"Cái gì, có ư?!"
Các Yêu Vương kinh ngạc, rồi lập tức mừng rỡ.
Bọn chúng đều tưởng phen này mất mặt là cái chắc, nào ngờ lại có dấu vết của thuật biến hóa?
Lần này phải vạch mặt tên đó ra!
Tà Nhãn Kim Ưng Vương cũng mừng rỡ, nhưng ngay sau đó, nó ngớ người ra.
"Hửm?"
"Không, không đúng!!!"
Các Yêu Vương: "? Sao lại không đúng?"
"Nàng ta quả thật đã dùng một loại thuật biến hóa cực kỳ cao thâm, nhưng không phải Long Ngạo Thiên biến thành Long Ngạo Kiều, cũng không phải nam biến nữ, mà là nữ biến thành nữ..."
"Bản thể của nàng ta thực chất mặc một bộ váy trắng, thấp hơn nửa cái đầu, trông vô cùng đáng yêu?"
"Tóm lại, nó hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mặc đồ đen, mặt mày lạnh lùng lúc này."
Các Yêu Vương ngơ ngác: "Hả?!"
Cái quái gì vậy?!
"Tà Nhãn, ngươi chắc chắn không nhìn lầm chứ?"
"Đương nhiên không nhìn lầm, các ngươi đang chất vấn bản vương đấy à?"
Tà Nhãn Kim Ưng Vương vốn định nổi giận, nhưng nghĩ lại thấy không ổn!
Chắc chắn cái gì chứ?
Ta đâu thể chắc chắn được!
Nó đảo mắt một vòng: "Khụ, không, không đúng."
"Ý của bản vương là, bản vương không nhìn lầm, nhưng bản vương cũng không thể chắc chắn rằng thứ mình thấy chính là bản chất cuối cùng, dù sao đôi mắt của bản vương tuy bất phàm nhưng cũng chẳng phải vô địch, không dám nói có thể nhìn thấu tất cả."
"Cho nên..."
Một Yêu Vương phất tay bày ra kết giới cách âm lần nữa: "Tà Nhãn, ngươi đang nói nhảm gì vậy?"
"Nếu nói về đồng lực, trong Vũ Tộc chúng ta, ngay cả các vị Yêu Hoàng hay Yêu Đế đại nhân cũng chưa chắc đã bằng ngươi đâu!"
"Sao ngươi lại tự hạ thấp mình thế?"
"Phải thì nói phải, không phải thì nói không phải!"
"Đúng vậy!"
Tà Nhãn Kim Ưng Vương thầm cười lạnh.
Nói thì nói vậy, nhưng nếu ta quả quyết một câu, người chịu trách nhiệm chẳng phải là bản vương sao?
Đến lúc xin lỗi cũng có phần của bản vương à~!
Bản vương không cần mặt mũi sao?
Thế chẳng phải phải tìm cách 'vòng vo' để rút bản thân ra hay sao?
"Ài~ không thể nói như vậy được, chuyện này liên quan đến thể diện của toàn bộ Vũ Tộc chúng ta, sao có thể đùa giỡn như thế? Phải thật cẩn trọng!" Tà Nhãn Kim Ưng Vương nghiêm mặt nói: "Cẩn trọng, hiểu không?"
"Đồng thuật của bản vương tuy không tệ, nhưng cũng tự biết mình, tuyệt đối không dám xưng là vô địch."
"Cho nên, vẫn cần thận trọng!"
"..."
"Thận trọng?"
"Thận trọng thế nào đây? Lẽ nào còn có ai đồng thuật hơn được ngươi sao?"
"Có!"
Tà Nhãn Kim Ưng Vương nheo mắt: "Trọng Đồng Giả..."
"Trọng Đồng Giả?!"
"!"
Các Yêu Vương biến sắc: "Nghe lời ngươi nói, lẽ nào thời nay lại có Trọng Đồng Giả giáng sinh?"
Trọng Đồng, còn được gọi là Tiên Đồng. Mắt có hai con ngươi, thần bí khó lường, sở hữu thần uy kinh thiên, nghe đồn có thể khai thiên lập địa! Những người sở hữu Trọng Đồng đều là thánh hiền thượng cổ!
Trọng Đồng Giả chính là Thiên Sinh Chí Tôn!
Đồng thời, Trọng Đồng cũng là đồng thuật mạnh nhất được công nhận ở Tiên Võ Đại Lục, không có đối thủ.
Trọng Đồng rốt cuộc có bao nhiêu năng lực, uy năng mạnh đến đâu, người đời nay đã không còn ai rõ, nhưng ai cũng biết, Trọng Đồng thật sự rất bá đạo!
Cực kỳ bá đạo!
Mọi người chỉ biết, trong thiên hạ, không có giả tướng nào mà Trọng Đồng không nhìn thấu, không có hư ảo nào mà không bị xuyên thủng!
Đồng thời, Trọng Đồng còn có chiến lực kinh người, có thể dễ dàng tiêu diệt kẻ địch cùng cấp.
"Tiên Võ Đại Lục đã không biết bao nhiêu năm chưa từng xuất hiện tung tích của Trọng Đồng Giả, lẽ nào thời nay lại có Trọng Đồng Giả giáng thế?!"
Bọn chúng nhìn về phía Tà Nhãn Kim Ưng Vương, Yêu Vương nào cũng cực kỳ chấn kinh, cảm thấy khó tin.
Trọng Đồng...
Quá lợi hại!
Đó gần như là sự tồn tại giống như 'Thần Thể' nhưng lại vượt xa Thần Thể!
Thần Thể tuy mạnh mẽ, hiếm có, nhưng cách vài thời đại lại xuất hiện một vị.
Thế nhưng Trọng Đồng Giả thì Tiên Võ Đại Lục đã ít nhất trăm vạn năm chưa từng xuất hiện.
Hơn nữa, Thần Thể chết yểu không phải là ít, còn Trọng Đồng Giả, từ xưa đến nay có ghi chép lại, cuối cùng tất cả đều trở thành 'Chí Tôn' thực thụ rồi phi thăng thượng giới.
Không một ngoại lệ!
Trọng Đồng Giả, Thiên Sinh Chí Tôn.
Trọng Đồng Giả, tức là Vô Địch!
Nếu thật sự có Trọng Đồng Giả giáng thế, đây chính là đại sự chấn động toàn bộ Tiên Võ Đại Lục!
Thậm chí, sẽ thay đổi cả tương lai!
Vũ Tộc, thậm chí cả Yêu Tộc đều phải cẩn thận đối đãi.
"Rất khó tin đúng không?"
Tà Nhãn Kim Ưng Vương thực ra cũng vừa mới nhận được tin tức không lâu, nhưng lúc này lại không thể để lộ ra, phải ra vẻ một chút chứ!
Nó hừ lạnh nói: "Các ngươi không nghĩ xem, bây giờ là thời đại nào?"
"Hoàng Kim Đại Thế!"
"Thế nào là Hoàng Kim Đại Thế?"
"Bao nhiêu vạn năm mới xuất hiện một yêu nghiệt, giờ lại ùn ùn kéo đến!"
"Nếu không, các ngươi nghĩ một Lãm Nguyệt Tông nho nhỏ này, tại sao lại có nhiều đệ tử yêu nghiệt như vậy? Trọng Đồng Giả xuất hiện ở thời đại này, chẳng phải là hợp lý sao?"
Các Yêu Vương nhìn nhau.
Nói thì đúng là như vậy, nhưng vẫn cảm thấy chấn kinh.
"Trọng Đồng Giả ở đâu?!"
"Sinh ra ở tộc nào?"
"Có phải là hậu duệ của Yêu Tộc chúng ta không?"
Giờ phút này, bọn chúng thậm chí còn chẳng buồn quan tâm đến thân phận của Long Ngạo Kiều, nhao nhao truy hỏi manh mối về Trọng Đồng Giả, cũng mong rằng Trọng Đồng Giả chính là hậu duệ của Yêu Tộc.
Chỉ vì chiến tích của những Trọng Đồng Giả trong cổ sử thực sự quá biến thái, không ai dám xem thường.
Nếu Trọng Đồng Giả thời nay là hậu duệ của Yêu Tộc, vậy dĩ nhiên là chuyện tốt thiên đại.
Nhưng nếu không phải, thậm chí là kẻ địch của Yêu Tộc, vậy thì phiền phức to.
Cần phải bất chấp mọi giá, thậm chí liều mạng mấy vị Cảnh giới thứ chín, cũng phải tiêu diệt kẻ đó từ trong trứng nước!
"Quan tâm quá hóa loạn."
Tà Nhãn Kim Ưng Vương lại cười: "Hay là các ngươi đến cả não cũng không có? Nếu sinh ra ở tộc kẻ địch, chúng ta sao lại không có động tĩnh gì?"
"Ta cũng sẽ không đề nghị mời hắn đến giúp."
"Cứ yên tâm đi!"
"Trọng Đồng Giả lần này sinh ra ở Bất Hủ Cổ Tộc tại Đông Bắc Vực - Thạch Tộc."
"Bộ tộc này tuy quan hệ với Yêu Tộc chúng ta không tốt lắm, nhưng gia tộc bên ngoại của Trọng Đồng Giả lại có giao hảo với Yêu Tộc ta."
"Hơn nữa bây giờ, vị thiếu niên Chí Tôn ấy đã sắp trưởng thành, bắt đầu thể hiện tài năng, không cần che giấu nữa, rất nhanh Thạch Tộc sẽ tạo thế cho hắn!"
"Chúng ta mượn hắn tới xem một chút, vừa hay có thể khiến danh tiếng của hắn càng vang dội hơn, nghĩ rằng Thạch Tộc sẽ không từ chối đâu."
"Hít!!!"
"Như vậy thì tốt."
Các Yêu Vương yên lòng.
Nhưng ngay sau đó, lại cảm thấy tiếc nuối.
Trọng Đồng Giả!
Thiên Sinh Chí Tôn!!!
Tại sao không phải là hậu duệ của Yêu Tộc?
Nhưng cũng có Yêu Vương chất vấn: "Tà Nhãn, không phải chúng ta không tin ngươi, chỉ là, ngươi có thấy cần thiết không? Dù sao ngay cả ngươi cũng không nhìn ra hư thực..."
"Long Ngạo Thiên kia tuy không yếu, nhưng chắc cũng không đến mức đó chứ?"
"Huống chi, huống chi Thần Tử Kim Ô bên kia vừa mới giao thủ với Long Ngạo Thiên xong."
"Nói cái gì vậy? Phải cẩn trọng, cẩn trọng, hiểu không?!"
Tà Nhãn Kim Ưng Vương khinh bỉ nói: "Long Ngạo Thiên đã liên tiếp giết hai vị Thần Tử của tộc ta, cùng rất nhiều đại năng, cường giả, thiên kiêu, đại thù như vậy, sao có thể dùng 'chắc là, có lẽ, có thể' để phán đoán được?"
"Nhất định phải cẩn trọng!"
"Các ngươi ở đây canh chừng, đừng để Long Ngạo Kiều chạy mất."
"Ta đi tìm cách mời người ngay!"
"Ờ..."
"Vậy... cũng được."
"Lời của ngươi cũng có chút đạo lý."
Các Yêu Vương bất đắc dĩ, đành phải đồng ý.
Tà Nhãn Kim Ưng Vương thì chạy nhanh như một làn khói.
"Sao lại chạy rồi?"
Long Ngạo Kiều khoanh tay, cười nhạo nói: "Các ngươi nói xem nào, rốt cuộc bản cô nương là nam hay nữ, có phải đã dùng thuật biến hóa không?"
"Ngươi có!"
Một Yêu Vương nhắm mắt nói: "Có dùng thuật biến hóa."
Long Ngạo Kiều sững sờ.
Rồi lập tức phản ứng lại: "Lại bị các ngươi nhìn ra rồi à, vậy ngươi nói xem, bản cô nương có phải là Long Ngạo Thiên không?"
Các Yêu Vương im lặng.
Hồi lâu sau mới nói: "Tạm thời khó nói."
"Tà Nhãn mấy hôm nay tu luyện tẩu hỏa nhập ma, nhìn không được rõ lắm, ngươi cứ chờ chúng ta gọi người khác tới."
"Hừ!"
Long Ngạo Kiều hừ lạnh: "Các ngươi coi bản cô nương là ai? Là phế vật mặc cho các ngươi muốn làm gì thì làm mà không phản kháng sao?"
"Lần này đến lần khác, nếu các ngươi cứ mãi không phán đoán được, chẳng lẽ bản cô nương phải ở đây chờ các ngươi mãi sao?"
"Lần cuối cùng!"
'Người lửa' lên tiếng: "Chỉ cần một người nữa đến, nếu hắn nói ngươi không phải, thì ngươi không phải!"
Hắn có tự tin như vậy.
Trong thiên hạ không có lớp ngụy trang nào mà Trọng Đồng Giả không nhìn thấu!
"Được!"
Long Ngạo Kiều tuy không biết đối phương vì sao lại tự tin như vậy, nhưng cũng tin chắc mình sẽ không bị phát hiện, mẹ nó chứ, đều là nữ cả, chẳng lẽ ngươi còn có thể nhìn ta ra thành Long Ngạo Thiên được sao?
"Bản cô nương chờ các ngươi nhận sai, xin lỗi!"
"Mẹ kiếp, một đám lão già, muốn kéo ta chịu chết chung à?"
"Nằm mơ đi!"
Tà Nhãn Kim Ưng Vương vỗ cánh, trong nháy mắt đã đi xa vạn dặm, thỉnh thoảng còn dùng cả truyền tống trận để đến Đông Bắc Vực, miệng lẩm bẩm: "Nếu là bản vương đưa ra đáp án, người gánh tội chính là bản vương."
"Còn phải xin lỗi!"
"Bản vương không cần mặt mũi à?"
"Đợi bản vương đi lần này, mời được Trọng Đồng Giả ra, sau đó để đại năng khác của Yêu Tộc hộ tống tới, còn bản vương sẽ không đến nữa."
"Bất luận là phải hay không phải..."
"Bản vương đều không muốn dính vào."
"Xui xẻo!"
...
"Còn phải mời người nữa à?"
Trong Lãm Nguyệt Cung, Lâm Phàm sờ cằm, hơi kinh ngạc.
"Đôi mắt của tên Yêu Vương kia nhìn qua đã thấy không đứng đắn rồi, nhưng lại có bản lĩnh thật, vậy mà lại có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của cổ trùng, thấy rõ 'bản chất' của Long Ngạo Kiều lúc này, tức là bộ dạng Long Ngạo Kiều áo trắng..."
"Đến thế rồi mà bọn chúng vẫn chưa hài lòng, còn phải mời người nữa?"
"Lại mời..."
"Sẽ là người thế nào đây?"
"Không thể nào đột nhiên có nhân vật lạ xuất hiện, mang theo mấy thứ như Sharingan, Rinnegan, Tenseigan chứ nhỉ?"
Nghĩ đến đây, gã lắc đầu cười.
"Ừm, không thể nào."
"Hoàn toàn không cùng 'phong cách' mà."
"Cơ mà, bất kể mời ai đến, cũng không thể nhìn Long Ngạo Kiều thành Long Ngạo Thiên được, trừ phi có thể ngược dòng thời gian... nhưng thời gian là thứ rất huyền diệu, ngay cả đại lão đỉnh phong Cảnh giới thứ chín cũng không làm được đâu?"
"Không vội."
"Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn thôi."