên, vỗ vai đối phương: "Đừng khóc, nam nhi không dễ rơi lệ."
"Xem ra, khoảng thời gian ở bên ngoài, ngươi sống rất khổ."
"Khổ lắm, khổ thật sự!!!"
Tống Vân Tiêu mũi cay xè, suýt nữa thì khóc òa lên: "Cơm còn ăn không đủ no, còn bị người ta đánh mấy lần, vốn tưởng rằng dùng kiến thức của người hiện đại có thể sống thuận buồm xuôi gió..."
"Kết quả ta phát hiện mình chẳng biết cái gì cả, đúng là một tên phế vật."
"Xà phòng? Không làm được!"
"Xi măng? Cũng không làm được."
"Ngay cả thuốc nổ cũng làm không xong, còn suýt nữa tự nổ chết mình."
"Vất vả lắm mới làm ra được, kết quả lại phát hiện, đây là một thế giới tu tiên!!!"
Lâm Phàm: "..."
"Thứ cho ta nói thẳng, không có ngón tay vàng sao?"
"Có."
Đã quyết định đánh cược, Tống Vân Tiêu cũng không che giấu nữa: "Khi biết nơi này là thế giới tu tiên, là Tiên Võ đại lục, ngón tay vàng liền xuất hiện."
"Gọi là hệ thống bí cảnh mạnh nhất."
"Bí cảnh, hệ thống, lại còn mạnh nhất?!" Lâm Phàm cũng phải cạn lời.
Vãi thật, sao lại có thể trùng hợp như vậy chứ?
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà!
"Có thể nói chi tiết hơn không?"
Nhưng ngay lập tức, Lâm Phàm lập lời thề đạo tâm: "Ta, Lâm Phàm, lấy đạo tâm ra thề, tuyệt đối không tiết lộ chuyện liên quan đến ngón tay vàng của ngươi cho người thứ ba khi chưa có sự đồng ý của ngươi. Hơn nữa, bất kể ngón tay vàng của ngươi ra sao, chỉ cần ngươi không phụ ta và Lãm Nguyệt Tông, ta cũng sẽ không làm hại ngươi."
"Người vi phạm, lập tức chết bất đắc kỳ tử."
"Sao phải đến mức này?"
Tống Vân Tiêu miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra...
Thành công rồi!
"Hù."
"Ta cảm thấy ngón tay vàng này không tệ, nhưng khởi đầu quá khó khăn."
Tống Vân Tiêu cười khổ nói: "Nói đơn giản, ta có thể đổi các loại bí cảnh từ hệ thống, đồng thời đặt bí cảnh ở một nơi nào đó."
Sau đó có thể vào bí cảnh để xông pha.
"Tài nguyên thu được trong bí cảnh có thể mang ra ngoài."
"Sau khi thông quan bí cảnh, ta còn có thể nhận được các loại phần thưởng."
"Nếu như điểm đánh giá đủ cao, điểm tích lũy của ta đủ nhiều, liền có thể mua bí cảnh mới trong cửa hàng của hệ thống."
"Ồ?!"
Lâm Phàm giật mình.
Loại tiểu thuyết này, hắn đã từng đọc qua.
Coi như là 'thể loại bí cảnh' đi.
Thông thường, nhân vật chính sẽ chọn hợp tác với quốc gia để khai phá bí cảnh, sau đó từ một người bình thường từng bước trở thành võ giả, tu sĩ...
Các loại phó bản bí cảnh cũng vô cùng kỳ lạ, cái gì cần có đều có.
Nào là thế giới khoa kỹ, thế giới tận thế, thế giới cương thi, võ hiệp, cao võ cho đến tiên võ...
Nhưng thế giới càng lợi hại thì càng 'đắt'.
Độ khó thông quan cũng càng cao.
Hơn nữa vì bị giới hạn 'điểm tích lũy' nên chỉ có thể tuần tự tiệm tiến, từng bước một.
"Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này."
"Có gói quà tân thủ, ta mở ra được một cái bí cảnh."
Tống Vân Tiêu đau đầu nói: "Một mình ta chắc chắn không giải quyết được, tìm người hợp tác thì lại sợ bị lừa... thậm chí bị giam cầm làm công cụ..."
"Lại không dám nói cho người khác biết về ngón tay vàng."
"Cho đến bây giờ..."
"Cuối cùng cũng tìm được tổ chức, ta thật sự muốn khóc!"
Nói rồi, hắn 'bịch' một tiếng ngã phịch xuống đất, ôm chặt lấy đùi Lâm Phàm không buông.
"Đại lão, cầu thu nhận, xin giúp đỡ, cầu gánh team ạ."
"Ta nguyện ý nói ra tất cả, nguyện ý trả giá mọi thứ."
"Chỉ cần không bắt ta bán mông, bảo ta làm gì cũng được."