"Ta nghĩ, một kẻ Đệ Cửu Cảnh như ngươi, miệng lưỡi chắc hẳn là cứng rắn lắm nhỉ?"
"Đừng khiến lão phu thất vọng đấy."
Lịch Hồn đối mặt với Cơ Hạo Nguyệt, cười lạnh liên tục: "Lão phu thích nhất là khiến cho kẻ mạnh miệng trở nên mềm nhũn hơn bất cứ ai."
"Sau đó..."
"Lại rút thần hồn của hắn ra, tra tấn cho thỏa thích."
Lúc Lịch Hồn nói chuyện, toàn thân hắn khói đen lượn lờ, trông không giống người mà càng giống những tà ma thuần túy. Thậm chí đến cuối cùng, trong lòng bàn tay hắn còn xuất hiện một tàn hồn đang gào thét, kêu la thảm thiết và cầu xin tha thứ.
"Cuối cùng, sẽ giống như thế này."
"Nhìn tàn hồn của chúng gào thét trong hối hận, kêu la thảm thiết, kè kè kè."
"Cảm giác này thật sự quá tuyệt diệu."
Lời nói của hắn, cùng với cảnh tượng thảm khốc khó có thể nhìn thẳng này, khiến mí mắt Cơ Hạo Nguyệt giật lên liên hồi. Hắn cảm nhận rõ ràng thực lực của đối phương vượt xa mình, ít nhất cũng phải cao hơn một hai cấp bậc.
Nhưng...
Mẹ nó, đã đến nước này, sao có thể lùi bước?
"Ma tu rốt cuộc cũng chỉ là ma tu, đáng chết!"
"Nhưng lão phu không chỉ mạnh miệng, mà nắm đấm còn cứng hơn! Đến đây, chiến!"
Đông!
Cơ Hạo Nguyệt chân đạp hư không, trong nháy mắt, Hạo Nguyệt Đương Không.
Vầng trăng sáng treo cao còn cuốn theo sức mạnh của các vì sao, ánh trăng sao chiếu rọi xuống, khiến cho sa mạc vốn nên tối đen như mực này có thêm một tia sáng.
"Thật thú vị, hắn lại dám chủ động ra tay với bản điện chủ."
Lịch Hồn nhìn về phía Âm Tuyệt Trần, cười quái dị một tiếng rồi lập tức gằn giọng lao tới.
Ầm ầm!
Trong chốc lát, hai người va chạm kịch liệt.
Các loại thủ đoạn thi triển tầng tầng lớp lớp.
Bí thuật, pháp bảo, phù chú...
Không từ một thủ đoạn nào.
Cơ Hạo Nguyệt tự biết cảnh giới không bằng đối phương, nhưng may mắn là thiên phú tốt hơn, do đó cũng không quá sợ sệt rụt rè. Ngay từ đầu hắn đã dốc toàn lực, liều mạng chiến đấu!
Chỉ vì hắn biết rõ tình cảnh của mình, không liều mạng không được!
Thăm dò?
Thăm dò cái búa!
Có thăm dò nhiều hơn nữa cũng không thể diệt được đối phương.
Thậm chí ngược lại còn khiến bản thân không ngừng bị tiêu hao, thậm chí bị thương.
Đến cuối cùng mới nghĩ đến chuyện liều mạng ư?
Một khi đã bị tiêu hao lại còn bị thương, đến cả tư cách liều mạng cũng không có. Đã như vậy, chi bằng ngay từ đầu dốc toàn lực ứng phó, quyết một trận sống mái!
Dù ông đây có bại, cũng quyết không để ngươi dễ chịu!
Cơ Hạo Nguyệt cắn răng, vì sự an nguy và tương lai của dòng dõi Hạo Nguyệt, hắn đã gạt sinh tử sang một bên, huyết chiến với Lịch Hồn, một trong các Phó điện chủ của Ẩn Hồn Điện!
...
"Thú vị đấy."
Âm Tuyệt Trần chậm rãi cúi đầu, nhìn về phía Lâm Phàm: "Xem ra, hắn thật sự không sợ."
"Không chỉ đơn thuần là mạnh miệng."
"Với tu vi Đệ Cửu Cảnh nhất trọng mà dám liều mạng với lão già Lịch Hồn kia, trong thời gian ngắn vẫn không rơi vào thế hạ phong, cũng coi như không tệ. Chẳng trách có thể trong vòng vạn năm đưa Hạo Nguyệt Tông phát triển thành thế lực đỉnh cấp nhất lưu, thậm chí có lúc còn đặt chân đến ngưỡng cửa siêu nhất lưu."
"Đáng tiếc."
"Hắn cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Nói đi cũng phải nói lại, ngươi là tông chủ của Lãm Nguyệt Tông, đúng không?"
Lâm Phàm nhìn chằm chằm hắn, không nói một lời.
"Ánh mắt của ngươi, ta rất không thích."
"Ta hỏi ngươi, ngươi lại không đáp, như vậy là rất bất lịch sự."
"Ta không thích, cộng thêm việc ngươi bất lịch sự, đáng tội chết."
"Yên tâm, ta không có cái gánh nặng tâm lý 'lấy lớn hiếp nhỏ', càng không có cái 'giác ngộ chí cao' là 'không giết hạng người vô danh'."
"Dù sao thì..."
Âm Tuyệt Trần mỉm cười: "Ma tu mà."
"Chẳng quan tâm đến thể diện làm gì."
"Có điều ta đề nghị ngươi vẫn nên phản kháng một chút, như vậy sau khi bắt được ngươi, công lao của ta cũng có thể cao hơn một chút."
"Nếu không thì..."
"Rất vô vị."
"Vô vị ư?"
"Vậy..."
"Đổi người khác thì thế nào?"
Hải Đông Pha đạp không mà tới.
Rắc rắc rắc!
Tầng mây đen kịt liên tiếp bị đông kết, Hải Đông Pha ưỡn thẳng lưng, chắn trước người Lâm Phàm, trực diện với Âm Tuyệt Trần.
"Hải Đông Pha?"
"Lão già nhà ngươi vậy mà đã đột phá?"
"Có điều..."
"Dù cùng cảnh giới với ta, nhưng giữa Đệ Cửu Cảnh tam trọng và Đệ Cửu Cảnh tam trọng cũng có chênh lệch đấy."
"Giữa người với người, cũng không giống nhau."
Âm Tuyệt Trần thoáng chút kinh ngạc: "Hơn nữa, ngươi cũng gan to thật."
"Chẳng lẽ Hải gia lớn như vậy, ngươi từ bỏ rồi sao?"
"Ồ... để ta nghĩ xem nào, bên ngoài đều đồn rằng Hải gia các ngươi có một lời nguyền, từ xưa đến nay, trong mỗi 'thế hệ' chỉ có thể xuất hiện một vị Đệ Cửu Cảnh."
"Mà còn phải đợi vị Đệ Cửu Cảnh đời trước bỏ mình rồi mới có thể xuất hiện?"
"Nói như vậy, chẳng lẽ ngươi chuẩn bị chịu chết để dành cơ hội cho hậu bối rồi?"
"Nhưng hắn mới vào Đệ Cửu Cảnh, ngươi không sợ kẻ thù của Hải gia trả thù sao? Không sợ Ẩn Hồn Điện của ta ra tay ư?"
"Ngươi nói nhiều quá rồi."
Hải Đông Pha hừ lạnh một tiếng: "Ai thắng ai thua, sau trận chiến này, Ẩn Hồn Điện các ngươi có còn cơ hội, có còn thực lực để trả thù hay không, cũng chưa chắc đâu."
"Huyền Băng Long Tường!"
Oanh!
Hải Đông Pha vừa ra tay đã là tuyệt kỹ thành danh của mình, Huyền Băng Long Tường.
Cuộc đời này của ông cũng vô cùng lận đận.
Vì gia tộc mà đã trả giá rất nhiều.
Rồi cả vấn đề về Thủy Tinh Diễm nữa.
Thứ này ở Hải gia, nhìn như là tài sản và 'vinh dự', cũng đúng là một thứ tốt, nhưng có trời mới biết Hải gia vì để bảo vệ nó mà đã hao phí bao nhiêu tinh lực và đổ bao nhiêu máu tươi.
Lại vì công pháp gia tộc có thiếu sót mà sứt đầu mẻ trán, thậm chí nhiều năm liền không thể đột phá từ Đệ Cửu Cảnh nhị trọng.
Nhưng mấy năm nay, Thủy Tinh Diễm đã không còn.
Ban đầu, trên dưới nhà họ Hải đều không quen.
Nhưng dần dần, họ phát hiện ra rằng, không còn củ khoai lang phỏng tay này, ngược lại cả người nhẹ nhõm.
Làm gì cũng thoải mái hơn không ít.
Ngay cả hít thở cũng thông thuận hơn.
Tốc độ tu hành cũng tăng lên rất nhiều.
Lại thêm khuyết điểm của Thiên Sư Độ đã được Lâm Phàm bù đắp...
Bây giờ Hải Đông Pha đã hoàn toàn không còn chút nỗi lo nào.
Ông...
Nguyện vì Lâm Phàm, vì người minh hữu Lãm Nguyệt Tông này mà liều chết một trận!
Mặc kệ ngươi là Ẩn Hồn Điện hay là thế lực siêu nhất lưu nào khác!
Lão phu đây, còn sợ gì nữa!
"Ngao!"
Băng long gầm thét, lượn lờ chín tầng trời.
Âm Tuyệt Trần hừ lạnh một tiếng: "Lão già, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, đã như vậy, ta sẽ rút thần hồn của ngươi, luyện thân thể của ngươi, từ nay về sau, ngươi chính là thi khôi mạnh nhất dưới trướng bản điện chủ!"
"Chết đi!"
Phần phật!
Hắn phất tay, thiên địa biến sắc.
Lượng lớn hắc khí lan tràn ra, rồi cũng hội tụ thành một con rồng!
Một con hắc long ngửa mặt lên trời gầm thét, gào rống rồi quấn lấy băng long chiến đấu.
"Cho ta... ngưng!"
Trong mắt Hải Đông Pha, hàn quang lóe lên rồi biến mất.
Hàn khí dâng trào, ngay cả không gian cũng gần như bị đông cứng.
Hắc long vốn được ngưng tụ từ ma khí, nhưng giờ phút này cũng có dấu hiệu bị đông kết.
"Thú vị đấy."
Âm Tuyệt Trần kè kè kè cười quái dị, rồi cũng thổi ra một ngụm âm khí.
Con hắc long bị đông cứng trong nháy mắt lại khôi phục, rồi lấy tốc độ còn nhanh hơn lao về phía Hải Đông Pha.
Hải Đông Pha không sợ, phất tay lấy ra một cây trường thương, trường thương lướt qua, hàn khí càng thêm kinh khủng. Cả hai trong nháy mắt đại chiến, trời đất đều như nổ tung!
...
Bốn người chia thành hai cặp chém giết.
Dưới chiến trường, Lâm Phàm bình tĩnh quan sát chiến cuộc.
Bên ngoài!
Tiêu Linh Nhi và mấy người khác cũng đã bộc phát, đang đại chiến với các hộ pháp, trưởng lão Đệ Bát Cảnh của Ẩn Hồn Điện mà Âm Tuyệt Trần và Lịch Hồn mang tới!
Bọn họ chạy tới rất nhanh, Lịch Hồn và Âm Tuyệt Trần vì muốn tranh công nên đã 'so kè' mà tách khỏi thuộc hạ của mình.
Vốn tưởng rằng sẽ không có chuyện gì.
Nhưng giờ phút này, họ cũng đã bị chia cắt.
Bọn họ đương nhiên đã chú ý tới những điều này.
Nhưng đang đại chiến với Đệ Cửu Cảnh, mà đối phương gần như đều đang liều mạng, nhất thời bọn họ cũng không rảnh để tâm đến thuộc hạ của mình.
Huống chi, theo họ nghĩ, thuộc hạ của mình số lượng đông đảo, gấp mấy lần, thậm chí mười mấy lần so với những đệ tử này của Lãm Nguyệt Tông, cho dù bọn họ đều là thiên kiêu thì đã sao?
Chênh lệch cảnh giới cộng thêm chênh lệch nhân số, còn có chênh lệch về mặt công pháp, thuộc hạ của mình tuyệt đối sẽ không bại!
Chiến cuộc tất nhiên sẽ nghiêng về một phía!
Nhưng...
Kết quả lại có chút khác biệt so với tưởng tượng của họ.
Nghiêng về một phía?
Đúng là nghiêng về một phía thật.
Nhưng bên bị áp đảo lại không phải là nhóm đệ tử thân truyền của Lãm Nguyệt Tông!
Nha Nha xông vào trong đám người.
Người của Ẩn Hồn Điện xung quanh lập tức cười.
"Một tiểu nha đầu?"
"Dáng vẻ cũng không tệ."
"Luyện thành nô bộc, chắc hẳn cũng có hương vị đặc biệt lắm đây."
"Kè kè kè..."
Thế nhưng, lời của bọn họ còn chưa dứt, thế công trong tay thậm chí còn chưa kịp tung ra, Nha Nha đã dùng một dải lụa quét ngang, trấn áp một mảng lớn kẻ địch!
"Nhất Niệm Hoa Khai, Quân Lâm Thiên Hạ!"
"Vạn Hóa Linh Quyết."
"Đại Đạo Bảo Bình."
"..."
Nhất Niệm Hoa Khai, từ trong vô số đóa hoa tiên, những linh thân hoa tiên bước ra!
Sau đó, các nàng cùng nhau thi triển Vạn Hóa Linh Quyết.
Thế công của các hộ pháp, trưởng lão Ẩn Hồn Điện lập tức bị hóa giải toàn bộ.
Phía sau, lại có Đại Đạo Bảo Bình thu nạp, thôn phệ tất cả thế công đã bị hóa giải, rồi phun ra với uy thế còn kinh khủng hơn.
Đồng thời, Nha Nha tay kết bí ấn, vô số thần thuật thi triển tầng tầng lớp lớp.
Chỉ trong thời gian ngắn, đã có vô số người bị chém giết, thần quỷ cũng phải khiếp sợ!
"Đây..."
"Ả này thật yêu nghiệt!"