"Tuyệt đối không thể tùy tiện vào trận!"
"Đó là đương nhiên!"
Các đại năng và cường giả của An gia liên tiếp tụ họp, chẳng mấy chốc, phần lớn đều đã có mặt tại đây, nhưng đối mặt với Cửu Khúc Hoàng Hà Trận mênh mông cuồng bạo kia, nhất thời bọn họ cũng không sao quyết định được, càng không ai dám tùy tiện xông vào phá trận.
An gia tuy mạnh, nhưng Khương gia cũng đâu phải dạng vừa!
Người ta đã dám đến, chẳng lẽ lại đến đây để tấu hài sao?
"Theo ta thấy..."
Một vị tồn tại Đệ Cửu Cảnh của An gia trầm ngâm nói: "Chúng ta ra tay từ xa, thử phá trận từ bên ngoài xem sao."
"Nếu có thể phá được nó, Khương gia bọn chúng khó thoát kiếp nạn!"
"Khó!"
Một vị đại năng Đệ Bát Cảnh đỉnh phong tinh thông trận đạo cười khổ nói: "Thật không dám giấu giếm, đại trận này quả thực có chút kỳ quái, ta không nhìn ra được chút manh mối nào, cũng chẳng thấy bất kỳ sơ hở gì."
"Mà ai cũng biết, trận pháp càng mạnh thì càng khó phá."
"Nhất là phá trận từ bên ngoài, đối với loại trận pháp cỡ này, gần như là điều không thể..."
Thật ra hắn rất muốn nói, ông chỉ đang tấu hài thôi.
Mẹ kiếp.
Coi trận đạo mà chúng ta tu luyện là trò đùa chắc?
Đại trận khủng bố như vậy mà ông đòi phá từ bên ngoài à?
Nghĩ chúng ta không biết "ẩn giấu", không biết "bày bố" hay sao?
Chẳng lẽ ông tưởng loại trận pháp này cũng giống như "đại trận hộ tộc", chỉ cần công kích vượt qua giới hạn phòng ngự là phá được sao?
Đây không phải là nực cười thì là gì?
"Vậy ngươi nói nên làm thế nào, chẳng lẽ ngươi vào phá trận?"
Vị đại lão Đệ Cửu Cảnh nhíu mày, tỏ vẻ bất mãn vì có người dám phản bác mình.
Vị đại năng trận đạo: "..."
Khốn kiếp!
Ta nói thẳng nói thật, ông lại đi cà khịa ta?
Nếu không phải nể ông là trưởng bối, lại đánh không lại ông, thì xem tôi xử lý cái lão già này thế nào.
Còn đòi vào phá trận, ông tưởng tôi ngốc à!
Mặt hắn sa sầm: "Vậy cứ làm theo lời Thất thúc công, chúng ta thử phá trận từ bên ngoài."
"Thất thúc công" lúc này mới hài lòng gật đầu: "Vốn nên như vậy!"
"Tất cả mọi người, nghe hiệu lệnh của lão phu, cùng nhau ra tay, phá trận từ bên ngoài!!!"
"Rõ!"
"..."
Ầm!!!
Các đại năng An gia đồng loạt ra tay.
Hầu như ai cũng dốc toàn lực!
Chỉ trong nháy mắt, cảnh tượng tựa như trời long đất lở liên tiếp xuất hiện, mà khi những đòn tấn công này hợp lại làm một, nó còn kinh khủng đến mức khó có thể diễn tả bằng lời.
"Đi!"
Sau một tiếng quát lớn, những đòn tấn công dày đặc mà vô cùng khủng khiếp xé toạc không gian, đánh về phía Cửu Khúc Hoàng Hà Trận.
Đùng!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên!
Tầm mắt mọi người đều trở nên mơ hồ, ngay cả thần thức cũng không thể dò xét.
Mãi cho đến khi pháp tắc và uy thế của đòn tấn công tan đi...
Mọi người mới nhìn sang.
Gương mặt già nua của Thất thúc công lập tức cứng đờ.
"Lại..."
"Không hề bị ảnh hưởng chút nào sao?"
Cửu Khúc Hoàng Hà Trận vẫn còn đó!
Ngược lại, địa hình xung quanh đã bị phá hủy tan hoang, vô cùng thê thảm!
Nhưng trận pháp thì không hề hấn gì.
Thậm chí, Khương Thần Vương còn "ha ha" cười một tiếng, khiến mí mắt Thất thúc công giật liên hồi.
"Chỉ có thế thôi sao?"
Khương Thần Vương khẽ thở dài: "An gia, cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Không có ai đủ can đảm vào đây phá trận à?"
"Tức chết lão phu mà!"
Thất thúc công nổi giận, xắn tay áo lên định xông vào trận.
Mọi người vội vàng giữ ông lại: "Thất thúc công, bình tĩnh!"
"Đây là phép khích tướng của Khương gia, ngài đừng mắc bẫy."
"Bình tĩnh, đừng nóng vội."
"..."
"Hừ!"
Thất thúc công hừ một tiếng: "Lão phu biết rồi!"
Tưởng lão phu ngốc thật à?
Lão phu chẳng qua là mất mặt quá nên giả vờ nổi giận thôi, dù sao thì các ngươi cũng sẽ cản lão phu lại. Có cái cớ để xuống nước rồi, sợ cái quái gì?
"Người đâu, đi mời tộc trưởng!"
"Ngoài ra, tất cả những người am hiểu trận pháp, tinh thông trận đạo, lập tức nghiên cứu trận pháp này cho lão phu!"
"Trước khi trời sáng, nhất định phải phá được trận!!!"
"Lão phu muốn bắt sống Khương Thái Hư, lột da rút gân hắn, đốt thiên đăng!!!"
Các tu sĩ trận đạo: "..."
"Vâng."
...
"Xong rồi."
"Phần lớn tu sĩ An gia đều đang ở đây, đi thôi!"
Lâm Phàm và Phạm Kiên Cường lặng lẽ "ẩn thân" rồi độn thổ.
Sau đó, lẻn vào An gia!
Đại trận hộ tộc của An gia rất mạnh, nhưng...
Phạm Kiên Cường còn "biến thái" hơn. Lâm Phàm cho rằng, gã này có hệ thống đến hơn chín mươi phần trăm!
Đến cả đại trận của Cổ tộc Bất Hủ như An gia cũng không cản được hắn, thậm chí... dưới sự thao tác của hắn cùng với sự hỗ trợ của một món pháp bảo đặc thù, chỉ trong một tuần trà, hắn đã thành công "khoét một cái lỗ" vào đại trận hộ tộc từ dưới lòng đất.
Hai người dễ dàng chui vào mà An gia không hề hay biết.
Sâu dưới lòng đất.
Lâm Phàm lại một lần nữa sử dụng Thuật Bát Bội Kính, tìm đến một góc khuất không người.
Sau đó, hai người lặng lẽ "hiện thân".
Cả hai cố gắng hết sức tránh né mọi người, tiến về phía "Bảo khố số một".
Là một Cổ tộc Bất Hủ, An gia quá mức khổng lồ, người đông, bảo vật và tài nguyên cũng nhiều.
Đương nhiên sẽ không chỉ có một kho báu.
Nhưng những bảo vật quý giá nhất đều nằm trong bảo khố số một.
...
"Dừng lại."
Bên ngoài cửa chính bảo khố số một, hai vị đại năng Đệ Bát Cảnh của An gia nhìn chằm chằm hai người một lúc, mặt đầy vẻ cảnh giác.
Lâm Phàm và Phạm Kiên Cường giật thót trong lòng.
Lẽ nào, bị phát hiện rồi?!
Đang lúc lo lắng, họ lại thấy một trong hai người kia lấy ra một món pháp bảo dạng "gương", chiếu về phía hai người...
Hai chân Phạm Kiên Cường run lên, suýt chút nữa thì tè ra quần tại chỗ.
Cũng may...
Lâm Phàm ôm lấy eo "nàng".
Dù sao cũng là vợ chồng, ôm eo là chuyện rất bình thường.
Trong gương hiện ra bóng dáng hai người.
Cũng may, không bị lộ.
Vẫn là đôi vợ chồng trung niên, hình tượng cha mẹ của Uyển Nhi!
"Sợ chết khiếp."
Lâm Phàm thầm nghĩ: "May mà Thuật Thiên Biến Vạn Hóa đủ bá đạo."
"Mấy gã này cũng quá cẩn thận, ở trong tộc mà còn phải dùng pháp bảo để xác nhận thân phận..."
Đồng thời, hắn cũng không khỏi thầm may mắn.
May mà đối phương dùng loại "Gương Chiếu Yêu" này để xác nhận thân phận, chứ nếu bắt mình đưa ra tín vật hay đọc ám hiệu gì đó, chắc mình cũng luống cuống tay chân.
Nhưng bây giờ, chắc là qua mặt được rồi chứ?
Thấy thân phận hai người không có vấn đề, lính gác mới thu hồi "Gương Chiếu Yêu".
Lính gác bên trái cười nói: "Lão Thập Thất, hai vợ chồng ông nửa đêm nửa hôm chạy tới kho báu, không phải chúng tôi không cẩn thận, dù sao bây giờ cũng là thời chiến."
"Xin đừng trách nhé."
"Đương nhiên là không rồi."
Lâm Phàm không nhịn được cười: "Bên ngoài đang đánh nhau to như vậy, cẩn thận một chút là phải."
"Phải đó."
Lính gác bên phải gật đầu: "Cũng chính vì vậy mà chúng tôi phải cẩn thận, dù sao... ông nửa đêm chạy tới kho báu, thật sự khiến người ta phải nghi ngờ động cơ."
"Nhắc tới chuyện này, vợ chồng tôi lại bực mình!"
Lâm Phàm khẽ nói: "Đại hôn của Uyển Nhi sắp tới, các vị cũng biết rồi chứ?"
"Của hồi môn của nó vẫn chưa lấy đây này!"
"Vốn định vài ngày nữa mới tới lấy, ai ngờ Khương gia lại nửa đêm đến đánh lén. Ai mà biết được ngày mai, sau này sẽ là cảnh tượng gì?"
"Vì vậy, vợ chồng tôi bàn bạc rồi quyết định đến lấy của hồi môn cho Uyển Nhi trước."
Lâm Phàm hạ giọng, nói: "Để tránh xảy ra biến cố gì, không cho lấy, hoặc là định mức bị cắt giảm..."
"Tôi cũng khó ăn nói với Uyển Nhi."
"Ra là vậy."
"Đúng là thế thật."
Hai lính gác chợt hiểu ra.
"Nếu đã vậy, hai vị vào đi."
Hai người lấy ra hai tấm lệnh bài, một trái một phải, ghép lại làm một.
Rồi lập tức ấn lên cửa chính của kho báu.
Ầm!
Trận pháp biến mất, cánh cửa kho báu nặng trịch được đúc từ tiên kim từ từ mở ra.
"Vào đi."
"Tuy đều là người một nhà, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở một câu, đừng quên quy củ!"
"Đó là đương nhiên."
Lâm Phàm cười gật đầu.
Lập tức, hắn ôm Phạm Kiên Cường bước vào.
Về phần quy củ...
Quy củ gì?
Lâm Phàm và hắn biết cái quy củ quái gì đâu.
May là cũng không cần phải biết.
Rầm rầm...
Cửa chính kho báu từ từ đóng lại.
Hai người liếc nhau, không thấy có gì bất thường, bèn đi dạo trong kho báu, "chọn lựa" của hồi môn cho Uyển Nhi.
Hừm...
Phạm Kiên Cường đã bắt đầu "hành động"!
"Cho đến bây giờ, kế hoạch vẫn thuận lợi."
"Vấn đề là có lấy được đồ hay không, và sau khi lấy được rồi, có thể an toàn rút lui hay không."
Nhìn một vòng, hai mắt Lâm Phàm sáng rực.
"Nhiều bảo vật thật."
"Trong đó không ít là trọng bảo, chậc, tiên kim cũng phải có đến mấy chục khối chứ?"
"Nếu có thể lấy được toàn bộ, dùng để nuôi Barrett, ít nhất cũng có thể giúp Barrett tăng thêm một bậc nữa nhỉ? Đến lúc đó, e là có thể uy hiếp được cả tu sĩ Đệ Bát Cảnh tầng bảy, tầng tám!"
"Thậm chí tu sĩ Đệ Cửu Cảnh cũng phải dè chừng, nếu không, không chết cũng bị thương nặng!"
"Còn có các loại pháp bảo, toàn là hàng tốt."
"Nhưng mà..."
Lâm Phàm đè nén lòng tham, truyền âm hỏi: "Lão Nhị, bày trận cần bao lâu?"
"Bày trận mà không để ai hay biết thì khá phiền phức, ước chừng cần khoảng một nén nhang nữa. Còn nếu cứ ngang nhiên bày trận thì nhanh thôi."