Nhưng rất nhanh, nàng nghe thấy từng trận tiếng nức nở.
Quay đầu nhìn lại, thì ra là Nha Nha đang ôm cuốn « Hoàn Mỹ », sụt sùi cái mũi, gần như sắp khóc.
"Tiểu Thạch Đầu..."
"Thật... thật khổ."
"Còn nhỏ như vậy đã phải chịu đựng nỗi đau đớn thế này. May mà cha mẹ nó đã che chở cho nó, còn có cả trưởng thôn gia gia nữa, nhưng mà..."
Lâm Phàm quay đầu lại, khẽ thở dài, không nói gì.
Chỉ mới xem đoạn mở đầu mà đã thấy Tiểu Thạch Đầu khổ như vậy rồi sao?
Nhưng làm sao ngươi biết được, đó chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.
Nỗi khổ thật sự không chỉ đến từ thể xác.
Thậm chí, việc bị khoét xương lúc nhỏ, trong mắt chính Hoang Thiên Đế sau này, có lẽ lại là nỗi khổ nạn chẳng đáng kể nhất trong vô vàn kiếp nạn của người.
"Nói ra cũng thật thú vị."
"Ngoan Nhân và Hoang Thiên Đế sinh cùng một thời đại..."
"Câu nói kia, có lẽ sẽ không được nói ra chứ?"
Thế nhưng...
Lâm Phàm cuối cùng vẫn đã xem thường sự sắp đặt của số phận.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Thạch Đầu tìm đến Lâm Phàm, muốn từ biệt một lần nữa để ra ngoài rèn luyện.
Nha Nha, người đã đọc xong « Hoàn Mỹ », hai mắt sưng húp, nói: "Tiểu sư đệ, mọi việc phải cẩn thận, với lại... đệ phải chuẩn bị tâm lý cho tốt vào."
"A?"
Tiểu Thạch Đầu ngạc nhiên: "Sư tỷ, chuẩn bị tâm lý gì ạ?"
"Tương lai, đệ sẽ khó khăn và khổ sở hơn bất kỳ ai, cần phải độc đoán vạn cổ."
Lâm Phàm: "..."
Đến rồi, cuối cùng vẫn không thoát khỏi 'sự sắp đặt' của số phận. Dù ở cùng một thế giới, câu nói này cũng sẽ không 'biến mất' hay sao?
"?! " Tiểu Thạch Đầu ngơ ngác.
"A?"
Lúc này Nha Nha mới nhận ra mình đã lỡ lời, nói quá nhiều.
Nàng đương nhiên không nghi ngờ 'lời tiên đoán' của Lâm Phàm, nhưng có một số chuyện đúng là không thích hợp để nói cho Tiểu Thạch Đầu bây giờ biết.
"Không có gì đâu, tối qua sư tỷ ngủ không ngon, hơi lẫn lộn giữa mộng và thực, nói năng lung tung thôi." Nha Nha vội vàng đổi giọng, tỏ vẻ mình bị hồ đồ.
Tiểu Thạch Đầu lúc này mới gãi đầu: "Sư tỷ nói đùa rồi."
"Với thực lực của người, sao lại không phân biệt được mộng với thực chứ?"
"Ta nói là được!"
Nha Nha giơ nắm đấm.
Tiểu Thạch Đầu rụt cổ lại: "Sư tỷ nói rất đúng ạ!"
"Sư tôn, con đi đây?"
"Đi đi."
Lâm Phàm không nhịn được bật cười.
Hắn sẽ không trói buộc Tiểu Thạch Đầu.
Chỉ có để thằng bé tự mình xông pha mới có thể tạo nên tương lai thuộc về Hoang Thiên Đế. Nhưng với tư cách là người hộ đạo, hắn cũng phải nhanh chóng tìm người cho nó.
May mà một lát sau, Tần Vũ đã truyền tin tới.
Đúng là có người tên Đại Ma Thần.
Lại vừa hay chính là Thập Ngũ Gia của Thạch Tộc.
Đồng thời, 'chân dung' của ông ấy cũng được gửi đến.
"Ổn rồi."
Lâm Phàm hít sâu một hơi, vận dụng Bát Bội Kính Chi Thuật để 'nhìn trộm'.
Rất nhanh, hình ảnh đã hiện lên trên mặt kính.
Hình ảnh từ xa đến gần, một khu rừng rậm mênh mông không ngừng được phóng lớn, cuối cùng, một bóng người đang lao đi vun vút bên trong với tốc độ cực nhanh.
Nhưng lúc này, trông ông ta có chút chật vật, toàn thân đầy vết thương, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía sau, dường như đang bị một kẻ địch mạnh nào đó truy đuổi.
Ông ta râu tóc rối bù, cánh tay trái đã gãy, nhưng đôi mắt lại sáng ngời có thần. Dù mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng cũng không che giấu được khí thế sắc bén, và không hề thấy nửa điểm sợ hãi.
"Ông ấy là..."
Nha Nha tò mò liếc nhìn, rồi không thể dời mắt đi được nữa.
"Đại Ma Thần?!"
Vừa đọc xong « Hoàn Mỹ » nên cũng không khó để đoán ra thân phận của ông ấy.
"Ừm."
Lâm Phàm gật đầu.
"Vậy là ông ấy đang bị Tỳ Hưu trưởng thành truy sát vì đã săn giết con non của nó sao?"
Nha Nha dường như tin tưởng không chút nghi ngờ vào 'thoại bản' mà Lâm Phàm viết, không hề do dự mà trực tiếp 'áp khuôn mẫu' vào.
Nghe vậy, Lâm Phàm cũng chỉ đành bất đắc dĩ cười một tiếng.
"Ngươi thật sự cho rằng vi sư là toàn trí toàn năng sao?"
Nha Nha không chút do dự gật đầu.
Lâm Phàm: "..."
"Ta là người, không phải thần."
"Xem ra, Đại Ma Thần hiện tại đúng là đang bị truy sát, nhưng chưa chắc đã phải là Tỳ Hưu, thậm chí, ông ấy cũng chưa chắc đã săn giết Tỳ Hưu con."
Nha Nha gật đầu: "Cũng phải."
Nàng nghĩ lại, chẳng phải mình cũng vậy sao?
Mặc dù những gì mình trải qua cũng gần giống như trong « Già Thiên », nhưng cũng không hoàn toàn giống hệt.
Nhất là sau khi mình gia nhập tông môn thì lại càng hoàn toàn khác biệt.
Có lẽ là vì mình biết trước tương lai nên đã cố tình thay đổi một chút chăng?
Nhưng tóm lại, câu chuyện trong thoại bản tiểu thuyết cũng không hoàn toàn giống hệt.
"Có điều..."
"Chắc là do sư tôn cố ý làm vậy?"
"Nếu hoàn toàn giống hệt, có lẽ mình sẽ sụp đổ mất."
"..."
Cũng chính lúc này.
Lâm Phàm vươn vai, thu hồi Bát Bội Kính Chi Thuật rồi nói: "Có hứng thú đi cùng vi sư một chuyến, gặp gỡ tổ phụ của tiểu sư đệ con không?"
"Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của sư tôn."
Nha Nha cười đáp.
Sau đó, hai người bí mật xuất phát, một lần nữa tiến về Đông Bắc Vực.
Không thể không cẩn thận, bây giờ ở Đông Bắc Vực, kẻ thù của họ không ít. Chỉ riêng Thạch Tộc và Vũ Tộc đã đủ mạnh rồi, nếu cứ nghênh ngang đi qua, khả năng cao sẽ gặp chuyện.
Mà thông qua Bát Bội Kính Chi Thuật, Lâm Phàm biết được Đại Ma Thần hiện đang quanh quẩn tại một nơi đáng sợ gọi là 'Hắc Phong Sâm Lâm'.
Nơi đó có thể được xem là cấm địa của sinh linh.
Đương nhiên... là cấm địa đối với những sinh linh không đủ mạnh.
Tu sĩ dưới Đệ Thất Cảnh đi vào về cơ bản là chết chắc, cho nên bên trong không một bóng người, ngay cả yêu thú, hung thú cũng cực kỳ hiếm thấy, gần như không có.
Truy cứu nguyên nhân thì có liên quan đến cái tên Hắc Phong Sâm Lâm.
Hắc Phong Sâm Lâm, được đặt tên vì có hắc phong!
Bên trong Hắc Phong Sâm Lâm có một loại hắc phong quỷ dị và đáng sợ.
Hắc phong đến không ảnh, đi không tung, không biết xuất hiện lúc nào, cũng không biết khi nào sẽ biến mất.
Nó thường xuất hiện cực kỳ đột ngột. Hắc phong thổi qua có thể thổi bay huyết nhục của con người, thậm chí thổi tan cả thần hồn! Tu sĩ bình thường dưới Đệ Thất Cảnh căn bản không thể chống đỡ nổi.
Một khi bị hắc phong thổi trúng, gần như là chạm vào liền chết, sượt qua liền vong!
Cực kỳ khủng bố!
Lâm Phàm và Nha Nha mất năm ngày đường để đến được Hắc Phong Sâm Lâm. Sau đó, họ không ngừng nghỉ, dựa vào Bát Bội Kính Chi Thuật để xác định vị trí của Đại Ma Thần, liên tục điều chỉnh phương hướng để tiếp cận ông ta.
Đại Ma Thần mặt lộ vẻ cảnh giác, không ngừng di chuyển, đồng thời cố gắng hết sức che giấu khí tức và xóa sạch dấu vết mình đã đi qua.
Chuyện này, ông đã làm liên tục mấy năm rồi.
Sớm đã quen tay hay việc.
Nhưng ông rất rõ, làm vậy căn bản vô dụng, không thể thoát khỏi kẻ kia.
Nhưng vẫn phải làm, nếu không làm sẽ rất nhanh bị đối phương đuổi kịp.
Cứ cố tình bày nghi trận như vậy, tuy không thể cắt đuôi hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng có thể câu cho mình chút thời gian để có cơ hội thở dốc.
"Súc sinh."
Ông lẩm bẩm: "Sớm muộn gì cũng có ngày, ta sẽ chém giết ngươi."
"Tốt nhất là lấy máu của ngươi để luyện lại nhục thân cho cháu trai ta."
Đang lẩm bẩm, ông đột nhiên biến sắc, tăng tốc độ, đồng thời phân thành ba thân ảnh, lao về ba hướng khác nhau và để lại đủ loại dấu vết.
Bản thể thì vận dụng bí thuật, di chuyển trong lòng đất...
"Rất cẩn thận."
"Xem ra, thứ đang truy đuổi ông ta thật không đơn giản."
Lâm Phàm nheo mắt lại: "Có lẽ là Đệ Cửu Cảnh."
"Nếu chúng ta đụng phải, đừng ham chiến, mau chóng rời đi."
"Sư tôn yên tâm."
Nha Nha gật đầu.
Nàng không phải là người lỗ mãng, đương nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
"Đi, bên này."
"Ông ta đang bị truy sát, liên tục chuyển hướng, chúng ta cũng phải điều chỉnh phương hướng theo."
"..."
Tốc độ của cả hai bên đều cực nhanh.
Hắc phong? Đối với người dưới Đệ Thất Cảnh mà nói thì đúng là cực kỳ khủng bố, tu sĩ Đệ Thất Cảnh cũng rất khó chống cự, nhưng nếu thực lực vượt qua Đệ Bát Cảnh thì lại là một chuyện khác.
Họ có thể không sợ hắc phong, tùy ý đi lại trong Hắc Phong Sâm Lâm, nơi nào cũng có thể đến.
Nhưng vì Đại Ma Thần không ngừng thay đổi phương vị, nên muốn đuổi kịp ông ta cũng chỉ có thể liên tục thay đổi phương hướng. Điều này không nghi ngờ gì đã khiến thời gian hai bên gặp mặt bị trì hoãn liên tục.
Nửa ngày sau.
Đại Ma Thần ẩn thân trong một 'sơn động' được khoét rỗng từ một tảng đá lớn, yên lặng chữa thương, cố gắng hết sức để hồi phục thêm một chút.
Đột nhiên, một tiếng nổ vang truyền đến.
Đại Ma Thần đột nhiên mở mắt, chau mày: "Súc sinh này, đến nhanh thật!"
Mấy năm truy sát, hai bên đều đã rất hiểu nhau.
Nhưng tốc độ truy đuổi của đối phương ngày càng nhanh.
Hiển nhiên, đối phương đã dần quen với thủ đoạn và nhịp điệu của ông. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e là sẽ ngày càng gian nan.
Muốn cắt đuôi hoàn toàn cũng là khó càng thêm khó...