"Thôi thì..."
"Chẳng quản được nhiều như thế nữa!"
"Gatling Bồ Tát dù gì cũng là Đệ Cửu Cảnh, lại còn là người xuyên việt, đối với bom hạt nhân các loại ít nhiều cũng có hiểu biết, học thứ này chắc cũng không tốn quá nhiều thời gian đâu nhỉ?"
"Truyền Nhân Tạo Thái Dương Quyền cho hắn, nếu học được thì có thể giải quyết nguy cơ này, còn nếu không được..."
"Haiz, ta cũng hết cách rồi."
Hắn thầm thở dài bất đắc dĩ.
Thực ra mà nói, chuyện này cũng không phải do hắn gây ra, nói đúng ra, hắn chẳng cần phải áy náy gì cả.
Nhưng Gatling Bồ Tát là người không tệ.
Người ta đã giúp mình một ân tình lớn như thế, nếu có thể giúp thì tự nhiên phải giúp.
Tuy bây giờ mình đang đội lốt Đường Thần Vương, nhưng không thể hành xử y hệt lão ta được!
"Tiền bối!"
Nghĩ đến đây, hắn lập tức liên lạc với Gatling Bồ Tát, dùng thần thức truyền thụ phương pháp tu hành của Nhân Tạo Thái Dương Quyền, sau đó nói: "Nước đến chân mới nhảy, không biết có thành công không."
"Nhưng nếu tiền bối có thể tu thành, gắn Nhân Tạo Thái Dương Quyền lên một bộ phận đạn thì có lẽ sẽ thay đổi được chiến cuộc."
"Trận chiến này..."
"Với thực lực hiện tại của ta thì quả thực chẳng giúp được gì, chỉ có thể làm vậy thôi."
Hai mắt Gatling Bồ Tát sáng rực lên.
"Thảo nào lúc trước ngươi dùng Barrett bắn ta lại có nhiệt độ cao kinh người như vậy, hóa ra là phản ứng tổng hợp hạt nhân à?!"
"Vãi chưởng~!"
"Ta đây tuy vô học, nhưng cũng từng nghe qua đại danh của phản ứng tổng hợp hạt nhân!"
"Chỉ là, trong hoàn cảnh thế này, ta cũng không học được a."
"Nhưng phản ứng phân hạch..."
"Thì ngược lại có chút manh mối!"
"Ngươi cứ yên tâm, không cần lo chuyện khác, cứ đi đi, có Pháp Tướng vô địch của ngươi trợ giúp, ta chưa chắc đã bại đâu!"
"Cẩn thận!"
Lâm Phàm cũng biết mình ở lại cũng chẳng giúp được gì, thậm chí có thể khiến Gatling Bồ Tát phân tâm, nên không chần chừ nữa mà rời đi với tốc độ nhanh nhất.
Nhưng hắn vẫn luôn dõi theo.
Hắn vận Bát Bội Kính Chi Thuật đến cực hạn, thời thời khắc khắc chú ý đến chiến cuộc và nhất cử nhất động tại hiện trường.
"Không đúng!"
Sau trận đại chiến, đám Phật Đà ở Tiểu Tây Thiên đột nhiên phản ứng lại.
"Còn có người khác?!"
"Vừa rồi, Gatling bảo ai đi thế?"
"Còn có biến cố gì mà chúng ta chưa phát hiện ra sao?"
Bọn họ lập tức cử một vị nhân gian Phật Đà bị trọng thương đi tìm kiếm khắp nơi, sau đó, phát hiện ra manh mối.
"Bảo khố!"
"Bảo khố bị trộm rồi!"
"Tất cả bảo vật đều bị khoắng sạch sành sanh, không còn sót lại một mống!"
"..."
"Cái gì?!"
Chúng Phật Đà nổi giận.
Ngay cả Không Văn cũng phải giật giật lông mày, nổi trận lôi đình.
"Gatling Bồ Tát, hành động lần này của ngươi quá đáng lắm rồi!"
"Quá đáng?"
"Ta đã bị đánh cho tơi tả, liều cả cái mạng già rồi, mà ngươi còn nói với ta là quá đáng à?!"
Gatling cười nhạo, chẳng thèm để tâm, đoạn nói: "Hôm nay, đã nói là phải san bằng Tiểu Tây Thiên thì nhất định phải san bằng, dù là Jesus... à không, Phật Tổ cũng không giữ được nó đâu, ta nói đấy!"
"Tốt! Tốt! Tốt!"
Thần tăng Không Kiến tức quá hóa cười: "Ra ngoài lăn lộn, phải nói chuyện thế lực, nói chuyện bối cảnh! Ngươi xuất thân từ Phật môn, cùng là người một nhà với bọn ta, vậy mà lại ăn cây táo rào cây sung, hôm nay, ngươi chắc chắn phải chết!"
"Đồng bọn của ngươi, một đứa cũng đừng hòng trốn thoát, chúng ta sẽ bắt hết về chịu đủ mọi cực hình!"
"Ra ngoài lăn lộn, phải nói chuyện uy tín mới đúng!"
Gatling Bồ Tát vừa đại chiến vừa lạnh lùng đáp lại: "Ví dụ như bây giờ lão tử nói muốn giết cả nhà ngươi, thì phải nói được làm được, chết đi cho lão tử!"
Hắn tiếp tục dồn sức.
Dồn 'hỏa lực chủ yếu' vào thần tăng Không Kiến, khiến gã lập tức tê cả da đầu, cái trán trơn bóng không một sợi tóc cũng nổi đầy da gà.
"Các vị đồng môn, mau giúp ta!"
Hắn hoảng sợ.
Gatling Bồ Tát đúng là một thằng điên.
Trớ trêu thay thực lực của gã lại mạnh đến vô lý, nếu thật sự cứ nhắm vào mình mà đánh, thậm chí muốn một đổi một...
Thì mình tuyệt đối không có đường sống!
Cũng may, lúc này bọn họ ngược lại rất 'đồng khí liên chi', nhao nhao liên thủ giúp đỡ ngăn cản thế công của Gatling, tạm thời cứu được thần tăng Không Kiến, đồng thời phản công tới tấp.
Nhưng cũng chính vào lúc này, Gatling Bồ Tát đột nhiên đổi họng súng.
Mục tiêu chuyển sang Tam Điên, Giới Sắc và những đối thủ còn lại.
Bọn họ vốn dĩ còn chiếm được chút ưu thế, nhưng khi Gatling Bồ Tát toàn lực oanh kích, lại còn ở trong trạng thái 'siêu tần'...
Bọn họ đứng hình ngay tại chỗ.
Không chỉ bị trọng thương, mà ba người trong số đó còn bị giết trong nháy mắt!!!
Còn mấy vị nhân gian Phật Đà vốn bị trọng thương phụ trách phong tỏa dao động lúc trước, giờ phút này, thì bị Gatling Bồ Tát bắn nát xác, không còn một mống!
"Gatling!"
"Ngươi đáng chết!"
Những kẻ đỉnh cấp đang trốn gần thần tăng Không Kiến đều nổi giận! Nhưng cũng nhận ra đây là kế của Gatling Bồ Tát, lập tức ra tay, cuốn lấy Gatling và liều mạng tấn công.
"Ngươi không giữ chữ tín!!!"
Đối thủ ban đầu của Tam Điên, lúc này bị trọng thương, gần như sắp chết, sợ đến mức điên cuồng bỏ chạy, miệng không ngừng chửi rủa: "Thằng khốn!"
Mẹ nó!
Lúc nãy ngươi vừa mới rao giảng phải giữ uy tín, còn nói muốn giết cả nhà Không Kiến, kết quả mẹ nó ngươi quay đầu lại bắn chết với bắn què bọn ta...
Còn nói cái gì mà ra ngoài lăn lộn phải giữ uy tín?
Ta tin ngươi cái con khỉ.
Ngươi, Gatling Bồ Tát, đúng là đồ xấu xa, mẹ kiếp!
"Bản Bồ Tát không giữ chữ tín chỗ nào?"
Lại một lần nữa bị vây công, Gatling Bồ Tát lại chẳng hề hoảng sợ, trong lòng điên cuồng diễn luyện Nhân Tạo Thái Dương Quyền - phiên bản phân hạch, miệng thì ha hả cười nói: "Bản Bồ Tát đúng là có nói hôm nay sẽ giết cả nhà Không Kiến, nhưng hôm nay vẫn còn hơn nửa ngày nữa cơ mà?"
"Bản Bồ Tát cũng chưa từng nói là phải giết cả nhà hắn ngay lập tức."
Vị nhân gian Phật Đà kia tức đến run người.
Nhưng trạng thái lúc này của gã đã không thể chiến đấu tiếp, cũng không dám nói lời dọa dẫm nữa, lập tức cúp đuôi... à, không có đuôi, thế là gã kẹp mông bỏ chạy.
Nhưng Tam Điên sẽ không cho gã cơ hội này.
Lập tức liều mạng truy sát.
"Các ngươi cũng đi đi!"
Gatling lúc này truyền âm cho Giới Sắc và Đa Cá.
"Nhưng mà...?"
Hai người có chút do dự.
Đối thủ của họ đã bị Gatling cuồng bạo bắn chết, họ muốn ở lại xem có giúp được gì không.
"Đi gây rối, cầm chân những tên Phật Đà khác, chứ không phải ở lại đây, nếu không, ta sẽ chỉ càng thêm bị động!"
Gatling đưa ra lý do của mình.
Hai người nghe xong, cảm thấy có lý, cũng không ở lại nữa mà lựa chọn rời đi.
Nhưng đám Phật Đà của Không Kiến lại nổi giận.
"Làm gì có chuyện đó?"
"Đánh tan Tiểu Tây Thiên, còn tưởng mình có thể muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?"
"Ở lại!"
Mấy vị 'tuyệt đỉnh' cùng nhau ra tay, muốn giữ Giới Sắc và Đa Cá ở lại.
Nhưng Gatling Bồ Tát lại một lần nữa bùng nổ, Gatling phun ra 'lưỡi lửa' dài đến mấy ngàn trượng, chặn đứng cả bọn họ lẫn thế công của họ, vẫn là một mình địch mười, máu nhuộm cả hư không!
"..."
"Đi!"
Giới Sắc và Đa Cá sợ hãi cắn răng, nhưng cũng biết ở lại chỉ tổ thêm phiền cho Gatling Bồ Tát, liền lựa chọn nghe theo lời gã, đi 'phá hoại'!
Đến đây.
Trong cảnh nội Tiểu Tây Thiên đổ nát, chỉ còn lại mười một vị tuyệt đỉnh!
Gatling Bồ Tát một mình địch mười, hung hãn điên cuồng vô biên.
"Gatling, hôm nay, ngươi chắc chắn phải chết!"
Không Trí tức giận mắng.
Không Hư hừ lạnh một tiếng: "Nói nhảm làm gì, hắn có mạnh hơn nữa, bộc phát như vậy chắc chắn cũng có giới hạn, đợi hắn rơi vào trạng thái suy yếu, chúng ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào bộc phát, chém giết hắn."
"Nhân lúc nó yếu, lấy mạng nó!"
"A."
Gatling Bồ Tát lại cười.
"Không Hư à~"
"Ta thấy ngươi không nên gọi là Không Hư, mà phải gọi là Thận Hư mới đúng."
"Ngươi tưởng bản Bồ Tát cũng thận hư như ngươi chắc?"
"Ngươi?!"
"Thô bỉ!!!"
Thần tăng Không Hư tê cả người.
Mình đường đường là một thần tăng, tuy không 'hoàn mỹ' như lời đồn bên ngoài nhưng cũng là người có thân phận, có địa vị, ai dám nói với mình như thế?!
Gã cũng tự cho mình là thanh cao, chưa bao giờ nói những lời thô bỉ này.
Giờ phút này bị Gatling Bồ Tát chửi cho một trận, chửi thẳng vào mặt khiến gã tối tăm mặt mũi, tức đến toàn thân run rẩy, gào thét không ngừng.
Đến mức thi triển bí pháp Phật môn mà tay cũng run bần bật!
"Thô bỉ?"
"Lão tử chính là thô bỉ đấy, không phục à?"
"Đợi lão tử rơi vào trạng thái suy yếu?"
"Được thôi, nhưng trước hết ngươi phải chết đã!"
Oanh!!!
Đột nhiên, tốc độ quay của khẩu Gatling chậm lại.
Nhiệt độ cao ban đầu cũng nhanh chóng giảm xuống, nòng súng nguội đi nhanh chóng, từ màu đỏ chuyển sang màu đen...