...
"Không!"
"Luôn có cách."
"Ta..."
"Vẫn còn thủ đoạn khác."
Lục Minh hít sâu một hơi: "Vẫn còn một chiêu chưa hoàn thiện..."
"Mặc dù trong tay ta nó cũng chỉ là bán thành phẩm, nhưng cuối cùng vẫn phải thử một lần."
"Phiêu Miểu Kiếm Quyết, Kiếm... Thập Nhị!"
Oanh!
Kiếm ý tột cùng hội tụ ngay tức khắc.
Kiếm Thập Nhị, không có tên!
Chỉ có kiếm ý thuần túy đến cực hạn, đây là một chiêu siêu việt giới hạn của con người, cũng là một kiếm mạnh nhất của Lục Minh hiện tại!
Hắn trông như đứng yên tại chỗ, toàn thân lảo đảo, không có nửa điểm động tác.
Nhưng trên thực tế, luồng kiếm ý thuần túy đến cực điểm kia vẫn khuấy động mây mưa đất trời, lao đến tấn công Hồng Vũ.
Đây là một kiếm siêu việt giới hạn của thể xác và tinh thần!
Hiên ngang giữa đất trời, một kiếm không tồn tại ở thế gian!
Chính là Kiếm Thập Nhị!
"Hửm?!"
Vù vù!
Xoẹt!
Kiếm Thập Nhị vừa ra, tuyệt thế vô song!
Kiếm ý ngút trời, thiên địa cộng hưởng!
Một chiêu khoáng thế, kiếm ý lẫm liệt.
Lấy nhật nguyệt làm gương, lấy đất trời làm chứng, lấy vạn vật làm sự sống, lấy tứ phương làm linh hồn, trong cõi chết có sự sống, tuần hoàn bất tận!
Trong hư không, kiếm ý tung hoành, tràn ngập khắp mọi ngóc ngách.
Hồng Vũ thoáng chốc tê dại da đầu, toàn thân chấn động!
Hắn không hiểu kiếm.
Nhưng dù sao tu vi cũng đủ cao, vì vậy, hắn rất nhanh đã phản ứng lại: "Thì ra là thế!"
"Kiếm ý à?"
"Thật thuần túy, thật là một luồng kiếm ý cường hoành."
"Thế nhưng, chỉ dựa vào kiếm ý mà muốn đánh bại ta ư?!"
"Nực cười!"
"Gầm!"
Hắn ngửa mặt lên trời gào thét, tiếng gầm kinh thiên động địa chấn động Bát Hoang, tất cả đều vỡ vụn, thanh kiếm vô hình vô sắc hội tụ từ kiếm ý cũng đang rung chuyển, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ!
"Chống đỡ... cho ta!"
Lục Minh cũng đang gầm nhẹ.
Đến thời khắc này, mới thật sự là lúc liều mạng.
Chỉ trong nháy mắt, thất khiếu của hắn đều tuôn máu!
Hắn lập tức nuốt một viên Bổ Thiên Đan, cưỡng ép chống đỡ, để Kiếm Thập Nhị tiếp tục duy trì, đồng thời chém mạnh về phía Hồng Vũ.
"Phá!"
Hồng Vũ gầm thét.
Oanh!!!
Nhưng thanh kiếm vô hình vô sắc kia cuối cùng vẫn chống đỡ được.
Cuối cùng, nó chém thẳng lên thần hồn của Hồng Vũ.
"Aooo!!!"
Trong nháy mắt, Hồng Vũ kêu gào thảm thiết.
Nhưng thực lực kinh khủng mà hắn bộc phát ra cũng lập tức đánh bay Lục Minh đã là nỏ mạnh hết đà và Cơ Hạo Nguyệt vẫn còn trong huyễn cảnh, khiến cả hai trọng thương!
"Oẹ!!!"
Hai người phun ra một ngụm máu tươi, khí tức suy sụp hơn tám thành, gần như không còn sức chiến đấu.
Cơ Hạo Nguyệt cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Cảm nhận được trạng thái của mình lúc này, sắc mặt hắn không khỏi trắng bệch.
"Ta biết ngay mà, mình không nên ra tay!"
"Lần này xong con bê rồi, cả ngươi và ta đều phải bỏ mạng ở đây."
"Lục Minh, ngươi làm tốt lắm!"
Cơ Hạo Nguyệt bất đắc dĩ thở dài.
"Ngươi đi trước đi!"
Lục Minh cố gắng chống đỡ, che chắn trước mặt hắn: "Ta cản hắn lại."
"Ngươi..."
Trong lòng Cơ Hạo Nguyệt không hiểu sao lại dâng lên một tia cảm động, nhưng ngay sau đó lại mắng: "Ngươi khoác lác cái gì? Giả vờ đạo mạo làm gì?"
"Cùng đi!"
Hắn níu lấy Lục Minh, định bỏ chạy.
"Đi không được."
Lục Minh vẫn đứng yên tại chỗ, thở dài: "Kiếm Thập Nhị tuy mạnh, nhưng cũng chỉ có thể cầm chân hắn nhất thời, phải có người kéo dài thêm một lát, nếu không thì không ai đi được cả."
"Chuyện này..."
"Bắt nguồn từ Lãm Nguyệt Tông, không liên quan đến lão tông chủ ngài, dù sao ngài cũng chưa gia nhập Lãm Nguyệt Tông, người bọc hậu đương nhiên phải là ta."
"Mau đi đi!"
Hắn đẩy Cơ Hạo Nguyệt một cái.
Cơ Hạo Nguyệt lập tức trừng mắt: "Ngươi..."
"Ngươi dám đẩy ta?!"
Lục Minh: "??!"
Vãi chưởng!
Đến lúc nào rồi mà ngươi còn so đo với ta chuyện này???
Sống chết cận kề rồi đại ca ơi!
Huống chi cả hai chúng ta đều là đàn ông, ngươi tưởng đang yêu đương đấy à?
"Đi!"
Lục Minh hét lên: "Ngươi không đi là không kịp nữa đâu!"
"Kiếm ý của ta không cầm chân hắn được bao lâu đâu!"
"Nực cười!"
Cơ Hạo Nguyệt hừ lạnh: "Ta, Cơ Hạo Nguyệt, là loại người tham sống sợ chết, bỏ rơi đạo hữu sao? Trên người ngươi tuy có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng cũng... Phì!"
"Trên người ngươi có rất nhiều bí mật của Hạo Nguyệt Tông, sao có thể để ngươi rơi vào tay hắn được?"
"Ta nhất định phải đưa ngươi đi!"
Lục Minh: "..."
Cái vẻ khẩu thị tâm phi này của ngươi, sao lại giống hệt mấy "cô nàng" thế nhỉ?
Ngươi không phải là nữ giả nam trang đấy chứ?
Lục Minh bất đắc dĩ.
Cũng chính lúc này, Hồng Vũ đã thành công "trấn áp" Kiếm Thập Nhị, lạnh lùng nói: "Các ngươi không ai trốn thoát được đâu."
"Quả là một kiếm đáng sợ."
"Quả là kiếm ý đáng sợ."
Hồng Vũ đã đỡ được Kiếm Thập Nhị!
Mặc dù có chút thê thảm, hai tay đều đang chảy máu, nhưng cuối cùng hắn đã đỡ được.
Hắn không hề bị trọng thương, chỉ là vết thương nhẹ mà thôi.
"Chưa vào Cảnh giới thứ chín mà có thể ép ta đến mức này, ngươi đủ để tự hào rồi."
"Thế nhưng, các ngươi đã đến giới hạn."
"Đúng là một vở kịch hay."
"Giờ thì, cũng nên kết thúc rồi."
Hồng Vũ không để lộ vui buồn, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi.
Giờ phút này, hắn thậm chí không muốn giữ lại thần hồn của Lục Minh nữa, mà muốn khiến hắn lập tức hồn bay phách tán, triệt để chém giết hắn.
Kiếm Thập Nhị...
Quá mạnh!
Chẳng qua là do tu vi của Lục Minh không đủ.
Chỉ cần hắn ở Cảnh giới thứ chín, có đủ tiên khí hỗ trợ...
Thậm chí không cần hắn phải cùng cảnh giới với mình, chỉ cần Lục Minh là một tu sĩ Cảnh giới thứ chín thật sự, là có thể đánh bại, thậm chí giết chết mình!
Yêu nghiệt như vậy, khí vận chắc chắn vô song.
Nếu để lại...
Khó tránh sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hồng Vũ động sát tâm, lập tức hạ sát thủ.
"Đi!"
Lục Minh quát khẽ, đẩy Cơ Hạo Nguyệt ra, cưỡng ép nghênh đón.
"Ngươi làm gì?!"
"Muốn đi thì cùng đi, muốn chết... thì cùng hắn liều mạng là được!"
Cơ Hạo Nguyệt cũng là kẻ cứng đầu, lúc này căn bản không muốn rời đi, bị đẩy ra lại xông tới, muốn liều mạng.
Hồng Vũ không nói nữa, ra tay lại càng thêm hung ác, muốn giết cả hai người cùng lúc.
Nhưng, cũng chính vào lúc này, một vầng lục quang bỗng nhiên lóe lên.
Ngay sau đó...
Giữa hai bên, hư không vỡ ra.
Thế công của Hồng Vũ lập tức tan rã.
"Cái gì?!"
Hồng Vũ nheo mắt, lập tức lùi lại.
Cơ Hạo Nguyệt ngơ ngác: "Xảy ra chuyện gì?"
Lục Minh lại thở phào một hơi: "Cuối cùng cũng đến rồi."
"Đến?"
Cơ Hạo Nguyệt càng thêm mờ mịt: "Ai đến?"
Hư không vỡ ra, hóa thành một cánh cửa thần bí khó lường, cánh cửa này dường như kết nối với một thế giới ở chiều không gian khác, lấp lánh ánh sáng tĩnh mịch mà mê người. Bên trong cánh cửa, sắc xanh biếc dạt dào, sinh cơ bừng bừng, tựa như một mảnh tiên cảnh độc lập.
Ngay sau đó, một bàn chân ngọc hoàn mỹ không tì vết chậm rãi bước ra, mỗi bước chân tựa như đạp lên từng nút thắt của thời gian, ưu nhã mà thong dong.
Cùng lúc xuất hiện, còn có một đôi chân hoàn mỹ đến cực điểm.
Khi bàn chân ngọc thứ hai hạ xuống, một bóng hình phong hoa tuyệt đại dần dần hiện ra trước mắt mọi người.
Liễu Thần!
Nàng mặc một bộ váy dài màu xanh biếc, tà váy tung bay theo gió, dường như cả thế giới đều chao đảo theo bước chân của nàng.
Dung nhan nàng thanh lệ thoát tục, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, lấp lánh ánh sáng của trí tuệ và sự kiên cường.
Mái tóc xanh như thác nước tùy ý bay trong gió, dường như có thể dệt nên ngàn vạn thế giới, lại tựa như cắm rễ ở những thế giới khác nhau.
Liễu Thần xuất hiện, kéo theo khí tức cường đại khó tả phóng thẳng lên trời!
Luồng khí tức này mạnh mẽ mà sâu thẳm, dường như có thể nuốt chửng tất cả.
Trên người nàng tỏa ra lục quang nhàn nhạt, thứ ánh sáng này không chỉ đẹp đẽ mà còn ẩn chứa sinh mệnh lực vô tận.
Mỗi một hơi thở của nàng đều dường như có thể khuấy động linh khí trong trời đất, khiến cả không gian cũng phải rung động.
Cùng lúc đó, từ cánh cửa hư không tuôn ra vô số thần quang.
Chúng lượn lờ bay múa trên không trung, hóa thành từng đạo phù văn lấp lánh, những phù văn này đan vào nhau, tạo thành những bức đồ án thâm ảo, tựa như đang diễn giải những bí ẩn của vũ trụ.
Liễu Thần khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua mọi người, ánh mắt ấy tràn đầy vẻ tang thương.
Chỉ là vượt qua hư không mà đến thôi.
Lại thể hiện ra phong thái tuyệt đại và sự cường đại của Liễu Thần một cách trọn vẹn.
Sự xuất hiện của nàng khiến cả thế giới cũng phải rung động và tán thưởng.
"Đến hơi trễ."
"May mà, không tính là quá muộn."
Nàng nhẹ giọng mở miệng, thanh âm thanh thoát.
"Không muộn, không hề muộn chút nào."
Lục Minh cười.
Cười một cách vô lo vô nghĩ.
Vừa rồi, hắn thật sự đã nghĩ mình phải dùng đến một mạng hồi sinh rồi.
May mà, chưa đến mức đó.
Liễu Thần đã đến.
Tiếp theo...
Không cần phải lo lắng gì nữa.
"Nàng là?"
Đầu óc Cơ Hạo Nguyệt ong ong.
Hoàn toàn không dám tưởng tượng đây rốt cuộc là ai.
"Ngươi... là ai?!"
Hồng Vũ không vội ra tay nữa.
Phong thái của Liễu Thần quá cao, cao đến mức hắn cũng phải cẩn thận đối phó, không dám tùy tiện ra tay.
...
"Thật là một mùi máu tanh nồng nặc."
"Còn có, một 'thần tính' rất quen thuộc."
Liễu Thần không trả lời, nhưng phất tay một cái, lại khiến mọi chuyện vừa rồi như quay ngược thời gian!
Chỉ một cái liếc mắt, đã thấy rõ tất cả!
"Chỉ vì tư lợi cá nhân mà làm ra chuyện vô đạo như vậy."
"Đáng giết."