Vừa gặp mặt đã là một màn tâng bốc.
Ngay sau đó, cả hai đi thẳng vào vấn đề.
Tất cả đều là những kẻ cáo già, nếu đã có việc cầu người lại còn đường đột tới đây, tự nhiên sẽ không vòng vo tam quốc khiến người ta chán ghét.
Đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích mới là lựa chọn tốt nhất.
"Ồ? Chư vị khách sáo quá khen rồi."
Lâm Phàm thầm đắc ý trong lòng, nhưng không hề biểu hiện ra mặt.
Dù gì hắn cũng là người hiện đại, tuy trước khi xuyên không chẳng phải ông lớn gì trong giới kinh doanh, nhưng từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất, huống chi, bao nhiêu phim ảnh kịch nghệ cũng đâu phải xem không.
Dù chưa từng xem, thì hồi bé đi chợ với mẹ, cũng đã được truyền thụ "Bí Kíp Trả Giá" rồi.
——
Dù có thích món đồ nào đến mấy, cũng phải tỏ ra hờ hững, thậm chí là không thèm muốn.
Chỉ có như vậy mới có thể thuận lợi trả giá.
Dù hắn không phải dân chuyên nghiệp, nhưng so với những tu tiên giả "thuần khiết" một lòng cầu Trường Sinh này, thì cái "tư duy kinh doanh" này vẫn "tiên tiến" hơn nhiều.
Giống như ngay lúc này.
Hắn giả vờ ngơ ngác: "Chỉ là không biết, các vị tông chủ muốn bàn chuyện làm ăn gì đây?"
"Nói ra thật xấu hổ."
Chuyện này do Lê Phong Sơn là người đầu tiên đề xuất, nên giờ phút này, tự nhiên cũng do ông ta chủ trì.
Chủ yếu là người mở miệng đầu tiên sẽ mất mặt nhất.
Các cao tầng của những tông môn khác đều không muốn làm kẻ mất mặt này.
Đã có Lê Phong Sơn làm chim đầu đàn, tự nhiên là tốt nhất rồi.
"Là thế này."
Lê Phong Sơn cũng có chút tính toán riêng, bèn nói: "Cũng không sợ Lâm tông chủ chê cười, bây giờ là thời buổi loạn lạc, tuy là thời đại vàng son, nhưng cũng sẽ chôn vùi không biết bao nhiêu xương khô."
"Những tông môn chúng ta đây, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, thực sự không được an toàn cho lắm."
"Vừa hay mấy năm nay, Hồng Vũ Tiên Minh phát triển vũ bão, đãi ngộ lại vô cùng tốt, những tông môn gia nhập Tiên Minh trước đó đều có sự phát triển rất khả quan, các loại lợi ích nhiều không kể xiết."
"Chúng ta..."
"Cũng có chút động lòng."
"Ồ?"
Lâm Phàm biết rõ nhưng vẫn giả ngu: "Chuyện này ta cũng có nghe nói, Ngọc Lân Cung và sáu tông khác gia nhập từ trước, bây giờ thực lực tăng tiến không tệ, mấy ngày trước gặp nhau, nụ cười trên mặt họ rạng rỡ như hoa."
"Chỉ là việc này thì có liên quan gì đến Lãm Nguyệt Tông chúng ta?"
"Chẳng lẽ Lê các chủ muốn rủ Lãm Nguyệt Tông chúng ta cùng đi nương tựa Hồng Vũ Tiên Minh sao?"
"Nếu là vậy, e rằng phải để chư vị thất vọng rồi, Lãm Nguyệt Tông chúng ta tuy nhỏ nhưng hiện tại không có ý định gia nhập Hồng Vũ Tiên Minh."
"Tự lực cánh sinh, dù sao cũng tự do hơn một chút."
Hắn đã quyết tâm phải "trả giá".
Trước đó đối xử với Ngọc Lân Cung và sáu tông khác rất "thẳng thắn" là bởi vì đôi bên vốn là quan hệ hợp tác, hơn nữa còn có tầng quan hệ của Vương Đằng ở đó.
Nhưng Lãm Nguyệt Tông và mười ba tông các ngươi thì có quan hệ gì?
Dựa vào đâu mà không trả giá?
Phải chém!
Chém được bao nhiêu hay bấy nhiêu!
Mà lời này của hắn lại khiến đám người Lê Phong Sơn thầm chửi ầm lên trong lòng.
Mẹ kiếp nhà ngươi nói nghe nhẹ nhàng nhỉ.
Tự lực cánh sinh tự do hơn một chút? Thử hỏi ai mà không biết!
Ngươi thật sự cho rằng chúng ta tự nguyện muốn gia nhập Hồng Vũ Tiên Minh à? Muốn gia nhập thì đã gia nhập từ lâu rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ? Lứa đầu tiên gia nhập đãi ngộ rõ ràng tốt hơn, còn có nhiều địa bàn để lựa chọn hơn mà?
Tổ cha nó, chẳng phải tại cái Lãm Nguyệt Tông sao quả tạ nhà các ngươi, chúng ta mới phải bất đắc dĩ ra hạ sách này, bị ép phải dọn nhà sao!
Kết quả bây giờ ngươi lại nói với chúng ta những lời này?
Phì!
Ngươi có còn là người không vậy.
Tức chết lão phu mà!
Lê Phong Sơn tức anh ách, nhưng không thể để lộ ra ngoài, chỉ đành ép mình bình tĩnh, thậm chí còn nặn ra một nụ cười: "Không phải vậy đâu, Lâm tông chủ hiểu lầm rồi."
"Chúng ta đến đây không phải để làm thuyết khách, mà chỉ đơn thuần muốn thực hiện một cuộc giao dịch với Lâm tông chủ."
"Trước đó Ngọc Lân Cung và sáu tông khác vừa vặn giáp ranh với mười ba tông chúng ta. Khi họ gia nhập Hồng Vũ Tiên Minh, những linh sơn đó đều đã bán lại cho Lãm Nguyệt Tông."
"Chuyện này, chúng ta cũng biết."
"Nói ra thật xấu hổ... chúng ta đến đây cũng là muốn học theo Vương Ngọc Lân đạo hữu và những người khác, đem linh sơn và các sản nghiệp của mười ba tông chúng ta bán lại hết cho quý tông."
"Không biết..."
"Quý tông có ý định tiếp tục mở rộng không?"
"Cái này..."
Lâm Phàm nhíu mày: "Tông ta hiện tại đất rộng người thưa, ngược lại không có ý định này."
"Về phần trước đó, hoàn toàn là nể mặt đồ nhi Vương Đằng của ta, cộng thêm tông ta và sáu tông bọn họ vốn là quan hệ hợp tác, qua lại thân thiết, nên mới bằng lòng tiếp quản."
"Nhưng hôm nay..."
"Tuy mở rộng chắc chắn là rất tốt, nhưng tài nguyên của tông ta cũng eo hẹp, hơn nữa nhu cầu về linh sơn và các sản nghiệp cũng không phải cấp thiết, cho nên ~"
"Cái này, cái này ~"
Lâm Phàm nói đến đây thì im bặt, để mặc cho họ tự "ngộ" ra.
Dù sao thì ta đã nói đến nước này rồi, các ngươi không thể nào còn không đoán ra ta muốn nói gì chứ?
Sắc mặt đám người Lê Phong Sơn nhất thời dần dần sa sầm.
Trong thần thức truyền âm đã nổ ra một cuộc cãi vã.
"Sao có thể như vậy được!"
"Hắn đang ép giá chúng ta ngay tại trận!"
"Rõ ràng là muốn thu mua với giá thấp, căn bản không coi chúng ta ra gì!"
"Ấy, chư vị bình tĩnh, với thực lực của Lãm Nguyệt Tông hiện nay, vốn dĩ cũng không cần coi chúng ta ra gì, hơn nữa, thân sơ khác biệt..."
"Giá của chúng ta thấp hơn Vương Ngọc Lân bọn họ một chút, ngược lại cũng là chuyện có thể hiểu được."
"Là có thể hiểu, nhưng lão phu nuốt không trôi cục tức này!"
"Hay là chúng ta tìm tông môn khác tiếp quản?"
"Giáp ranh với chúng ta đâu phải chỉ có mỗi Lãm Nguyệt Tông!"
"Đúng vậy!"
"..."
Đám người dùng thần thức truyền âm cãi nhau ỏm tỏi, Lê Phong Sơn nghe một lúc, đành bất đắc dĩ truyền âm nói: "Lão phu biết, bất cứ ai bị ép giá như vậy cũng sẽ không vui vẻ."
"Có suy nghĩ đó cũng là hợp tình hợp lý."
"Nhưng bán cho các tông môn khác, các vị thấy có khả năng không?"
"Ai mà không biết Lãm Nguyệt Tông là cái lò rắc rối?"
"Mỗi năm ít nhất một lần, chấn động kịch liệt đó cách xa vạn dặm còn cảm nhận được, những tông môn giáp ranh khác của chúng ta chắc hẳn cũng đang lo ngay ngáy, chỉ là vì có chúng ta chắn ở phía trước nên trong thời gian ngắn mới không có động tĩnh gì."
"Nhưng nếu họ biết chúng ta muốn chạy, còn muốn bán địa bàn cho họ, các vị đoán xem, họ sẽ nghĩ thế nào?"
"Là sẽ ngây thơ làm kẻ lắm tiền rước họa vào thân."
"Hay là sợ vãi ra quần, rồi cũng bắt chước chạy tới Lãm Nguyệt Tông cầu mua lại?"
"Một khi họ cũng tới, không cần tất cả đều đến, chỉ cần vài người thôi, Lâm Phàm đã có lý do để tiếp tục hạ giá!"
"Đến lúc đó mới thật sự là trộm gà không thành còn mất nắm gạo."
Tư duy của Lê Phong Sơn rất rõ ràng.
Hoặc có thể nói, ông ta đã sớm cân nhắc đi cân nhắc lại tất cả những điều này.
Bây giờ đối phương muốn ép giá...
Khó chịu thì có thể làm gì được chứ?
Điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là tranh thủ một mức giá cao hơn, sau đó bán đi rồi gia nhập Hồng Vũ Tiên Minh.
"Nếu không, kéo dài càng lâu, giá cả càng thấp, càng nguy hiểm!"
"Hơn nữa, tuyệt đối không thể để Lâm Phàm biết chúng ta vì sợ bị Lãm Nguyệt Tông liên lụy mới đưa ra lựa chọn này, nếu không thì mới thật sự bị ép giá đến chết!"
Đám người: "..."
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, họ đều im bặt.
Không cãi cọ nữa.
Nói thì khó nghe, nhưng đó là sự thật.
Mẹ nó căn bản không có lựa chọn!
Bất đắc dĩ, họ chỉ có thể thi triển thần thông, vận dụng ba tấc lưỡi của mình, cố gắng nâng giá.
Khổ nỗi, tu tiên thì họ là dân chuyên nghiệp.
Còn chuyện trả giá làm ăn này, họ còn lâu mới khôn khéo bằng Hỏa Côn Luân, càng không phải là đối thủ của người hiện đại như Lâm Phàm.
Chẳng mấy chốc đã bị "chém" cho tơi tả.
Giới hạn cuối cùng thay đổi liên tục.
Lui hết bước này đến bước khác.
Cuối cùng, tất cả đều râu ria dựng đứng, mắt long sòng sọc.
"Cái giá này quá thấp, tuyệt đối không thể bán cho các ngươi!!!"
"Không bán thì thôi, dù sao bây giờ chúng ta cũng không thiếu địa bàn." Lâm Phàm nhún vai: "Huống hồ, giữa các tu tiên giả với nhau, vốn dĩ đâu cần phiền phức như vậy."
"Đợi đến khi nào Lãm Nguyệt Tông chúng ta không đủ địa bàn, cứ đi cướp là được thôi."