Cái đầu của ta ơi!!!
Thái dương Hàn Phượng giật thon thót.
Cũng may lúc này Lục Minh đã loạng choạng đi ra ngoài.
Hàn Phượng, người suýt chút nữa tức chết, cau mày ép mình phải bình tĩnh lại. Đồng thời, bà ta lập tức bố trí các loại cấm chế, kết giới để người ngoài không thể nghe lén cuộc trò chuyện bên trong.
"Hơi đau đầu rồi đây."
"Tại sao mình lại không biết đọc khẩu hình chứ?"
"Nếu không thì đâu cần phiền phức thế này?"
Dưới sự dẫn dắt của người từ Tháp Đan Huyền Hỏa, Lục Minh vừa đi vừa vui vẻ, mặt mày hớn hở vì sắp có được đan phương mới.
Nhưng đi chưa được bao xa, hắn đã bị một đám trưởng lão của Tháp Đan Huyền Hỏa chặn lại.
Trong đó có mấy vị trông lôi thôi lếch thếch, rõ ràng là kiểu "chuyên gia" chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu. Vẻ mặt họ tràn đầy sự ngây ngô "thuần khiết"... à không, cũng không thể nói là ngây ngô được.
Phải nói là mọi cảm xúc đều hiện hết lên mặt, không giấu được chuyện gì.
Lúc này, trông họ đều rất bất mãn.
"Lục Minh đạo hữu, nghe nói ngươi là Đại Tông Sư Đan Đạo?"
"Muốn đến Tàng Kinh Trọng Địa của tông môn chúng ta xem qua à?"
Lục Minh: "..."
Đệt?
Suýt nữa thì quên mất vụ này.
Đây là tình tiết quen thuộc mà.
Trong lòng hắn thầm chửi "Mẹ nó chứ", nhưng ngoài mặt vẫn cười hì hì: "Đúng là như vậy, cho nên, còn xin các vị tiền bối tạo điều kiện cho ạ?"
Một người trong đó nói: "Theo lý mà nói, Tôn giả đã hạ lệnh, chúng tôi đương nhiên không nên ngăn cản. Nhưng ngươi thân là Đại Tông Sư Đan Đạo, bản lĩnh ắt hẳn phải hơn chúng tôi."
"Nếu đã vậy, chúng tôi có một yêu cầu hơi quá đáng."
"Mong Lục Đại Tông Sư chỉ điểm cho chúng tôi một phen, để chúng tôi được mở mang tầm mắt, chiêm ngưỡng sự huy hoàng của đan đạo Tây Nam Vực, được chứ?"
Nhìn thì như đang hỏi, nhưng thực chất lại không cho phép từ chối.
Thái độ của đối phương rất rõ ràng: không trổ một tay, không khiến chúng ta tâm phục khẩu phục thì đừng hòng bước vào Tàng Kinh Trọng Địa!
Lục Minh bất đắc dĩ.
Các người làm cái trò gì vậy!
Ta còn đang định tranh thủ tìm một chỗ dùng thuật Bát Bội Kính để nhìn trộm đây. Dù không đọc được khẩu hình thì xem hình ảnh, coi như xem kịch câm cũng được mà.
Vậy mà các người lại giở trò này với ta à?
Được, được lắm!
Rất tốt.
Lục Minh cười ha hả, ra vẻ thật thà: "Thật ra đều là hư danh cả thôi, hư danh cả thôi."
"Cái đó... "
"Nhưng nếu các vị đã muốn giao lưu một phen, vậy vãn bối cũng đành miễn cưỡng vậy."
"Chỉ là... "
"Chuyến này đi vội quá, vãn bối không mang theo dược liệu gì, không biết các vị tiền bối có thể..."
Được thôi.
Muốn thử ta, không tin ta tuổi còn trẻ đã là Đại Tông Sư Đan Đạo chứ gì?
Chơi luôn!
Nhưng các người cũng phải bỏ ra chút gì chứ!
Mấy vị trưởng lão liếc nhau, rồi một người ra vẻ nhà giàu nói: "Việc này đơn giản, không biết Lục Đại Tông Sư muốn luyện chế loại đan dược nào, chúng tôi sẽ chuẩn bị linh dược giúp ngài."
Lục Minh lập tức híp mắt lại: "Vậy thì ngại quá."
Chưa đợi đối phương đáp lời, hắn đã nói tiếp: "Vậy thì, Đan Bổ Thiên đi."
Các trưởng lão Tháp Đan Huyền Hỏa: "?!??".
Mẹ nó chứ...
Đây mà gọi là ngại à?
Nhưng họ không từ chối, mà gật đầu đồng ý: "Được!"
Một người trong đó lập tức đi đến bảo khố lấy dược liệu.
Tháp Đan Huyền Hỏa là thế lực luyện đan đứng đầu Đông Bắc Vực, có vô số cách kiếm tiền. Những năm gần đây, tiền tài và dược liệu kiếm được đã sớm đầy ắp kho.
Chỉ một phần dược liệu của Đan Bổ Thiên thôi, tuy quý giá, tuy có hơi tốn kém, nhưng cũng không phải là không thể chấp nhận.
Không lâu sau đó.
Dược liệu được đưa tới.
Lục Minh liếc qua một cái, hắc!
Toàn là hàng tốt!
Hàng thật giá thật không nói làm gì, chất lượng cũng đều là loại tốt nhất. So với dược liệu mà Tô Nham đổi từ hệ thống ra thì đương nhiên có kém một chút, nhưng cũng là thượng phẩm rồi.
Cùng lúc đó.
Các vị trưởng lão của Tháp Đan Huyền Hỏa cũng đã chuẩn bị xong.
Ngược lại, họ không chọn khiêu chiến đan dược cửu giai.
Dù sao họ cũng chưa phải là Đại Tông Sư Đan Đạo, tu vi cũng chưa đến Cảnh giới thứ chín, thậm chí có một hai người mới ở Cảnh giới thứ bảy, luyện chế đan dược cửu giai có chút nằm ngoài khả năng, không thích hợp.
Còn Lục Minh thì vui vẻ hớn hở nói: "Các vị tiền bối, vậy vãn bối xin múa rìu qua mắt thợ đây!"
Hắn trực tiếp lấy Tiên Đỉnh Lạc Hà ra, lợi dụng đặc tính của nó, vận dụng sáu loại Dị Hỏa để tạo thành một lò đan Dị Hỏa bên trong Tiên Đỉnh, sau đó bắt đầu luyện đan!
Vẻ mặt hắn tràn đầy sự ung dung, toàn bộ động tác cũng nước chảy mây trôi, một mạch mà thành.
Đan Bổ Thiên, hắn chưa từng tự tay luyện bao giờ.
Nhưng Tiêu Linh Nhi đã luyện qua, cũng tương đương với việc hắn đã luyện qua.
Kinh nghiệm luyện đan được chia sẻ!
Huống chi, Lục Minh có thể chia sẻ tu vi của tất cả những người có thiên phú cấp A trở lên trong Lãm Nguyệt Tông, vì vậy, tu vi của hắn cao hơn Tiêu Linh Nhi rất nhiều.
Có kinh nghiệm, có tu vi, Dị Hỏa cũng có thể chia sẻ.
Lại còn có Tiên Đỉnh Lạc Hà che chắn, người ngoài không cách nào dò xét.
Đương nhiên là vô cùng nhẹ nhàng, không chút căng thẳng nào.
Thấy hắn như vậy, đám người của Tháp Đan Huyền Hỏa vừa vội vàng luyện đan, vừa truyền âm bàn tán: "Lão tam, Lục Minh này có lẽ thật sự có bản lĩnh đấy?"
"Ngươi xem hắn kìa, luyện chế Đan Bổ Thiên mà ung dung thoải mái như thế, chúng ta dù luyện chế đan dược bát giai cũng phải cẩn thận từng li từng tí... Ngươi nhìn đi, hắn còn đang cười!"
"Hắn vậy mà còn có tâm trạng để cười ư???"
"Hừ! Trẻ tuổi như vậy mà là Đại Tông Sư Đan Đạo à? Ta không tin cái chuyện ma quỷ này đâu! Lão nhị, ông đừng để hắn và tin tức từ Tây Nam Vực lừa."
"Ta từng đến Tây Nam Vực rồi, người ở đó thích chém gió nhất. Theo ta thấy, hắn ngay cả Tông sư Đan Đạo cũng còn khó, nói gì đến Đại Tông Sư? Hừ, các người cứ chờ xem, hắn chắc chắn sẽ nổ lò, không luyện ra được đan dược đâu."
"Đến cuối cùng, hắn sẽ nói một câu: A, sơ suất, sơ suất, xin lỗi nhé, dù sao cũng là đan dược cửu giai, lại còn là Đan Bổ Thiên, thỉnh thoảng thất thủ cũng là điều khó tránh khỏi."
"Nếu hắn mà mặt dày hơn chút nữa, có khi còn trơ trẽn nói: Hay là, cho thêm một phần dược liệu nữa, ta luyện lại lần nữa nhé?"
"Thay vì kinh ngạc xem hắn có lợi hại như vậy thật không, chi bằng nên nghĩ kỹ xem, nếu hắn thật sự đưa ra yêu cầu đó, chúng ta nên ứng đối thế nào?"
Các trưởng lão còn lại: "..."
Đừng nói nữa.
Có lý thật.
Chuyện tu sĩ Tây Nam Vực thích chém gió đã sớm truyền đi khắp nơi.
Nếu hắn còn muốn thêm một phần dược liệu Đan Bổ Thiên nữa thì chúng ta phải làm sao?
Họ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Thế nhưng...
Họ còn chưa bàn ra được đáp án.
Thì đã chợt nghe một tiếng cười khẽ.
"Ha ha."
"May mắn không làm nhục mệnh."
Lục Minh cười nhẹ, cất tiếng.
Đám người: "???"
Còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, họ đã thấy Lục Minh ra tay, vỗ vào Tiên Đỉnh Lạc Hà. Ngay sau đó, nắp đỉnh đột nhiên mở ra, ba luồng sáng tức thì phóng vút lên trời!
"Cái... cái gì?!"
Đám người Tháp Đan Huyền Hỏa nhìn rõ cảnh tượng đó, lập tức trợn mắt há mồm, mồ hôi lạnh túa đầy mặt.
"Kia... kia là?!"
"Đan Bổ Thiên thất phẩm, ba viên?"
"Cái này..."
"Đã luyện chế thành công rồi ư?!"
"Sao lại nhanh như vậy?"
"Ta ngay cả dược liệu của Đan Phá Hư còn chưa tinh luyện xong, mà hắn đã luyện xong Đan Bổ Thiên rồi? Lại còn là thất phẩm?"
Các vị trưởng lão đều chết lặng.
Cả người tê dại từ đầu đến chân, da gà nổi lên khắp người.
Sau cơn chấn động, họ như hóa đá!
Họ trơ mắt nhìn Lục Minh bay lên không, bắt lấy những viên Đan Bổ Thiên đang muốn "trốn thoát" vào tay, rồi cho vào bình ngọc đặc chế để phong ấn. Ngửi mùi đan hương còn sót lại trong không khí, họ lại khó khăn cúi đầu nhìn lò đan mình đang luyện chế...
Ầm!
Đột nhiên.
Có tiếng nổ lò vang lên.
Đan dược họ luyện chế đều có phẩm cấp không thấp, vì vậy khi nổ lò cũng không phải chuyện tầm thường.
Không chỉ âm thanh vang vọng mây xanh, mà uy lực cũng cực lớn.
May mà tu vi của họ đều đủ mạnh, phản ứng kịp thời và lập tức áp chế.
Nhưng dù vậy, vẫn có ba vị trưởng lão của Tháp Đan liên tiếp nổ lò, mặt mày lấm lem bụi đất.
"Các vị tiền bối, đa tạ."
"Xin lỗi, xin lỗi."
Lục Minh tỏ vẻ áy náy: "Không cẩn thận may mắn quá, luyện hơi nhanh một chút."
"Sao các vị tiền bối lại nổ lò thế? Mọi người không sao chứ?"
Đám người Tháp Đan: "..."
Mẹ nó, ngươi có biết ăn nói không hả?
Không biết thì câm cái miệng chó của ngươi lại!
Ai cũng muốn chửi thề.
Nhưng lúc này lại không tiện mở miệng, chỉ có thể gượng cười: "Lợi hại, lợi hại."
"Chúng tôi không sao."
"Tài nghệ không bằng người, tài nghệ không bằng người mà."
"Lục Đại Tông Sư quả nhiên danh bất hư truyền, chúng tôi đã được mở mang tầm mắt. Nào, mời đi bên này, tôi sẽ đưa ngài đến Tàng Kinh Trọng Địa."