"Tới đây, tới đây!"
"Đến chiến đi."
"Ai thắng được ta, những bảo vật đặc biệt có thể cụ hiện hóa trong Hư Thần Giới này sẽ được tùy ý chọn một món. Cơ hội hiếm có, qua rồi sẽ không còn nữa."
"Còn không mau lên đài khiêu chiến đi?!"
Hư Thần Giới thực chất là một thế giới ảo vô cùng đặc biệt.
Trong đó... thứ gì cũng có.
Cũng vô cùng tự do.
Về lý thuyết, muốn làm gì cũng được, cho dù là vài chuyện không đứng đắn, chỉ cần đối phương đồng ý thì cũng chẳng sao. Tuy không có khoái cảm thể xác, nhưng vẫn có thể giao hòa về mặt tinh thần.
Ví dụ như, một phân bộ nào đó của Hợp Hoan Tông ở Đông Bắc Vực đã mở một cái... khụ khụ... ngay trong Hư Thần Giới.
Bất quá, thứ "thú vị" mà Lâm Phàm phát hiện lại không đến mức nghịch thiên như vậy.
Một thiên kiêu từ nơi khác đến, vô cùng bá khí, đã dựng lôi đài ở đó, không ngừng kêu gọi người khác lên đài khiêu chiến.
Đúng lúc Sơ Thủy Chi Địa đang diễn ra sự kiện lớn, nên giờ phút này có rất nhiều người ra ngoài. Hơn nữa, không ít người vừa xem xong trận chiến của Trọng Đồng Nhân, ai nấy đều đang hừng hực khí thế, muốn tìm người thử sức.
Huống chi, còn có bảo vật nữa chứ?!
Bảo vật có thể cụ hiện hóa trong Hư Thần Giới, món nào mà không có giá trị kinh người?
Bởi vậy, người lên đài không ít.
Chỉ là...
Hí hửng đi lên, rồi... không có rồi.
Vấn đề không phải là có nằm xuống hay không, mà là nhục không còn gì để nói.
Ngay từ đầu, vẫn có vài nhân tài, thiên kiêu tràn đầy tự tin lên khiêu chiến, nhưng chín người liên tiếp bước lên đều bị hắn hành cho ra bã, đánh cho tan tác, nhất thời không còn ai dám lên đài nữa.
"Người này có thực lực thật!"
"Nói nhảm, không có thực lực sao dám làm thế? Miễn phí lên đài lấy trọng bảo, phì, trọng bảo dễ lấy vậy sao?"
"Chỉ là, người này là ai?"
"Chắc chắn không phải người của Đông Bắc Vực chúng ta."
"Nghe giọng điệu, hình như là người Trung Châu?"
"Thiên kiêu Trung Châu?! Thảo nào có thực lực và khí phách như vậy!"
Không ít người bừng tỉnh ngộ.
Hóa ra là thiên kiêu Trung Châu, thảo nào!
"Không còn ai sao?"
Trên lôi đài, thiên kiêu kia khẽ thở dài: "Nghe nói Đông Bắc Vực được mệnh danh là dân tộc hiếu chiến, tu sĩ nơi đây phần lớn ham mê chiến đấu, không sợ sinh tử, chỉ cầu một trận đánh cho thỏa chí."
"Không ngờ, chỉ là ở Hư Thần Giới mà cũng nhát gan như vậy?"
"Hơn nữa, thực lực của những kẻ lên đài lại yếu đến thế."
"Thật khiến người ta thất vọng."
"Ngươi?!"
...
Những người Đông Bắc Vực có mặt tại đây lập tức cảm thấy vô cùng tức giận, không ít người muốn lên đài dạy dỗ hắn, nhưng sau khi cân nhắc thực lực đôi bên, họ vẫn chọn cách im lặng.
Mẹ kiếp.
Sống phải biết mình là ai chứ.
Đầu óc nóng lên ư? Cũng chỉ có thể nóng lên trong đầu thôi.
Lao lên cũng đánh không lại, bị hành cho một trận lại còn làm mất mặt Đông Bắc Vực.
"Mẹ nó, thiên kiêu của chúng ta đâu rồi? Đâu cả rồi?"
"Ta không tin cả cái Đông Bắc Vực rộng lớn này lại không có ai trị được hắn!"
"Nếu Thạch Khải ở đây thì tốt rồi, chắc chắn có thể..."
"Còn thổi phồng Thạch Khải làm gì? Theo ta thấy..."
Đám đông sôi sục!
Mà Lâm Phàm xem một lúc, cũng thấy hơi ngứa tay.
"Đúng lúc lắm, vi hình trận pháp đã hoàn thành sơ bộ, lên thử một phen cũng tốt. Vừa không bại lộ thân phận thật, thắng lại có bảo vật để lấy, đúng là vẹn cả đôi đường."
Lâm Phàm động lòng.
Hắn bước chân lên đài.
Bình thường hắn không thích thể hiện.
Thể hiện hay bị sét đánh lắm!
Nhưng đôi khi, nếu có lợi ích, thể hiện một chút cũng chẳng sao.
Hơn nữa, nói một cách nghiêm túc thì đây cũng đâu được tính là thể hiện chứ?
Lúc này, hắn hóa trang thành một nam tử trẻ tuổi trông hết sức bình thường.
Dung mạo bình thường, dáng người cũng bình thường.
Ném vào đám đông, tuyệt đối sẽ không có ai nhìn thêm lần thứ hai, hoàn toàn không có nửa điểm dáng vẻ của một thiên kiêu.
Hắn vừa lên đài, xung quanh lập tức vang lên một tràng la ó.
"Xì..."
"Vị tiểu ca này, can đảm của cậu không tồi, nhưng trận đấu thế này không phải chỉ dựa vào can đảm đâu, cậu mau xuống đi."
"Không phải chúng tôi xem thường cậu, mà chênh lệch giữa hai người thật sự quá lớn."
"Hắn là thiên kiêu Trung Châu, thực lực ít nhất cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh thiên kiêu, thậm chí có thể là cái thế thiên kiêu, cậu đừng lên đó làm trò cười cho thiên hạ nữa."
"Xuống đi, đợi thêm chút nữa, ta đã truyền tin đi rồi, tin rằng sẽ sớm có thiên kiêu thật sự đến đây trấn áp hắn!"
...
Người đẹp vì lụa, ngựa tốt vì yên.
Lúc này, lớp ngụy trang của Lâm Phàm thật sự quá đỗi bình thường.
Cái gì cũng bình thường...
Bình thường thì chưa chắc đã bị mọi người xem thường.
Nhưng bình thường quá mức thì thật sự không ai có thể liên hệ hắn với hai chữ thiên kiêu.
Không phải thiên kiêu nào cũng anh tuấn, đẹp trai, nhưng ít nhất người ta cũng có khí chất, khí thế, khí độ hơn người, sự tự tin đó rực rỡ như ánh mặt trời!
Thiên kiêu nào lại có dáng vẻ tầm thường đến thế chứ?
"Ờ..."
Lâm Phàm gãi đầu: "Không thử sao biết được? Tôi cũng có chút bản lĩnh mà."
"Vị... thiên kiêu này, mời?"
"... Ha ha, ngươi không tệ."
Người có mái tóc đỏ kia gật đầu nói: "Bất kể thực lực ra sao, ta đều công nhận ngươi. Ít nhất, ngươi có dũng khí lên đài, còn những kẻ khuyên can ngươi kia, hừ."
"Ta tên Hồng Hải. Đối với ngươi, ta sẽ ra tay nhẹ một chút."
Mọi người dưới đài: "..."
Đệt!
Lại bị khinh bỉ.
Một vài kẻ hẹp hòi trong đó thậm chí đã ngấm ngầm đổ lỗi cho Lâm Phàm.
Đều tại thằng nhãi này!
Nếu không, sao chúng ta lại bị chế nhạo lần nữa?
"Lâm Nghị."
Lâm Phàm chắp tay, thuận miệng nói một cái tên giả: "Mạo phạm rồi."
"Ra tay đi, để ta xem thực lực của ngươi."
"Yên tâm, ta sẽ hạ thủ lưu tình, chỉ điểm cho ngươi một phen cũng không sao."
Hồng Hải ra vẻ.
Đối phó với thiên kiêu ư? Đương nhiên là phải hung hăng dẫm hắn dưới chân, hành hạ càng ác càng tốt, như vậy mới thể hiện được thực lực của mình mạnh cỡ nào, thiên phú cao ra sao!
Đối phó với loại tu sĩ quèn thế này ư?
Vậy thì phải tỏ ra "thân thiện hòa ái", "vô cùng độ lượng", thậm chí còn chỉ điểm cho hắn mạnh lên.
Như vậy mới có thể khiến hình tượng của mình trở nên hoàn hảo hơn, dễ được lòng người hơn.
Trong mắt hắn lúc này, "Lâm Nghị" chính là đối tượng để hắn "chỉ điểm" và thể hiện.
"Vậy thì đa tạ rồi."
"Thật ra thủ đoạn của ta rất đơn giản, ví dụ như thế này."
Lâm Phàm bước ra một bước.
Quá chậm!
Chậm như một người bình thường bước đi.
Hồng Hải nheo mắt.
Mẹ nó... không đến mức gà mờ như vậy chứ?
Ta phải chỉ điểm thế nào đây?
Trong lúc hắn còn đang bối rối, Lâm Phàm đột nhiên biến mất ngay trước mắt.
"Hửm?!"
Hồng Hải giật mình, thần thức lan tỏa ra nhưng hoàn toàn không cảm nhận được đối phương đang ở đâu.
Trong lúc còn đang ngơ ngác, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh buốt nơi cổ họng.
Lúc này hắn mới phát hiện, một thanh trường kiếm ngưng tụ từ sức mạnh thần hồn đã chẳng biết từ khi nào kề ngay cổ họng mình.
Còn "Lâm Nghị"...
Đang đứng sau lưng hắn, một tay cầm kiếm!
Thanh kiếm, chính là thanh đang kề trên cổ hắn.
"Ngươi?"
Hồng Hải chết lặng: "Ngươi làm gì vậy?"
"Tỷ thí thôi."
Lâm Nghị thu kiếm lại, vẻ mặt ngơ ngác: "Có gì không đúng sao?"
"Không phải, ai lại tỷ thí như ngươi?"
Hồng Hải cuống lên.
Mẹ kiếp, thằng nhãi nhà ngươi... giả heo ăn thịt hổ phải không?
Thế này thì ta mất mặt quá!
Hắn vội nói: "Cái gọi là tỷ thí, tự nhiên là sau khi bắt đầu, hai bên sẽ công kích lẫn nhau, tung hết thủ đoạn cho đến khi phân thắng bại, ngươi làm thế này là sao?"
"Đây chính là thủ đoạn của ta mà."
Gương mặt Lâm Nghị tràn đầy vẻ vô hại: "Chẳng lẽ không được dùng sao?"
Hồng Hải: "..."
Dưới đài.
Tất cả mọi người đều hứng thú, ánh mắt sáng rực.
Còn có người đang nín cười nhìn hắn.
Hồng Hải lập tức xấu hổ, chỉ có thể nhắm mắt nói: "Khụ, dùng được, đương nhiên là dùng được."
"Ý của ta là, vừa rồi ta chưa chuẩn bị kỹ, đã chủ quan."
"Chúng ta làm lại lần nữa."
Lúc này.
Hồng Hải đã hoàn toàn ngơ ngác.
Không chỉ hắn, mà tất cả mọi người đều ngớ cả người.
Không ai thấy rõ Lâm Phàm đã biến mất như thế nào!
Chỉ thấy hắn chậm rãi bước một bước, sau đó liền biến mất tại chỗ.
Khi xuất hiện lại, đã ở sau lưng Hồng Hải, trường kiếm đã kề trên cổ hắn, cách yết hầu chỉ 0,01 centimet...
Quá sức vô lý!
Một vài nhân vật kiệt xuất trong Đệ Thất Cảnh đúng là có thể xé rách không gian.
Thế nhưng, tuyệt đối không thể làm được một cách nhẹ nhàng như vậy.
Càng không thể hời hợt đến mức chỉ bước một bước là biến mất, thậm chí ngay cả vết nứt không gian cũng không thấy.
Cho nên...
Đây là thủ đoạn quái quỷ gì vậy?
Thấy hai người sắp giao đấu tiếp, bọn họ trừng lớn hai mắt, muốn nhìn ra chút manh mối.
"Gã này trông thì bình thường, vô hại..."
"Cũng không đơn giản chút nào!"
...
"Dùng được là tốt rồi."