Nhìn mặt trời nhân tạo có đường kính hơn một trượng, Lâm Phàm thầm nghĩ: "Suy cho cùng chỉ là người rơm, đây đã là cực hạn rồi sao?"
"Không biết quả cầu lớn thế này tương đương với bao nhiêu đương lượng của bom Hydro, nhưng mà..."
"Cũng không yếu đâu nhỉ?"
"Phong ấn!"
Vút!
Mặt trời nhân tạo bỗng nhiên biến mất.
Mọi người mở to hai mắt.
Họ vẫn không hiểu rốt cuộc Lâm Phàm muốn làm gì.
Chỉ là...
Hỏa Côn Luân mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Viên đạn này...
Đã được "nạp liệu"! Mà còn là hai lần!
Tuyệt đối không đơn giản như mình tưởng tượng.
Hắn không khỏi truyền âm cho các đại năng phe mình: "Các ngươi cũng cẩn thận một chút, chớ có chủ quan!"
Kim Chấn: "Tông chủ, ý ngài là sao?"
Mã Xán Lạn: "Ha ha ha, tông chủ, ngài lo xa quá rồi? Sao lại phải cẩn thận? Tuy là pháp bảo có thể trưởng thành, nhưng bây giờ thì có đáng là gì đâu?"
Vương Viễn Sơn: "Tông chủ, sao ngài đột nhiên nhát gan vậy?"
Hỏa Côn Luân: "..."
Hắn nhíu mày: "Ta cũng không nói rõ được, nhưng các ngươi tuyệt đối không được chủ quan, tất cả phải dốc hết mười hai phần tinh thần cho bản tông chủ, chuẩn bị sẵn sàng để toàn lực ra tay bất cứ lúc nào."
"Đây là mệnh lệnh!"
Mọi người: "..."
Bọn họ kinh ngạc và hoài nghi.
Nếu là nói đùa, trêu chọc thì họ đương nhiên sẽ không để tâm.
Nhưng hai chữ "mệnh lệnh" vừa thốt ra, lại không cho phép họ lơ là.
Lập tức, tất cả đều tập trung cao độ, chuẩn bị toàn lực ứng phó.
Chỉ là, trong lòng họ vẫn không hiểu, tuy mặt trời nhỏ mà Lâm Phàm vừa lấy ra trông khá đáng sợ, nhưng đây chính là bia thử uy lực mà, một khối lớn như vậy, lẽ nào còn không đỡ nổi sao?
Cũng chính vào lúc này, Lâm Phàm đã nạp đạn lên nòng.
"Hù ~~~"
Hắn hít sâu một hơi, không sử dụng thần thức hay các thủ đoạn đặc biệt khác để nhắm.
Dù sao khoảng cách vốn cũng không quá xa, huống chi, 'cơ ngắm' đã quá đủ.
Dù gì thì mình cũng đã chơi không dưới năm mươi tựa game bắn súng...
"Ba."
"Hai."
Hắn khẽ đếm ngược cho chính mình.
"Một."
Ầm!
Barrett rền vang một tiếng, toàn thân Lâm Phàm rung lên dữ dội, thân súng văng ra xa, hai tay hắn thậm chí còn nổ tung!
Lực giật quá mạnh, quá vô lý!
Ghìm súng ư?
Ghìm cái búa!
Hai tay nổ tung tại chỗ, xương vai và xương bả vai chi chít vết nứt.
Bản thân khẩu Barrett đã có gia tốc bộc phát!
Cùng lúc đó, 'quả bom Hydro' cỡ nhỏ ở đuôi đạn phát nổ, năng lượng kinh hoàng quét ra, nòng súng suýt nữa biến dạng! Đồng thời, vì không gian trong nòng súng quá chật hẹp, lực đẩy do bom Hydro phát nổ tạo ra, cộng thêm lực tác động từ bản thân khẩu súng...
Viên đạn rời nòng trong nháy mắt, tốc độ nhanh đến mức thần thức của đại năng đệ thất cảnh cũng không theo kịp!
Còn âm thanh ư?
Bị bỏ lại phía sau rất xa, rất xa.
"Không ổn rồi!"
Hỏa Côn Luân và những người khác đều kinh hãi.
Không cần nói nhiều, chỉ riêng tốc độ này thôi đã đủ dọa người.
Với tốc độ này, dù chỉ là một món linh khí bình thường cũng có thể gây ra sát thương cực lớn!
Huống chi...
Đây là viên đạn đã được "nạp liệu"???
Chỉ là, nhất thời họ không thể hiểu nổi.
Rõ ràng là pháp bảo do chính mình luyện chế, tại sao...
Mình lại không biết khẩu Barrett này có thể bắn ra một đòn khủng bố đến thế?!
Không đợi họ nghĩ nhiều, phát bắn với tốc độ kinh hoàng đó đã găm thẳng vào tấm bia thử uy lực.
Dưới sự theo dõi sát sao bằng thần thức của mọi người, tấm bia thử uy lực vốn không thể phá hủy lại bị bắn ra một vết đạn, lún sâu hơn ba thước!!!
"Cái này?"
Bọn họ chết lặng.
Mặc dù viên đạn này có khắc trận pháp sắc bén, xuyên thấu, tương đương với đạn xuyên giáp, nhưng uy lực này vẫn quá mức kinh khủng!
Nhưng...
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Lâm Phàm, người có hai tay nát bét và vai vỡ vụn, lại vô cùng hưng phấn: "Nổ!"
Mọi người: "?"
Nổ?
Cái gì nổ?
Giây tiếp theo!
Oành!
Bia thử uy lực ầm vang vỡ nát, cảnh tượng kinh hoàng như mặt trời phát nổ nhanh chóng lan ra.
Hỏa Côn Luân tê cả da đầu, trong lòng sợ hãi tột độ.
"Không xong rồi!"
Kim Chấn và các đại năng khác của Hỏa Đức Tông dưới mệnh lệnh của Hỏa Côn Luân vẫn luôn trong trạng thái 'chuẩn bị chiến đấu' toàn lực, nhưng dù vậy, họ vẫn kinh hoàng đến mức tim gần như ngừng đập.
"Cái này?!"
"Mau ra tay!"
"Cùng lên!"
"Tuyệt đối không thể để nó bùng nổ, nếu không, toàn bộ đỉnh Hỏa Đức, thậm chí nửa Lãm Nguyệt Tông sẽ bị san thành bình địa!"
Bọn họ sững sờ, tê dại, và sợ hãi!
Mẹ kiếp!
Uy lực lớn đến thế sao?!
Sau cơn kinh hỉ, Lâm Phàm cũng ngây người.
"???"
Khoan đã, uy lực của Barrett lớn hơn mình tưởng tượng, mình rất vui, không có vấn đề gì, nhưng chẳng phải đã nói chắc như đinh đóng cột là sẽ không có vấn đề gì sao?
Chẳng phải các người đã thề thốt đảm bảo với ta là tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì sao?
Cái này???
Giờ phút này, không ai còn tâm trí để suy nghĩ nhiều.
Các đại năng, bao gồm cả Tiêu Linh Nhi, lập tức ra tay, cưỡng ép ngăn chặn thế công kinh hoàng từ 'vụ nổ mặt trời'.
Vương Đằng thì dùng tốc độ nhanh nhất di tản những đệ tử vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra trên đỉnh Hỏa Đức...
Đông đảo đại năng liên thủ, thực lực quả thật mạnh mẽ.
Nhưng dù vậy, lồng phòng ngự mà họ cùng nhau tạo ra cũng chỉ chống đỡ được vài giây ngắn ngủi rồi hoàn toàn sụp đổ, sau đó, tất cả đều bị phơi bày hoàn toàn dưới thế công kinh hoàng này.
Họ vội vàng giơ pháp bảo của mình lên...
Ầm ầm!
Vụ nổ bùng phát hoàn toàn.
Mặt trời rực lửa treo ngang trời.
Nửa đỉnh Hỏa Đức bị nuốt chửng, Tiêu Linh Nhi và mấy người khác cũng bị cuốn vào trong đó.
May mắn là có họ ngăn cản, dư chấn không lan rộng thêm.
Nhưng dù vậy, khi khói bụi tan đi, thảm cảnh bên trong cũng khiến Lâm Phàm phải hít một hơi khí lạnh.
Hỏa Côn Luân và mọi người đều lấm lem bụi đất, không ít pháp bảo đã trở nên ảm đạm vô quang.
Đỉnh Hỏa Đức bay mất một nửa!
Nào là trận pháp tầng tầng lớp lớp, nào là các thủ đoạn gia cố đặc biệt, vào lúc này, tất cả dường như đã trở thành trò cười.
"Ọe..."
Kim Chấn mở miệng, định nói gì đó nhưng lại phun ra một luồng khói đen.
Mọi người: "..."
Họ khó khăn quay đầu lại, nhìn về phía Lâm Phàm, trong mắt tràn ngập hai chữ 'vãi chưởng'.
Tất cả mọi người trong Lãm Nguyệt Tông đều chú ý đến động tĩnh ở đây, còn tưởng có cường địch xâm lấn, khi chạy đến xem thì cũng không khỏi chết trân tại chỗ.
"Chuyện này..."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Họ không khỏi kinh hãi.
Cuối cùng vẫn là Lâm Phàm phản ứng đủ nhanh, vội vàng nói: "Không có chuyện gì, tiếng nổ vừa rồi chỉ là chúng ta thử nghiệm pháp bảo, nhất thời thất thủ mà thôi."
"Không cần để ý, mọi người về đi, tự mình tu luyện."
"Vâng, tông chủ."
Họ giải tán, nhưng ai nấy đều không khỏi đi đứng cẩn trọng.
Cảnh tượng này...
Thực sự quá đáng sợ!
Chỉ còn lại Hỏa Côn Luân, Liên bá và những người khác, ai nấy đều nhìn nhau, mặt mày đầy vẻ chấn kinh.
Nói rằng một phát bắn vừa rồi quá kinh khủng, thậm chí có thể trực tiếp giết chết họ, thì đó là nói quá.
Ngay cả vụ nổ cuối cùng, với tốc độ của họ, cũng có thể né tránh.
Sở dĩ bị lấm lem bụi đất thậm chí bị thương, hoàn toàn là vì bảo vệ đỉnh Hỏa Đức và Lãm Nguyệt Tông.
Cho nên nói đúng ra, lần này cũng không tính là quá...
Khoan đã.
Không đúng!
Một vị trưởng lão của Hỏa Đức Tông đột nhiên biến sắc: "Không đúng!"
"Một phát bắn đó của Barrett đủ để tiêu diệt cường giả đệ thất cảnh!"
"Ngươi đang nói nhảm gì vậy?" Vương Viễn Sơn nhíu mày: "Tuy đúng là rất mạnh, nhưng với tốc độ của đại năng đệ thất cảnh như ta, muốn né tránh vụ nổ cũng không khó mà?"
"Né tránh vụ nổ đúng là không khó, nhưng, nếu phát bắn đó, ngay từ đầu nhắm vào ngươi và ta thì sao?! Tốc độ kinh hoàng đó, thậm chí còn vượt qua cả tốc độ cảm ứng của thần thức chúng ta!"
"Trong tình huống đối mặt lần đầu, ngươi chắc chắn mình có thể tránh được sao?" Vị trưởng lão kia cười lạnh.
Vương Viễn Sơn đột nhiên biến sắc.
Hỏa Côn Luân, Liên bá và những người khác cũng vậy.
Lúc này họ mới phát hiện ra mình đã quá chủ quan!
Vụ nổ cuối cùng, đúng là không giết được mình, mình có thể né.
Nhưng mà...
Nếu nó nhắm thẳng và bắn trúng mình thì sao?!
Nếu vụ nổ cuối cùng đó, diễn ra bên trong cơ thể mình thì sẽ thế nào?
Mình, có thể sống sót không?
Đáp án là không biết.
Nhưng sau khi tự mình suy tính, họ phát hiện ra, tỷ lệ sống sót, e rằng không cao hơn ba thành!
"Cái này?!!"
Phát hiện này khiến tất cả mọi người đều biến sắc.
Phát bắn này, đã bắn đến mức khiến họ hoài nghi nhân sinh!
Nhất là Hỏa Côn Luân và những người khác.
Họ đã cùng nhau luyện chế ra khẩu Barrett, nói đúng ra, trong lòng họ phải là người rõ nhất về sức mạnh của nó.
Thậm chí, Hỏa Côn Luân còn lo lắng uy lực của Barrett quá yếu, so với những khẩu súng mà mình luyện chế, chỉ là 'sắt vụn'.
Thế nhưng phát bắn này, lại khiến hắn hoàn toàn ngây người.
Vả mặt ư?
Đó là điều chắc chắn.
Nhìn các đệ tử Hỏa Đức Phong ai nấy đều thảm hại, mặt mày hoảng sợ, nhìn tấm bia thử uy lực đã không còn tìm thấy xác...
Vấn đề bây giờ là, cái thứ này, thật sự là do mình luyện chế ra sao???
"Ực."
Hỏa Côn Luân nuốt nước bọt, có chút hoài nghi nhân sinh.
Rốt cuộc là khâu nào đã xảy ra vấn đề???
"Sướng!"
Lâm Phàm trong lòng vui như mở cờ!
Mặc dù lúc này, hắn là người bị thương nặng nhất.
Hai tay bị lực giật chấn cho 'vỡ nát', ngay cả vai cũng chi chít vết nứt! Nhưng vết thương này, ngược lại càng khiến hắn vui vẻ hơn.
"Quá mạnh!"
"Chỉ là người rơm dốc toàn lực đã có thể tiêu diệt cường giả đệ thất cảnh, nếu là bản tôn thì sao?"
"Hơn nữa, nếu bồi dưỡng Barrett, để nó trở thành Đạo Binh, thậm chí là Chí Tiên Khí thì sẽ mạnh đến mức nào?"
"Chỉ tiếc..."
"Nếu kẻ địch biết trước, có phòng bị, thì uy hiếp sẽ giảm đi rất nhiều."
"May mà ta đã sớm chuẩn bị các phương án phát triển tiếp theo, ví dụ như đạn có gắn 'trận pháp truy tung'."
"Còn một vấn đề nữa."
"Khẩu Barrett cấp bậc Thượng phẩm Linh khí hiện tại vẫn còn hơi yếu, với trình độ này, nhiều nhất chỉ có thể bắn liên tục ba phát là phải bảo dưỡng nòng súng, nếu không sẽ bị hư hỏng."
"Nhưng sau khi bồi dưỡng, trưởng thành, độ bền chắc chắn sẽ tăng lên."
"Về phần bắn súng..."
"Xem ra lần sau, vẫn không thể tự mình vác, trực tiếp dùng thần thức điều khiển là được rồi, nếu không, lực giật này, thật sự không đỡ nổi."
Lâm Phàm rất vui vẻ.
Mà giờ phút này, người vui thứ hai, chính là Vương Đằng.
Hắn đã lĩnh ngộ được Nhân Tạo Thái Dương Quyền từ lâu, nhưng chưa bao giờ thực chiến.
Thậm chí còn chưa từng dùng hết sức.
Giờ xem ra...
Tuyệt diệu!
Uy lực này, chắc chắn không thua kém Đại Nhật Phần Thiên.
Tuyệt đối là một thần thuật vô địch