"Cho ngươi nghiên cứu một chút à? Vậy thì càng không được."
Lâm Phàm: "???"
Thế thì ngươi nói làm cái quái gì!
Vãi thật, đây chính là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng có đúng không?
Chắc chắn là bị thằng nhóc Cẩu Thặng ảnh hưởng rồi!
Hắn cố nén lại cái tâm hồn thích cà khịa đang trỗi dậy, nói: "Vậy đổi điều kiện khác, ta không nghiên cứu, ngươi đến điều khiển, đồng thời lợi dụng Quan Thiên kính giúp ta tìm người."
"Và trong quá trình ngươi thao tác, ta sẽ đứng xem toàn bộ, thế nào?"
"Ý của ngươi là, ta dùng Quan Thiên kính giúp ngươi tìm người, còn ngươi thì đứng một bên xem?"
"Đúng!"
"Cái này thì được!"
Tiểu Long Nữ suy nghĩ rồi nói: "Sư tôn chưa nói là được hay không, nhưng chắc là được thôi."
"Dù sao lúc ta dùng Quan Thiên kính đánh người thì các ngươi cũng đứng xem mà, nên cho các ngươi xem chắc cũng không có vấn đề gì."
"Vậy thì tốt rồi!"
Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm.
Không thể tự tay làm thì đứng xem cũng không tệ.
"Vậy chúng ta bây giờ liền..."
"Bây giờ à? Không được, ai biết ngươi có lừa ta không?"
Tiểu Long Nữ gật gù đắc ý: "Ta có thể đồng ý điều kiện trao đổi này của ngươi, nhưng phải đợi sau khi vào bí cảnh thứ hai của Lãm Nguyệt tông các ngươi rồi đi ra."
"Cái này gọi là cẩn thận!"
"Chỉ có cẩn thận mới không bị thiệt."
"Đạo lý này, ngươi không hiểu sao?"
Lâm Phàm: "..."
Thôi, không cần nói nhiều, những lời này là ai dạy, còn phải nghĩ sao?
Chỉ là...
Cẩu Thặng, mẹ nó nhà ngươi, xem ngươi đã dạy cái thứ gì thế hả!
Dạy hay lắm!
Đến cả sư phụ ngươi mà cũng lừa đúng không?
Lâm Phàm điên cuồng cà khịa trong lòng, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng ngại không tranh cãi thêm nữa, chỉ đành gật đầu đồng ý.
"Nói rồi đấy, sau khi ra khỏi bí cảnh thứ hai, phải cho mượn Quan Thiên kính dùng một lần."
"Đó là đương nhiên! Ta chưa bao giờ lừa người." Tiểu Long Nữ cười tủm tỉm, trông rất vui vẻ.
Nói cứ như ai thích lừa người lắm không bằng!
"Đúng rồi, bí cảnh thứ hai có tên không?"
"Đương nhiên là có."
"Tên gì? Mau nói cho ta biết."
"Bí cảnh thứ hai này... gọi là Tru Tiên."
Bí cảnh Tru Tiên!
"Bí cảnh Tru Tiên."
"Trước đó thông quan hoàn mỹ bí cảnh Phong Vân, lại hoàn thành thêm một vài nhiệm vụ phụ, cuối cùng cũng tích đủ điểm để đổi, xem giới thiệu thì lần này là một tiểu thế giới tu tiên, nghĩ chắc lợi ích sẽ nhiều hơn bí cảnh Phong Vân nhỉ?"
Tống Vân Tiêu lẩm bẩm, vừa có chút thấp thỏm, lại vừa có chút mong chờ.
Bây giờ, hắn đã không còn là một tên gà mờ trong giới tu tiên nữa.
Sau khoảng thời gian tu luyện, cộng thêm phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ trước đó, bây giờ hắn đã là tu sĩ Động Thiên cảnh tầng thứ tư, không tính là quá mạnh, nhưng ở nơi nhỏ bé cũng có thể một mình gánh vác một phương.
Hiểu biết của hắn về tu tiên cũng đã sâu sắc hơn không biết bao nhiêu bậc.
Hắn đã hiểu ra rất nhiều đạo lý mà trước đây hoàn toàn không hiểu.
"Xem giới thiệu, thế giới Tru Tiên là một tiểu thế giới, tự nhiên kém xa Tiên Võ đại lục, nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu là bí cảnh cấp bậc như Tiên Võ đại lục thì đừng nói ta mua không nổi, cho dù mua được thì cũng chẳng có cách nào mà khai hoang."
Khai hoang Tiên Võ Đại lục ư?
Với thực lực hiện tại của Lãm Nguyệt tông, bị người ta khai hoang thì còn tạm được.
Nếu thật sự chạy tới 'khai hoang' loại 'bí cảnh' này, e là vừa vào đã bị cường giả của người ta cảm nhận được, rồi bị coi là Vực Ngoại Thiên Ma mà trực tiếp xử lý.
Căn bản không đỡ nổi!
"Hơn nữa, thế giới Tru Tiên tuy nhỏ, nhưng dù sao cũng là một tiểu thế giới hoàn chỉnh, lại cùng thuộc thế giới tu tiên, tài nguyên bên trong chắc phần lớn đều có thể dùng chung, sự phát triển của họ trong những năm gần đây, cùng với những công pháp bí thuật do các tiền bối sáng tạo ra, cũng có thể mang lại cho chúng ta một chút cảm hứng."
"Cứ thế mà suy ra."
"Thật là mong chờ quá đi."
Hôm sau.
Lối vào bí cảnh.
Đội khai hoang đã tập hợp đông đủ.
Về phía nội bộ Lãm Nguyệt tông, có Lâm Phàm, Tiêu Linh Nhi, Phạm Kiên Cường, Vương Đằng, Chu Nhục Nhung, Hỏa Vân Nhi, Tô Nham, Tống Vân Tiêu và Nhị trưởng lão Vu Hành Vân.
Về phía nhân sự bên ngoài, có Hỏa Côn Luân của Hỏa Đức tông, Thắng Liên của Tần Vương phủ và Tiểu Long Nữ của Vạn Hoa thánh địa.
Ngoài ra, còn có Ngao Bính và Hỏa Kỳ Lân.
Những người khác tạm thời chưa đi.
Nếu không đủ nhân lực, lại gọi thêm người là được.
Đáng nhắc tới là Long Ngạo Kiều đang trong thời khắc bế quan mấu chốt, nghe nói đã sắp đột phá tiểu cảnh giới tiếp theo.
Ong~
Cổng vào bí cảnh Phong Vân không ngừng xoay tròn, Ngũ trưởng lão Đoạn Thanh Dao khoanh chân ngồi một bên, lặng lẽ canh giữ.
Giờ phút này, bà cũng tò mò nhìn sang.
"Bắt đầu đi."
Lâm Phàm nhìn về phía Tống Vân Tiêu, người sau nhẹ nhàng gật đầu.
"Bí cảnh..."
"Mở!"
Oanh!
Không gian rung chuyển dữ dội.
Cứ như thể bị thứ gì đó cưỡng ép 'chống' cho nứt ra!
Lại một vòng xoáy nữa chậm rãi hiện ra, song song với cổng vào bí cảnh Phong Vân.
Nhưng cổng vào này lại càng sâu thẳm, cũng càng thêm kinh người!
Ngoại trừ Lâm Phàm và Tống Vân Tiêu, gần như tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh hãi, hồi lâu không thể bình tĩnh.
Bọn họ thực sự rất khó tưởng tượng, Tống Vân Tiêu, một tu sĩ Động Thiên cảnh nho nhỏ, tại sao lại có thể sở hữu thủ đoạn như vậy, tự dưng mở ra hết bí cảnh này đến bí cảnh khác, hơn nữa, những bí cảnh này còn là những tiểu thế giới hoàn chỉnh!
Bí cảnh Phong Vân trước đó thì nói là có pháp bảo đặc thù.
Vậy còn cái này thì sao?!
Chẳng lẽ bên trong pháp bảo này còn cất giấu cả một đống tiểu thế giới à?
Nhưng, bọn họ cũng đều không tiện hỏi.
Ai cũng có bí mật của riêng mình, loại bí mật này thường là át chủ bài lớn nhất của người ta, ngươi dựa vào đâu mà hỏi?
Có hỏi, người ta cũng sẽ không trả lời.
Đều là 'người từng trải', chút tự giác này vẫn phải có.
Chỉ có Tiểu Long Nữ là mặt mày hiếu kỳ, muốn nói lại thôi.
"Chư vị, vào đi."
Lâm Phàm mỉm cười.
"Được!"
Bọn họ lần lượt đi vào.
Rất nhanh, họ đã xuất hiện trên không trung ở độ cao vạn mét của thế giới Tru Tiên.
"Loại khí tức này..."
Hai 'lão làng' là Hỏa Côn Luân và Liên bá liếc nhau, trong nháy mắt nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
"Quả nhiên, lại là một tiểu thế giới hoàn chỉnh!"
"Tuy không quá lớn, nhưng được cái quy tắc hoàn chỉnh."
"Thậm chí, còn có cả Đăng Tiên lộ!!!"
"Chỉ là tài nguyên quá khan hiếm."
"Nhưng nếu tương lai, Lãm Nguyệt tông gặp phải đại kiếp không thể chống cự, hoàn toàn có thể dời cả tông môn vào trong tiểu thế giới này, sau đó đóng cổng vào, tự phong ấn mình!"
"Trừ phi đối phương có bí thuật kinh người, có thể tìm thấy tiểu thế giới này trong hư không vô tận và mở được cổng vào, nếu không thì an toàn vô lo!"
"Thậm chí, sau khi vào cũng chưa chắc đã thảm, vẫn có thể tu luyện bình thường, có thể đi Đăng Tiên lộ, thành tiên!"
"Thật đáng ghen tị."
Sau khi kinh ngạc thán phục.
Hỏa Côn Luân không khỏi bày tỏ sự ngưỡng mộ và ghen tị của mình.
Hỏa Đức tông lăn lộn bao nhiêu năm như vậy mà còn không có loại bí cảnh này!
"Ta cũng ghen tị, thậm chí, cho dù là Vương gia ở đây cũng phải ghen tị." Liên bá tỏ vẻ, đừng nói là ngươi, Tần Vương phủ cũng phải ghen tị!
Nếu có một tiểu thế giới như vậy, Tần Vương phủ đâu cần phải phiền phức thế?
Đánh không lại, chẳng lẽ còn không trốn được sao?
Cứ trốn thẳng vào tiểu thế giới, còn sợ cái rắm đám người Chu Thái Hậu nhà ngươi.
Đáng tiếc, không có nếu như.
"Tin tức thế này mà để lộ ra ngoài, Lãm Nguyệt tông chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích."
"Đúng vậy."
Liên bá cảm khái, rồi đột nhiên phát hiện Hỏa Côn Luân đang nhìn mình chằm chằm: "Ngươi nhìn ta làm gì?!"
"Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ nói lung tung?"
Hỏa Côn Luân thu hồi ánh mắt: "Ngươi tốt nhất đừng nói lung tung."
Liên bá trừng mắt.
Hay cho nhà ngươi.
Lão phu không đáng tin như vậy sao?
Vớ vẩn!
"Phía dưới đang đánh nhau."
Lâm Phàm mở miệng.
Giờ phút này, hắn đang khoanh chân trên đỉnh đầu Hỏa Kỳ Lân.
Toàn thân Hỏa Kỳ Lân bốc lên ngọn lửa hừng hực, mà ngọn lửa này không hề yếu, gần như có thể so với một vài loại dị hỏa hạng trung bình, trong thời gian ngắn có thể thiêu chết tu sĩ cảnh giới thứ năm!
Nhưng giờ phút này, Lâm Phàm ngồi trên đầu Hỏa Kỳ Lân, ngọn lửa hừng hực kia lại không hề nóng mông, cũng không đốt hắn bị thương.
Hỏa Kỳ Lân cụp mắt rũ mày, trông rất thành thật.
Nhưng lúc mọi người không để ý, gã này lại đang nháy mắt ra hiệu với Ngao Bính.
"Chủ nhân lần đầu cưỡi tọa kỵ là ta, không phải ngươi, tức không?"
Ngao Bính tức đến trợn trắng mắt.
"Tổ cha nhà ngươi!"
"Đợi về Linh Thú Viên, xem ta có giết chết ngươi không!"
"..."
"Ồ? Phía dưới đúng là đang đánh nhau."
"Giống như thi đấu trong tông môn?"
"Thanh Vân môn à? Tông môn tu tiên này cũng không tệ, có truyền thừa hoàn chỉnh, chỉ là thực lực không mạnh lắm."
Bọn họ dùng thần thức quan sát tình hình bên dưới, bình phẩm từ đầu đến chân.
Lâm Phàm lại có thể nhận ra ngay, dòng thời gian hiện tại của bí cảnh Tru Tiên hẳn là lúc diễn ra 'Thất Mạch Hội Võ', cũng chính là lúc này, nhân vật chính 'Tiểu Trương' sẽ bộc lộ tài năng, dần dần khiến người khác chú ý.
Cũng chính vào lúc này, bánh xe vận mệnh thuộc về hắn sẽ bắt đầu chuyển động.
"Haiz."
Lâm Phàm thầm than trong lòng: "Đáng tiếc, Khâu Vĩnh Cần không có ở đây."
"Nếu không, hắn hẳn sẽ có rất nhiều chuyện để nói với Tiểu Trương."
"Nhưng mà, vẫn nên tìm hiểu rõ trước đã, nhiệm vụ của Tống Vân Tiêu là gì."
Hắn lập tức truyền âm hỏi.
"Sư tôn."
Tống Vân Tiêu trả lời: "Nhiệm vụ chính là điều tra ra mối thù diệt thôn của 'Tiểu Trương', nói cho cậu ấy biết toàn bộ chân tướng. Sau đó, tiêu diệt Thú Thần và Quỷ Vương."
"Còn lại là một vài nhiệm vụ phụ như trừ ma vệ đạo, tác hợp nhân duyên."
"Ồ?"
Lâm Phàm gật đầu: "Thì ra là thế."
Đối với hắn mà nói, nhiệm vụ này quả thực quá đơn giản.
Thậm chí không cần đi điều tra.
Trong đầu hắn đã có sẵn đáp án.
Chỉ là, đã nhiệm vụ yêu cầu điều tra, vậy thì cứ điều tra thôi~
Vấn đề không lớn.
Ngược lại là tiêu diệt Thú Thần, Quỷ Vương~
Không biết hai người này rốt cuộc là cảnh giới gì?
Cảnh giới của họ trong truyện như thế nào thì Lâm Phàm biết rõ, nhưng nếu quy đổi sang hệ thống tu hành của Tiên Võ đại lục, họ tương đương với cảnh giới thứ mấy thì phải gặp rồi mới biết được...