Nhưng rất nhanh, bọn họ đã phát hiện có điều không ổn.
"Hộ tông đại trận của Hạo Nguyệt Tông vậy mà lại mở ra?"
"Mà còn là mở toàn diện???"
"Với mức tiêu hao của hộ tông đại trận Hạo Nguyệt Tông, mở toàn diện dù chỉ trong một chén trà thôi cũng là một con số khổng lồ, một khi đã mở ra, điều đó có nghĩa là..."
"Chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra, mau truyền tin về!"
Rất nhanh.
Tin tức được truyền về các thế lực lớn.
Các thế lực này vừa kết hợp với tin tức Tiêu Linh Nhi giết đám người Lữ Chí Tài vừa nhận được, lập tức hiểu ra vấn đề.
"Hít!"
"Đại chiến sắp nổ ra rồi!"
"Lãm Nguyệt Tông và Hạo Nguyệt Tông ư? Cặp cừu nhân từ vạn năm trước này, vốn tưởng rằng kẻ thất bại sẽ là Lãm Nguyệt Tông, nhưng không ngờ vạn năm qua đi, bọn họ lại sắp tiếp tục tranh đấu."
"Ngươi đang nói nhảm gì thế? Lãm Nguyệt Tông sao có thể là đối thủ của Hạo Nguyệt Tông được? Mặc dù bây giờ Lãm Nguyệt Tông cũng không yếu, nhưng Hạo Nguyệt Tông là thế lực hạng nhất đỉnh cao, thậm chí cách siêu hạng nhất cũng gần như không có bao nhiêu chênh lệch đâu."
"Ta có thể hiểu vì sao ngươi có suy nghĩ như vậy, nhưng ngươi nghĩ kỹ lại xem, người của Lãm Nguyệt Tông là lũ ngốc cả hay sao? Lãm Nguyệt Tông kia, Tiêu Linh Nhi kia đã dám ra tay cuồng vọng như thế, thì chắc chắn phải có chuẩn bị, có át chủ bài, có thực lực, có lòng tin, nếu không sao lại làm vậy?"
"Đã có lòng tin, vậy có nghĩa đây chắc chắn là một trận long tranh hổ đấu!"
"Trận chiến này, nhất định phải theo dõi sát sao."
"Đồng thời, điều động tất cả lực lượng có thể, chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào."
"Tây Nam Vực, lại nổi gió rồi."
"Chỉ không biết lần này, chúng ta có thể từ đó kiếm được một chén canh không?"
...
Một cơn sóng dậy, vạn vật sinh sôi.
Lãm Nguyệt Tông tuy nhỏ, nhưng Hạo Nguyệt Tông lại lớn!
Có lẽ Lãm Nguyệt Tông bị hủy diệt cũng chẳng có lợi lộc gì cho các thế lực lớn tranh đoạt, chia cắt, nhưng Hạo Nguyệt Tông thì có!
Hơn 20000 tòa linh sơn, vô số động thiên phúc địa, những bí cảnh, những bảo vật, nhân tài dưới trướng...
Tất cả đều là tài nguyên, đều là lợi ích!
Nếu Hạo Nguyệt Tông bị diệt...
Nếu không sớm mưu tính, chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó đến húp canh cũng chẳng có phần.
Trong cung Hạo Nguyệt.
Vô số chấp sự, trưởng lão vội vã chạy tới.
Có người thần sắc vội vàng.
Có người mệt mỏi không chịu nổi.
Có người trên mặt còn một mảng đen thui, đó là bụi tro sau khi nổ lò.
Thậm chí có người quần còn chưa kéo xong, mặt mày đỏ bừng...
Mẹ nó chứ, đang song tu mà! Liền bị gọi tới, vừa xấu hổ vừa phiền muộn.
Bực nhất là, người ta vừa mới cắn thuốc, dược hiệu đang lên tới đỉnh, ngươi lại khẩn cấp tổ chức hội nghị như vậy, cái này, cái này, thế này có còn là đàn ông không chứ?
Nói cũng lạ.
Đều là tu tiên giả, mà ở đây ít nhất cũng là đại năng Cảnh giới thứ bảy.
Đã đến cảnh giới này.
Theo lý mà nói, nhục thân của họ sớm đã được cường hóa không biết bao nhiêu lần, cho dù là những nơi yếu ớt như ngũ tạng lục phủ, để người thường cầm đao chém cũng không đứt nổi!
Căn bản không thể phá phòng ngự.
Thứ kia đúng là cũng được "cường hóa" theo nhục thân.
Thế nhưng một loại bệnh nào đó của đàn ông lại không vì nhục thân cường hóa mà tự chữa khỏi.
Thậm chí ngược lại, theo tu vi cao thâm, cảm giác đối với nhục thân càng thêm nhạy cảm, lại càng dễ bị "trên bảo dưới không nghe".
Phong bế cảm giác?
Làm vậy cũng được, nhưng song tu song tu, cái cần chính là sự khoái lạc, mới có thể cùng nhau thể xác tinh thần giao hòa, đạt tới hiệu quả cùng nhau tu hành, tiến bộ.
Phong bế cảm giác thì còn cái rắm cảm giác nào nữa, làm gì còn khoái lạc.
Không có khoái lạc còn muốn song tu?
Tẩu hỏa nhập ma thì có.
Cho nên...
Có bệnh kia thì vẫn phải cắn thuốc.
Khụ khụ.
Trở lại chuyện chính.
Từ lúc Cơ Hạo Nguyệt hạ lệnh cho đến khi tất cả trưởng lão tề tựu đông đủ tại Hạo Nguyệt Tông, thời gian chưa đến ba phút.
Sau khi mọi người đến nơi cũng không nói nhảm, mà tự tìm vị trí của mình, lẳng lặng đứng chờ hội nghị bắt đầu.
Vào thời điểm thế này, ai cũng biết chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra, mà còn là chuyện cực kỳ quan trọng.
Bởi vậy, không thể có nửa điểm trì hoãn.
Bất kỳ lời nói nhảm nào cũng đều là lãng phí thời gian!
Ngay lúc này, Lục Minh đến.
Hắn hơi hoang mang.
Hạo Nguyệt Tông bị làm sao thế này?
Là ai chọc giận Cơ Hạo Nguyệt, mà khiến cho lão già này tức giận đến thế? Nhìn xem, đây là muốn trực tiếp đánh nhau với người ta rồi!
Chẳng lẽ...
Trực tiếp đánh cho Hạo Nguyệt Tông bay màu luôn à?
Hắn đang suy nghĩ.
Cơ Hạo Nguyệt mặt mày đen sạm cố nặn ra một nụ cười, nói với hắn: "Lục trưởng lão tới rồi à? Mời ngồi, mau mời ngồi."
Lục Minh ngơ ngác ngồi xuống, cố nén sự tò mò trong lòng, cùng mọi người chờ đợi.
Ngay lúc này, Cơ Hạo Nguyệt sắc mặt ngưng trọng, nói: "Tất cả trưởng lão đã đến đông đủ, ta tuyên bố, sau khi hội nghị kết thúc, lập tức toàn diện tuyên chiến với Lãm Nguyệt Tông!"
"Bản tông chủ sẽ tự mình dẫn dắt toàn tông cường giả, phát động tổng tiến công Lãm Nguyệt Tông!"
"Diệt cỏ tận gốc."
"Trận chiến này, phải nhổ tận gốc Lãm Nguyệt Tông, giết sạch không chừa một ai."
"Ngay cả gia súc của Lãm Nguyệt Tông cũng phải lôi ra giết, giun đất cũng phải moi lên, giết sạch rồi dựng đứng cho bản tông chủ xem!"
Mọi người nghe vậy, dù đã có chút chuẩn bị tâm lý rằng sẽ khai chiến với người khác, nhưng cũng không khỏi cảm thấy hơi choáng váng.
Đánh với Lãm Nguyệt Tông?
Bọn họ ngơ ngác.
Lục Minh càng hoang mang tột độ.
"Vãi chưởng?"
"Khai chiến với Lãm Nguyệt Tông chúng ta?"
"Không phải..."
"Tại sao chứ?"
Hắn mù tịt.
Đây không phải là bị thần kinh sao?
Tự dưng yên lành, Lãm Nguyệt Tông chúng ta có làm gì đâu, ngươi lại gấp đến đỏ mặt trắng mày muốn đánh nhau với chúng ta...
Không phải, chúng ta đúng là có thù.
Hơn nữa còn là đại thù tích lũy hơn vạn năm, nhưng ngươi làm vậy cũng quá kỳ quặc đi?
Thời cơ không đúng!
Mà lại còn gấp gáp như vậy?
Thật đột ngột.
Làm cái gì vậy?
Hắn thật sự hoang mang.
Cũng thật sự nghĩ không ra.
Rốt cuộc là tình huống quái quỷ gì đây? Tự dưng, nói đánh là đánh?
Nếu Lãm Nguyệt Tông ta có biến cố gì, ví dụ như tổn thất nặng nề trong trận chiến ở Đan Tháp, để ngươi nhìn thấy cơ hội thừa nước đục thả câu, ngươi đột nhiên muốn khai chiến, ta còn có thể hiểu được.
Nhưng trận chiến ở Đan Tháp, Lãm Nguyệt Tông ta chưa từng tổn thất một người nào!
Thậm chí còn để lộ ra mối quan hệ giữa Dược Mỗ và Lãm Nguyệt Tông chúng ta, theo lý mà nói, Lãm Nguyệt Tông chúng ta phải càng vững chắc hơn mới đúng.
Kết quả ngươi lại tuyên bố khai chiến vào lúc này, còn tức giận như thế, cứ như Lãm Nguyệt Tông đào mộ tổ tiên nhà ngươi vậy...
Rốt cuộc là vì sao?
Không được.
Ta phải hỏi cho rõ.
Mặc dù mình đang ở "hiện trường", có thể "bàn mưu tính kế" cùng bọn họ rồi đem toàn bộ kế hoạch truyền về, nhưng chuyện rõ ràng có vấn đề này nhất định phải làm cho rõ.
Hắn nhỏ giọng nói: "Tông chủ, thứ cho ta ngu dốt, có một chuyện không rõ."
Thấy là Lục Minh nói chuyện, Cơ Hạo Nguyệt rất nể mặt, nói: "Lục trưởng lão cứ nói đừng ngại."
"Là thế này, trước đây, tông chủ để ta cùng đến Đan Tháp, chúng ta biết được Hàn Phượng muốn mời chúng ta cùng Ẩn Hồn Điện đối phó Lãm Nguyệt Tông..."
Các trưởng lão nghe vậy lại giật mình.
Vãi chưởng, còn có chuyện này sao?!
Nhị trưởng lão gần như không nhịn được mà đập bàn.
Hay lắm!
Chuyện tốt như vậy mà cũng từ chối?
Chắc chắn là ngươi, Lục Minh, giở trò quỷ, ta biết ngay tiểu tử ngươi có vấn đề mà, sao nào, lòi đuôi cáo ra rồi à?!
Đang định nổi giận.
Lại nghe Lục Minh nói tiếp: "Nhưng tông chủ ngài có suy tính của riêng mình, cho nên đã từ chối đề nghị của Hàn Phượng."
Nhị trưởng lão: "..."
Mắt ông ta trợn tròn.
Vãi chưởng?
Tình huống gì đây?
Lẽ nào nội gián lại chính là... Tông chủ?!
Chuyện tốt như vậy mà cũng từ chối được?
Lục Minh nói tiếp: "Chuyện này vẫn còn rõ mồn một trước mắt, mới qua không bao lâu, mặc dù không biết trước đó tông chủ lo lắng điều gì, nhưng đó mới là thời cơ tốt nhất để hủy diệt Lãm Nguyệt Tông."
"Vì sao tông chủ lại từ chối Hàn Phượng, ngược lại chọn toàn diện ra tay vào lúc này, cái này..."
"Ta quả thực có chút ngu dốt, nghĩ mãi không ra."
"Chẳng lẽ tông chủ nhìn thấy tiềm lực của Lãm Nguyệt Tông, không muốn để bọn họ phát triển thêm, sợ sau này họ sẽ uy hiếp đến Hạo Nguyệt Tông chúng ta, cho nên không muốn đợi nữa?"
Đây là đáp án duy nhất Lục Minh có thể nghĩ tới.
Mặc dù cũng hoàn toàn không đứng vững, nhưng ít ra cũng miễn cưỡng có chút lý do.
Nhưng nếu thật sự là nguyên nhân này, vậy thì Cơ Hạo Nguyệt này đúng là đầu óc có vấn đề.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Cơ Hạo Nguyệt.
Bọn họ cũng hoang mang lắm chứ!
Nhất là sau khi biết Cơ Hạo Nguyệt từng từ chối Hàn Phượng, lại càng hoang mang hơn.
"Bản tông chủ hối hận quá!"
Cơ Hạo Nguyệt thở dài một tiếng, vừa mở miệng đã là hối hận.
Nghe vậy, da mặt Lục Minh giật giật.
Hối hận?
Hối hận cũng muộn rồi, sao lại hối hận đến mức chuẩn bị đơn độc hành động thế này?
Cơ Hạo Nguyệt lại nói: "Biết vậy đã chẳng làm!"
"Nếu sớm biết, đã đáp ứng Hàn Phượng rồi, như vậy trận chiến sau này cũng có thể bớt tổn thất nhân thủ. Nhưng Hàn Phượng đã chết, cũng chẳng sao."
"Về phần vì sao đột nhiên muốn ra tay với Lãm Nguyệt Tông, tự nhiên là vì Lãm Nguyệt Tông tự tìm đường chết, chết không hết tội!"
"Ngay vừa rồi, tin tức Tào trưởng lão truyền về trước khi chết..."
"Cái gì?!"
Nhị trưởng lão đột nhiên đứng dậy: "Tào trưởng lão chết rồi?!"
Sắc mặt Cơ Hạo Nguyệt càng lạnh hơn: "Trong tin tức nói, Tiêu Linh Nhi của Lãm Nguyệt Tông đột nhiên nổi điên giết người bên ngoài Thanh Đế Đại Mộ, chém giết Thánh Tử Lữ Chí Tài cùng rất nhiều đệ tử trong danh sách, bao gồm cả Tào trưởng lão!"
"Hơn nữa, ngay khoảnh khắc bọn họ vừa chạm mặt, Tiêu Linh Nhi đã ra tay, thủ đoạn tàn nhẫn, không chút lưu tình!"
"Hành vi như vậy, các ngươi nói, có nên ra tay không?"
"Lãm Nguyệt Tông và Tiêu Linh Nhi kia, có đáng chết không?"
Các trưởng lão nghe vậy, lập tức giận tím mặt.
"To gan!"
"Lại có chuyện này?"
"Thánh Tử điện hạ thân tử đạo tiêu???"
"Cái gì? Đứa cháu bất tài của ta cũng chết rồi?"
"Trời đánh, Tiêu Linh Nhi đáng chết, tông chủ, lão phu chờ lệnh, thề giết Tiêu Linh Nhi!!!"
...
Mọi người tức giận sôi sục!
Trừ Lục Minh.
???
Cái quái gì vậy???
Mấy người đang nói cái vẹo gì thế?
Tiêu Linh Nhi giết Lữ Chí Tài?
Sao mình lại không biết nhỉ?..