Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 837: CHƯƠNG 320: HỢP HOAN TÔNG, DỌN NHÀ CHUẨN BỊ, KẾ HOẠCH BÁO THÙ! (1)

"Theo ta thấy, đây đâu phải tài sản của Hợp Hoan Tông các vị."

Lời Lục Minh vừa thốt ra đã khiến mấy người của Hợp Hoan Tông ngẩn cả người.

"Ngươi... Ngươi nói vậy là có ý gì?"

"Không có ý gì cả."

Lục Minh nhún vai: "Chuyện này không phải rõ rành rành sao? Tài sản các vị bị mất là hơn hai mươi triệu thượng phẩm nguyên thạch, nhưng chúng ta chỉ tìm thấy có bốn triệu, chênh lệch lớn đến thế cơ mà?"

"Chẳng lẽ điều này vẫn chưa đủ để chứng minh rằng số tài sản chúng ta nhặt được không phải của Hợp Hoan Tông các vị hay sao?"

"Nếu đã không phải của Hợp Hoan Tông các vị..."

Dứt lời, Lục Minh vươn tay, dưới ánh mắt ngơ ngác của các nàng, hắn thản nhiên lấy lại túi trữ vật đặt trước mặt họ rồi mỉm cười nói: "Vậy thì không thể giao nó cho các vị được rồi."

"Dù sao cũng phải vật quy nguyên chủ chứ."

"Trước khi chủ nhân thật sự của chúng xuất hiện, Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta phải thay họ bảo quản cho cẩn thận."

"Nói như vậy..."

"Các vị hiểu chứ?"

"Ngươi..."

"Ngươi làm cái gì vậy?!"

Vãi chưởng!

Ba vị đại năng của Hợp Hoan Lâu hoàn toàn chết lặng.

Các nàng đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng tựu trung lại, kết quả cuối cùng cũng chỉ có hai loại.

Một, Hạo Nguyệt nhất mạch nhận thua, nuốt bao nhiêu thì phải nôn ra bấy nhiêu cho Hợp Hoan Tông.

Hai, Hạo Nguyệt nhất mạch cứng đầu, trực tiếp chiếm đoạt, đối đầu đến cùng.

Nếu Hạo Nguyệt nhất mạch chọn con đường thứ nhất, dĩ nhiên mọi chuyện đều dễ nói.

Nhưng nếu là con đường thứ hai, các nàng cũng đã có chuẩn bị sẵn sàng.

Thế nhưng đến chết họ cũng không ngờ, Lục Minh lại có con đường thứ ba, chơi một chiêu độc không ai lường trước được.

Nôn ra á?

Nôn cái búa!

Thái độ cứng rắn, nhất quyết chiếm hời?

Đúng, bọn họ chiếm đấy!

Nhưng oái oăm là, bọn họ không nói thẳng, mà còn mẹ nó đổi một cách nói khác, lại còn "thân mật" đến thế này thì biết đi đâu mà nói lý?

Ủa...

Chuyện này mà cũng có kiểu thao tác như vậy sao?

Trước giờ hoàn toàn chưa từng nghe qua!

...

"Phụt!"

"Tuyệt!"

Cơ Hạo Nguyệt vỗ đùi, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Vừa rồi, hắn chỉ mang tâm thế xem kịch vui, thậm chí còn muốn xem Lục Minh có bị bẽ mặt không, ai ngờ đến cuối cùng, bẽ mặt á? Bẽ mặt cái con khỉ

Không những không bẽ mặt, mà ngược lại còn có suy nghĩ khác người, một nước cờ không theo lẽ thường, quả là một nước đi thần sầu, trực tiếp khiến đối phương đần mặt ra.

Chẳng những khiến đối phương đần mặt, mà còn làm họ không nói được lời nào, càng không có cớ để nổi giận.

Muốn nổi điên cũng không đủ lý do.

Chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, thậm chí... nếu giữ thể diện, còn phải nói một tiếng cảm ơn!

Đúng là lươn lẹo hết chỗ nói!

Cùng lúc đó, đại trưởng lão và nhị trưởng lão phụ trách tiếp đãi cũng không nhịn được mà vỗ đùi đen đét.

Thao tác này, đúng là cao tay!

...

"Ba vị, sao không nói gì thế?"

Lục Minh cười hì hì: "Chẳng lẽ có nghi vấn hay chỗ nào không hiểu sao?"

"Nếu có nghi vấn, cứ nói ra đi, vừa hay lúc này ta đang rảnh, cũng tiện giải thích rõ ràng cho ba vị."

"Dù sao, bất kể chuyện gì, cứ nói ra vẫn tốt hơn."

"Nói ra mới có thể giải quyết tốt hơn, phải không?"

"Để tránh đôi bên hiểu lầm, sau này phiền phức không dứt."

"Cái này..."

"Ngươi!!!"

"Ta???"

Ba người họ đều choáng váng.

Vãi chưởng!

Sao trên đời lại có kẻ mặt dày vô sỉ đến thế!!!

Cái gì mà không phải tài sản của Hợp Hoan Tông chúng ta?

Cái gì mà mẹ nó muốn thay người khác bảo quản cẩn thận?

Rõ ràng là các ngươi tham lam!

Ban đầu chỉ tham ô khoảng tám phần, giờ thì hay rồi, nuốt trọn luôn, lại còn muốn chúng ta ngậm bồ hòn làm ngọt, không nói được lời nào, thậm chí... còn mẹ nó phải cảm ơn ngươi nữa?

Lẽ nào lại như vậy!

Khinh người quá đáng!

Hôm nay, há có thể để ngươi được toại nguyện?!

Ba người nhìn nhau, chiến ý dâng trào.

Một người trong đó lập tức lên tiếng: "Lời này sai rồi!"

"Vật trong túi trữ vật này, nếu đã được 'nhặt' trong Hợp Hoan Lâu của ta thì dĩ nhiên là tài sản của Hợp Hoan Tông ta! Huống hồ, tông ta mỗi ngày đều đối chiếu sổ sách, chẳng lẽ còn có thể giả được sao?!"

"Sau biến cố ở Tiên thành Hồng Vũ, chỉ có người của Hạo Nguyệt nhất mạch các ngươi vào thành tìm kiếm, tài sản của Hợp Hoan Lâu ta không ở trong tay các ngươi thì ở trong tay ai?"

"Chuyện này, các ngươi giải thích thế nào?"

"Giải thích?"

"Tại sao phải giải thích?"

Lục Minh lại nhún vai: "Chuyện này khó hiểu lắm sao?"

"Thôi được, vậy để ta giải thích một chút. Các vị cũng biết, chuyện này xảy ra sau biến cố ở Tiên thành Hồng Vũ, mà lúc đó, tình hình nguy cấp, Tán Tiên Hồng Vũ sắp Độ Kiếp, thứ hắn cần chẳng lẽ lại ít sao?"

"Mà trước đó, để lập ra một cái Hồng Vũ Tiên Minh, Hồng Vũ đã lấy bao nhiêu tài nguyên? Hồng Vũ sớm đã nghèo rớt mồng tơi, vào thời khắc mấu chốt, nếu thiếu tiền tài và tài nguyên, hắn nhắm vào mấy nhà giàu như các vị thì có gì là không thể?"

"Sau đó đúng là chỉ có người của Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta ở đó, nhưng trước đó, trong lúc sự việc xảy ra, người của chúng ta không có mặt."

"Mà trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì, làm sao chúng ta biết được?"

"Tài sản của Hợp Hoan Lâu các vị có phải đã bị Hồng Vũ và thuộc hạ của hắn lấy đi, tiêu xài sạch sẽ hay không, Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta làm sao mà xác định được?"

"Bọn họ đều chết cả rồi, chết không đối chứng!"

Một vị đại năng khác của Hợp Hoan Tông nghiến chặt hàm răng trắng ngà.

"Chết không đối chứng? Nghe khó nghe quá, không bằng nói là không có chứng cứ."

Lục Minh lại nhún vai lần nữa: "Không có chứng cứ, làm sao có thể kết luận là do Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta lấy?"

"Trời đất có mắt!"

Lục Minh thở dài: "Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta nể tình Thượng Đế có đức hiếu sinh, mọi người tu hành đều không dễ dàng, mà bất kể thế lực lớn nhỏ, việc kiếm được tài nguyên cũng vô cùng gian nan, cho nên mới nghĩ đến việc trả lại tài nguyên nhặt được."

"Nào ngờ lại bị người ta hiểu lầm!"

"Nhưng Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta gia cảnh suy tàn, thế lực lại nhỏ bé, chúng ta có bao nhiêu tài nguyên chứ? Không thể nào có chênh lệch mà lại bắt Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta bù vào được?"

"Nếu ai cũng như vậy, thế lực nào cũng kêu không đủ số rồi bắt Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta bù vào..."

"Thì có bán cả chúng ta đi cũng không đủ trả nợ."

"Cho nên..."

"Chuyện này, tuyệt đối không thể như vậy."

Lục Minh lắc đầu nguầy nguậy: "Nếu các vị mất hơn hai mươi triệu, vậy thì hơn bốn triệu này chắc chắn là của người khác."

"Chúng ta nhất định phải bảo quản cẩn thận, chờ chủ nhân thật sự đến nhận!"

"Nói như vậy, các vị hiểu chứ?"

Hiểu?

Hiểu cái bà nhà ngươi!

Hiểu cái tổ cha nhà ngươi!

Ba vị đại năng của Hợp Hoan Tông đều trợn mắt, tức đến nỗi lồng ngực phập phồng không ngừng, quy mô thật đáng kinh ngạc.

Đây rõ ràng là chơi xấu!

Thế nhưng...

Oái oăm là chúng ta lại không có chứng cứ, tức chết đi được!

Người thứ ba thực sự không nhịn được nữa, trầm giọng nói: "Lục tổng chấp sự, làm người nên chừa lại một con đường, sau này còn dễ gặp mặt! Tài sản của Hợp Hoan Tông ta không dễ lấy như vậy đâu."

"Nói hay lắm."

Lục Minh gật đầu: "Nhưng Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta một lòng làm việc tốt, không thể nào ngược lại phải tự bỏ tiền túi ra bù lỗ cho các vị được?!"

"Nếu là như vậy..."

"Hừ! Thế thì khác gì cướp ngày?"

"Nếu Hợp Hoan Tông đã khăng khăng như vậy, Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta cũng chỉ đành nói một câu, không ngại đánh một trận!"

"Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta, thà đứng chết chứ không quỳ sống."

"Muốn ép người vào tội, hà cớ gì không có lý do chứ?!"

"Ngươi?!"

Cả ba người đều tê dại.

Họ đưa ngón tay ngọc trắng nõn chỉ vào Lục Minh, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng nửa ngày trời cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.

Quá mức khinh người!

Đúng là lẽ nào lại như vậy.

Hơn nữa...

Vô liêm sỉ đến cực điểm!

Nhưng làm sao bây giờ, trước mắt họ thật sự không có bằng chứng.

Nếu nói trực tiếp khai chiến...

Vì hai mươi triệu thượng phẩm nguyên thạch mà đánh nhau với Hạo Nguyệt nhất mạch và toàn bộ Lãm Nguyệt Tông? Hình như có chút không ổn, huống hồ, bây giờ người ta lại đang đứng trên đỉnh cao đạo đức.

Nếu Hợp Hoan Tông tùy tiện phát động chiến tranh, ngược lại sẽ bị người đời đàm tiếu.

Cái này mẹ nó...

Đúng là có chút khó giải quyết.

Rốt cuộc nên xử lý thế nào mới tốt?

Ba người nhìn nhau, lập tức dùng thần thức truyền âm để bàn bạc.

Đúng lúc này, tam trưởng lão bước vào, liếc nhìn các nàng một cái rồi cũng không né tránh, mở miệng nói: "Tổng chấp sự, người của Thái Hợp Cung đã đến nhận lại tài sản của họ rồi. Họ còn nhờ tôi gửi lời cảm tạ sâu sắc đến ngài và cả Hạo Nguyệt nhất mạch chúng ta."

"Còn nói, sau này có cơ hội muốn mời chúng ta dùng bữa."

"Đồng thời..."

"Trưởng lão, đệ tử danh sách và đệ tử thân truyền của tông ta đều có thể đến bất kỳ sản nghiệp nào dưới danh nghĩa Thái Hợp Cung của họ để tiêu phí miễn phí một lần, khụ khụ, ngài thấy sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!