Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 35: CHƯƠNG 35: PHẠM KIÊN CƯỜNG: TA BẠI LỘ RỒI SAO?

"Ngược lại ta muốn xem xem ngươi còn định giở trò gì."

Lâm Phàm có chút chờ mong.

Ngay lúc Nhị trưởng lão đang bày trận lại lần nữa, còn Phạm Kiên Cường thì vừa mới độn thổ, một bóng người đã phiêu nhiên đáp xuống phạm vi trận pháp vừa bị Vu Hành Vân phá hủy.

"Có chuẩn bị sẵn à?"

"Những trận pháp này đều qua loa sơ sài, trông như tác phẩm của trưởng lão môn phái nhỏ, cũng chỉ miễn cưỡng đủ sức oanh sát hai tên nhóc con mới vào Động Thiên cảnh."

Hắn chẳng mấy hứng thú, ung dung dạo bước về phía trước, tốc độ cực nhanh, tựa như thi triển Súc Địa Thành Thốn.

Chỉ trong hai ba bước ngắn ngủi, hắn đã đến được nơi cách đó hơn một dặm. Nhìn khu rừng trước mắt đã hoàn toàn bị phá hủy, biến thành một cái hố khổng lồ, ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, hắn khẽ nhíu mày.

"Còn có trận pháp?!"

Hắn không tùy tiện đến gần mà cẩn thận quan sát xung quanh cái hố lớn.

Rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường.

"Trận pháp lúc trước tầm thường không có gì lạ, bản tôn tiện tay là có thể phá."

"Nhưng trận pháp ở đây..."

"Hít!"

"Thất Tuyệt Sát Trận, Vô Tận Kiếm Trận, Huyết Hải Diệt Thần Trận, Đệ Ngũ Khốn Trận... đều là những đại trận có hung danh hiển hách, dù tất cả chỉ là bản đơn giản hóa, không hoàn chỉnh, cũng cực kỳ phi thường!

Lại còn nhiều loại trận pháp phức tạp đan xen vào nhau, cái nọ lồng trong cái kia.

Điều kinh người nhất là chúng được bố trí vô cùng kín đáo, tự nhiên như thể vốn có.

E rằng cho dù bản tôn đích thân tới cũng chưa chắc đã phát hiện ra sớm, còn nếu một khi bị kích hoạt, bản tôn cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra."

"Nhị trưởng lão Lãm Nguyệt Tông, Vu Hành Vân... từ khi nào lại có trình độ trận pháp cao thâm đến thế?!"

Ực!

Lưu Tuân nuốt một ngụm nước bọt.

Dù bản thân được xem là cao thủ hàng đầu ở Lưu gia, một thân tu vi đã đạt đến Chỉ Huyền ngũ trọng, nhưng giờ phút này hắn cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, nghĩ lại mà sợ!

Lưu gia có vô số tai mắt!

Hơn nữa mục tiêu của bọn họ ngay từ đầu đã là Phạm Kiên Cường, cho nên vẫn luôn âm thầm chú ý.

Vu Hành Vân vốn không phải đối tượng bọn họ chú ý, nhưng việc nàng đi nói chuyện với một thầy bói bình thường lại rất đáng để tâm. Hơn nữa về sau, có người đã nhìn thấy Phạm Kiên Cường khôi phục lại diện mạo thật, vì vậy, Lưu gia đương nhiên là nhận được tin tức và chạy tới ngay lập tức.

Chỉ là, vẫn chậm một bước.

Từ xa đã nhìn thấy sóng xung kích khổng lồ chọc thẳng trời xanh, Lưu Tuân lo lắng Phạm Kiên Cường bị người khác giết chết nên không khỏi tăng tốc đuổi theo.

Kết quả giờ phút này lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy...

Hắn không khỏi trầm tư!

Đây là tuyến đường tạm thời của Lãm Nguyệt Tông, có thể hoàn toàn loại bỏ khả năng bị người khác bố trí trận pháp để bao vây chặn đánh!

Hơn nữa hai khu vực trận pháp cách nhau gần như vậy, cũng có thể cơ bản loại bỏ khả năng chúng được bố trí bởi những người khác nhau.

Nói cách khác, trận pháp này chắc chắn là do Lãm Nguyệt Tông bày ra.

Kể cả không phải Vu Hành Vân thì cũng là người tiếp ứng cho nàng.

Chỉ là, Lãm Nguyệt Tông có được loại thủ đoạn này từ khi nào?!

Lưu Tuân nhìn ra xa, lẩm bẩm: "Chắc hẳn vẫn còn thủ đoạn khác, không thể xem thường được, nếu không mà lại lạc vào loại trận pháp này lần nữa, thì dù là bản tôn cũng..."

Hả?

Hắn bất giác dừng bước, nhìn về phía sau bên phải.

Một nhóm tu sĩ đang bay nhanh tới.

Nhìn thấy Lưu Tuân, bọn họ chỉ hơi cảnh giác chứ không hề e ngại.

"Nguồn gốc của cơn chấn động kịch liệt lúc nãy chính là nơi này!"

"Không giống hai người giao đấu, mà là mai phục chặn giết từ trước."

"Một bên đã chết rồi."

"Bên còn lại... chạy về hướng này."

"Tuy không biết tại sao lại xảy ra xung đột, nhưng chắc là một bên đang giữ thứ mà bên kia thèm muốn. Đuổi theo giết chúng nó, thứ đó sẽ thuộc về chúng ta."

"Kể cả không có, săn giết chúng nó chắc cũng thu hoạch được không ít!"

"Đuổi!"

Bọn họ đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Lưu Tuân chỉ lẳng lặng nhìn theo, không nói một lời.

Mãi đến khi bọn họ đi xa, hắn mới cười nhạo một tiếng: "Thợ săn."

"Đáng tiếc, mắt nhìn quá kém."

"Đến cả mấy trận pháp này cũng không nhìn ra, mà còn muốn nhặt của hời à?"

"Chẳng khác nào đi chịu chết."

Nói xong, hắn lại nhìn chằm chằm cái hố lớn thêm một lúc nữa rồi mới cất bước đuổi theo.

Quả nhiên, không lâu sau, những tiếng nổ kinh hoàng không ngừng vang lên bên tai, kèm theo đó là từng trận kêu la thảm thiết.

Lưu Tuân cười.

"Ngu xuẩn, quả nhiên giống hệt như bản tôn đã nghĩ."

Hắn chậm rãi đến gần, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn hơi kinh hãi.

"Hửm?!"

"Không đúng, không phải trận pháp?!"

Hắn giật mình.

"Là phù lục!"

"Đám thợ săn này tuy thực lực không cao, nhưng trong đó cũng không thiếu tu sĩ Động Thiên thất, bát trọng, vậy mà lại bị giải quyết dễ dàng chỉ bằng phù lục. Mức độ quý giá của lá bùa này, e là..."

Khóe miệng hắn hơi co giật, không cười nổi nữa.

Nhìn cảnh chân tay cụt vương vãi khắp đất, hắn càng thêm kinh hãi.

Chỉ là, ngay sau đó hắn lại nhìn thấy túi trữ vật bị nổ nát của đám thợ săn và vật tư rơi đầy đất.

Nụ cười lại xuất hiện trên mặt hắn.

"Thú vị."

"Hôm nay vận may cũng không tệ, chưa cần ra tay đã nhặt được toàn bộ gia tài của một đám thợ săn."

Hắn phất tay áo, thu hết tất cả vật tư vào túi trữ vật của mình rồi lại tiếp tục truy lùng...

...

"Hửm?"

"Lại có tiếng nổ!?"

Ba người Lâm Phàm vừa mới lên đường thì đã nghe thấy tiếng nổ và tiếng kêu thảm thiết từ xa vọng lại phía sau.

"Là ai đang giao đấu vậy?!" Vu Hành Vân nhíu mày.

Phạm Kiên Cường liền hỏi: "Nhị trưởng lão, chẳng lẽ ngài cũng bố trí trận pháp ở khu vực đó sao?"

"Không có." Vu Hành Vân nhẹ nhàng lắc đầu: "Khu vực đó..."

Nàng đột nhiên nhìn về phía Phạm Kiên Cường: "Hình như đó là nơi ngươi vừa đi 'giải quyết' thì phải."

"A?"

Phạm Kiên Cường ngơ ngác, lập tức xua tay lia lịa: "Nhị trưởng lão, ngài nói gì vậy?"

"Chẳng lẽ thứ ta thải ra lại có thể kinh khủng đến thế sao?"

"Cái này cái này cái này, có liên quan gì đến ta chứ?"

Vu Hành Vân không nói gì thêm, chỉ nhìn hắn chằm chằm với ánh mắt sâu thẳm.

"Phải rồi!"

Giờ phút này, trong lòng nàng dấy lên muôn vàn suy nghĩ, thầm mắng mình ngu xuẩn.

"Hắn là người phù hợp với môn quy điều thứ tám, sao có thể dùng lẽ thường để đo lường được?!"

"Nhìn thì có vẻ vô hại, chất phác thật thà, nhưng trên thực tế, e rằng tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài."

"Nếu không, tông chủ sao lại coi trọng hắn như vậy?"

"Chỉ là, không biết rốt cuộc tên Phạm Kiên Cường này có điểm nào hơn người..."

Mặc dù vẫn chưa rõ Phạm Kiên Cường rốt cuộc có chỗ nào phi thường, nhưng vào lúc này Vu Hành Vân đã chắc chắn, gã này tuyệt đối không phải người bình thường!

Cũng giống như việc mình không thể hiểu nổi môn quy do tông chủ lập ra!

Dù vẫn chưa nhìn thấu được Phạm Kiên Cường, nhưng người này nhất định bất phàm!

Nàng nhìn chằm chằm Phạm Kiên Cường, thấy hắn trong lòng sợ hãi mới từ từ thu hồi ánh mắt.

"Chuyện này thật sự không liên quan đến đệ tử đâu ạ, đệ tử chỉ là một tiểu tu sĩ mới vào Ngưng Nguyên cảnh, có tài đức gì đâu?"

Phạm Kiên Cường xòe tay: "Có lẽ là vị tiền bối nào đó đi ngang qua trước đây, để lại chút thủ đoạn thôi?"

Vu Hành Vân cười ha hả: "Cũng có khả năng này."

Biểu hiện này khiến Phạm Kiên Cường kinh nghi bất định.

Sao mình cứ có cảm giác bị bại lộ là thế nào nhỉ?!

Nhưng không lý nào a!

Mình trước nay làm việc luôn cẩn thận, sao nàng ta có thể bắt đầu nghi ngờ mình chỉ trong thời gian ngắn như vậy? Phản ứng này cũng quá nhanh đi?!

Rõ ràng mình không hề để lộ bất kỳ sơ hở nào mới phải chứ!

Chẳng lẽ là vị Nhị trưởng lão này quá thông minh?!

Gã này không khỏi nhìn về phía Lâm Phàm với vẻ mặt bình tĩnh, thầm nghĩ: "Vẫn là tông chủ tốt, trước giờ chưa từng nghi ngờ mình."...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!