"Đây là thứ mà ngươi trông cậy vào à?"
Lục Minh không nói gì.
Tiên Hỏa Cửu Biến được vận thẳng đến biến thứ tám!
Chiến lực tức khắc tăng vọt đến một mức độ cực kỳ khủng bố.
Đồng thời, một vòng thần hoàn chợt hiện, tôn lên dáng vẻ của hắn như một vị thần thánh siêu phàm, tựa như Chân Thần duy nhất trên thế gian.
Khí tức cũng theo đó mà tăng vọt một lần nữa!
"Một."
Hồng Vũ kết thúc đếm ngược, lập tức ra tay!
Tiên lực mênh mông, trong nháy mắt chấn động hư không, vây giết về phía Lục Minh.
"Đừng vội."
Lục Minh tiện tay tung ra một quyền Mặt Trời Nhân Tạo cực lớn, đánh tan thế công của đối phương, chiến lực lại tăng vọt thêm lần nữa.
"Duy Ngã Độc Tôn Thánh Thuật!"
Oành!!!
Trên đỉnh đầu Lục Minh đột nhiên xuất hiện 'khói sói' cuồn cuộn.
Nhưng đó không phải khói sói thật, mà là dị tượng trời đất bị dẫn động bởi chiến lực quá mức biến thái của hắn.
Hồng Vũ: "..."
Cơ Hạo Nguyệt: "Đậu má?!"
Hắn ngây người.
Rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra vậy?!
Hắn đột nhiên phát hiện... khí tức của Lục Minh lúc này đã không kém mình là bao!
Cái quái gì thế này...
Một người sao có thể thi triển cùng lúc nhiều bí thuật bộc phát như vậy được?
Hơn nữa, bí thuật bộc phát có thể bá đạo như thế sao???
Toàn bộ đều là Vô Địch Thuật hay sao vậy trời?
Bọn họ đều bị chấn động không nhẹ.
Nhưng...
Vẫn chưa kết thúc!
Lục Minh...
Vẫn đang tự 'buff' cho mình!
Mấy đệ tử mang hình mẫu của nhà mình, ai mà chẳng có một hai loại bí thuật bộc phát chứ? Cho dù không phải là Vô Địch Thuật thì cũng tuyệt đối không hề yếu.
Từng cái, từng loại BUFF được Lục Minh điên cuồng kích hoạt không ngừng!
Đến cuối cùng, ngay cả khí huyết chi lực kinh người của Thạch Hạo cũng được vận dụng.
Cuối cùng, hắn còn cắn thuốc!
Giờ khắc này, Lục Minh đã thật sự nâng chiến lực của mình lên đỉnh cao nhất, khiến Cơ Hạo Nguyệt tê cả da đầu, còn Hồng Vũ thì lộ vẻ kinh ngạc: "Thú vị."
"Thật sự rất thú vị."
"Ngay cả bản tôn cũng được mở mang tầm mắt."
"Có điều, thì đã sao nào?"
"Chênh lệch thực lực tuyệt đối, lẽ nào chỉ dựa vào mấy bí thuật bộc phát là có thể san bằng được?"
"Ngươi đã câu giờ đủ lâu rồi."
"Chết đi."
"Bớt nói nhảm đi, ta đã nói, hôm nay kẻ phải chết là ngươi!"
Lục Minh ra tay trước: "Ăn một chiêu của ta đây!"
Oành!
Hắn thi triển Đấu Tự Bí đến cực hạn, đồng thời vận dụng cả 'Phi Tiên Quyết'!
Trong 'nguyên tác', Phi Tiên Quyết chính là cái thế thần thuật do Ngoan Nhân Đại Đế sáng tạo ra để khắc chế Đấu Tự Bí trong Cửu Bí. Nó bộc phát ra sức mạnh công phá siêu việt cực hạn của cơ thể, không gì không phá, không gì không hủy.
Mà giờ khắc này...
Hai loại 'thần thuật' vốn tương khắc lẫn nhau lại bị Lục Minh cưỡng ép 'dung hợp' dưới sự khống chế của mình, tựa như âm dương giao hội, trắng đen hòa làm một!
Cả hai vừa tương sinh vừa tương khắc, bùng nổ ra một sức mạnh còn kinh khủng hơn!
Ngay cả Hồng Vũ cũng phải thầm giật mình.
Ở trạng thái bình thường, Lục Minh tự nhiên không thể làm được điều này, cho dù đang trong trạng thái bộc phát toàn lực, muốn làm được cũng gần như là không thể.
Nhưng đừng quên, thứ Lục Minh thu hoạch được trong 'Thần Mộ' chính là... sự khống chế!
Cưỡng ép khống chế.
Cưỡng ép 'dung hợp'!
Một đòn này tựa như một thể mâu thuẫn, cực kỳ không ổn định, đến mức ngay cả Hồng Vũ cũng không thể không thận trọng đối phó.
"Phá!"
Hắn ra tay, vận dụng bí thuật của bản thân để chặn lại đòn tấn công này, hư không liên tục vỡ nát, sắc mặt hắn lại biến đổi một lần nữa.
"Thú vị."
"Thật sự rất thú vị, ngươi chưa đến Cảnh giới thứ chín, mà trong sức tấn công này lại ẩn chứa một luồng tiên khí."
"Trước nay chưa từng có, sau này cũng chưa chắc đã có ai làm được."
"Ta rất hứng thú với thủ đoạn này."
"Giao nó ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Lục Minh mặt không đổi sắc, chẳng nói lời nào.
Hắn đang nghĩ...
Lẽ nào mấy tên nhân vật phản diện này đều lắm mồm như vậy sao?
Có điều, lão tử đang gánh trên người bao nhiêu BUFF, tiêu hao lớn muốn chết, thời gian thì cấp bách, làm gì có hơi sức mà nói nhảm với ngươi?
Làm tới luôn!
Hành Tự Bí được thi triển, thân hình Lục Minh tức khắc trở nên quỷ mị, tốc độ trong phút chốc thậm chí còn nhanh hơn Hồng Vũ một bậc, tựa như 'dịch chuyển' ra sau lưng hắn, tiếp đó là hàng loạt 'Nhật Tự Xung Quyền'.
Trông như những 'cú đấm ẻo lả' không chút uy lực.
Nhưng trên thực tế, mỗi một đòn lại ẩn chứa một quyền Mặt Trời Nhân Tạo.
Hơn nữa, còn là quyền Mặt Trời Nhân Tạo có dung nhập một tia tiên khí!
Đồng thời, cũng được Lục Minh cưỡng ép khống chế, uy lực không hề bị rò rỉ ra ngoài, đều bộc phát hoàn toàn trong 'gang tấc', lực công kích được đẩy lên cực hạn.
Ầm ầm ầm ầm ầm...
Giữa những tiếng nổ không ngớt, Hồng Vũ liên tục bị 'đánh bay', nhưng Lục Minh lại như hình với bóng, tần suất tấn công cũng theo đó mà tăng lên.
Nhưng mà...
Hồng Vũ vẫn không hề hấn gì!
Hắn đã đỡ được!
Sau khi tung thêm một quyền đánh bay hắn, Lục Minh không tiếp tục tấn công nữa mà nhíu mày, tập trung quan sát.
"Ngươi rất khá."
Hồng Vũ phủi bụi sau lưng: "Màn xoa bóp này còn dễ chịu hơn cả nắn xương."
Lục Minh: "..."
"Đáng tiếc, tiên khí của ngươi vẫn còn hơi yếu, nếu nhiều hơn một chút, có lẽ ta đã thật sự bị thương rồi, có điều, ta càng ngày càng hứng thú với ngươi đấy."
Hồng Vũ lại không vội vàng hạ sát thủ, ngược lại còn cười ha hả nói: "Còn thủ đoạn nào khác không?"
"Chắc là vẫn còn chứ?"
"Nếu không thì quá mức vô vị rồi."
"Đến đây!"
Hắn ngoắc ngoắc tay với Lục Minh: "Cho ta xem nào."
"..."
Đúng là lắm lời thật.
Lục Minh đã bắt đầu vận sức cho đại chiêu!
Tam Thiên Lôi Huyễn Thân lại xuất hiện.
Lập tức, trong tay tất cả các Lục Minh, bên trái là hỏa liên tám màu, bên phải là Đại Nhật Phần Thiên!
Vụ nổ hạt nhân phiên bản siêu cấp!
Lần này, thanh thế cực kỳ khủng khiếp!
Toàn bộ hư không đều bị dị hỏa kinh hoàng nuốt chửng.
Cũng chính lúc này, Cơ Hạo Nguyệt giậm chân.
"Cái này..."
"Theo tình báo, đây là thủ đoạn mà Tiêu Linh Nhi đã dùng khi còn ở Quy Nguyên Tông!"
"Sao hắn cũng biết?!"
"Hơn nữa..."
"Dị hỏa từ đâu mà có?!"
Cơ Hạo Nguyệt chết lặng.
Đồng thời...
Càng cảm thấy Lục Minh có vấn đề.
Sao hắn có thể tinh thông tất cả bí thuật và Vô Địch Thuật của các đệ tử chân truyền Lãm Nguyệt Tông được?
Chuyện này thật sự quá vô lý!
Thế nhưng...
Chuyện còn vô lý hơn đã xuất hiện ngay sau đó.
Hắn vậy mà lại thấy một vầng trăng sáng đang từ từ dâng lên sau lưng Lục Minh.
Đó là...
Công pháp trấn tông của Hạo Nguyệt Tông, Hạo Nguyệt Đương Không!
Cơ Hạo Nguyệt: "..."
Vãi chưởng!?
...
"A!!!"
Từ trung tâm vụ nổ, một tiếng gào thảm thiết vang lên.
Lục Minh trợn mắt: "Bớt giả vờ đi."
"Kỹ năng diễn xuất của ngươi tệ quá, tiếng hét cũng giả trân."
"Ha ha ha, khó khăn lắm mới gặp được kẻ thú vị như ngươi, ta đùa với ngươi một chút, ngươi còn không thấy vui sao?"
Hồng Vũ hiện thân.
Vẫn không hề hấn gì.
Chênh lệch thực lực quá lớn.
Lớn đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Lục Minh nhíu mày.
Cũng may, hắn vốn dĩ không hề nghĩ đến việc chỉ dựa vào mình mà giết được Hồng Vũ, chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian đợi Liễu Thần đến, thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.
Nhưng bây giờ thì...
Vẫn phải tiếp tục thôi!
"Thủ đoạn tấn công của ngươi cũng không tệ lắm."
"Không biết thủ đoạn phòng ngự của ngươi thế nào? Vậy thì, ngươi cũng thử nhận một chiêu của ta xem?"
Hồng Vũ cuối cùng cũng chủ động ra tay.
Lần này, hắn lại vận dụng một trong những thuật pháp sở trường của mình, một vầng Huyết Nguyệt tức khắc xé toạc không gian, nơi nó đi qua, những cảm xúc tiêu cực khó tả lập tức lan ra, đủ để khiến phần lớn mọi người phát điên trong nháy mắt.
Còn có sức phá hoại cực kỳ khủng bố.
"."
Lục Minh nhìn chằm chằm vào vầng Huyết Nguyệt đó: "Vạn Hóa Linh Quyết!"
"Đấu Tự Bí, gia trì cho ta!"
Vạn Hóa Linh Quyết được Đấu Tự Bí gia trì.
Theo lý thuyết, có thể hóa giải mọi pháp thuật trên thế gian!
Tiếc là...
Thứ mà Hồng Vũ thi triển đã không còn là thuật pháp thông thường, mà là tiên pháp!
Vạn Hóa Linh Quyết tuy đủ kinh người, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là 'linh quyết', nếu có thể ngộ ra Vạn Hóa Tiên Quyết, việc hóa giải vầng Huyết Nguyệt này tự nhiên không thành vấn đề, nhưng bây giờ thì vẫn chưa đủ!
Nhưng Lục Minh cũng không hoảng hốt.
Vòng thần hoàn sau lưng hắn xoay tròn với tốc độ cực nhanh.
Toàn thân trên dưới, khoảng mấy nghìn 'Huyền Môn' đang phát sáng, gia trì cho vòng thần hoàn!
Vù!!!
Vầng Huyết Nguyệt vốn đã bị Vạn Hóa Linh Quyết làm suy yếu đi không ít, lập tức bị vòng thần hoàn nuốt chửng rồi biến mất không tăm tích.
Chỉ là...
Vòng thần hoàn đã trở nên ảm đạm đi rất nhiều.
"Ồ?!"
"Không tệ!"
Hồng Vũ kinh ngạc thán phục: "Thực lực thế này, từ xưa đến nay chưa từng thấy, dưới Cảnh giới thứ chín, ngươi xứng đáng là đệ nhất."
"Ngay cả những kẻ trên Cảnh giới thứ chín, nếu tu vi và thực lực không đủ, cũng sẽ bị ngươi chém giết!"
"Ta công nhận ngươi!"
"Dưới Cảnh giới thứ chín, ngươi là mạnh nhất!"
"..."
Lục Minh im lặng: "Tiếc là, ta không cần ngươi công nhận."
Vù!
Mi tâm của Lục Minh lóe lên thần quang: "Trảm Ngã Minh Đạo Quyết!"
Gần như cùng lúc.
"Liễu Thần Pháp!"
Hai loại Vô Địch Thuật bùng nổ ngay lúc này, những cành liễu xanh biếc xé toạc hư không, xuất hiện ngay sau lưng Hồng Vũ và trói hắn lại trong giây lát.
Trảm Ngã Minh Đạo Quyết, thần thức hóa thành một thanh 'phi đao' lao tới, đâm thẳng vào mi tâm của Hồng Vũ...
Hồng Vũ 'sững người' tại chỗ trong giây lát.
Mi tâm...
Thậm chí còn có một giọt máu tươi chảy xuống...