"Ai mà ngờ được, tông chủ Lâm Phàm trước nay không hiển sơn lộ thủy, vậy mà lại có thực lực như thế?"
"Ngay cả Ẩn Hồn Điện mà cũng có thể hủy diệt nhanh chóng như vậy, may mắn, thật may mắn là lúc trước chúng ta đã đưa ra lựa chọn đúng đắn, nếu không, đừng nói là Hạo Nguyệt nhất mạch, e là đến một cọng lông cũng chẳng còn."
"Nói đi cũng phải nói lại, nhị trưởng lão, chúng ta đều phải cảm ơn ngài."
"Đúng vậy!"
"Nếu ngày đó không có nhị trưởng lão ngài bất chấp mọi người phản đối mà phân tích thế cục, để chúng ta lựa chọn dung nhập vào Lãm Nguyệt Tông..."
Nghĩ lại mà thấy sợ.
Các trưởng lão đều lạnh cả sống lưng.
Nhị trưởng lão lúc này lại ngẩng đầu, ngạo nghễ hừ lạnh: "Hừ!"
"Bản trưởng lão nhìn xa trông rộng thế nào? Tầm mắt của ta, trí tuệ của ta, há là các ngươi có thể hiểu được?"
Mọi người: "..."
Hả?
Lên mặt đấy à?
Khen một câu đã phổng mũi rồi, đúng là hết nói nổi!
...
"Tốt, tốt lắm!"
Chủ mạch.
Tô Tinh Hải, Liên Bá và các trưởng lão khác đều vô cùng hưng phấn: "Nhanh, mau mau chuẩn bị, nghênh đón các công thần trở về!!!"
"Cứ theo quy cách cao nhất mà làm."
"Đừng tiếc chi phí!"
Trận chiến giữa Lãm Nguyệt Tông và Ẩn Hồn Điện lần này có ý nghĩa quá trọng đại!
Điều này có nghĩa là Lãm Nguyệt Tông đã thực sự "đứng lên".
Từ nay về sau, dưới thánh địa, không ai được phép khoa tay múa chân.
Các ngươi... cũng không xứng!
Không có tư cách đó để chỉ trỏ Lãm Nguyệt Tông.
Tất cả mọi người đều là những tồn tại ngang hàng ngang vế!
...
Toàn bộ Tây Nam Vực đều đang bàn tán sôi nổi!
"Lãm Nguyệt Tông, thế này hoàn toàn có thể thăng lên hàng siêu nhất lưu đỉnh cấp rồi nhỉ?"
"Quá nhanh, tốc độ thật sự quá nhanh, hơn mười năm trước, Lãm Nguyệt Tông là cái dạng gì? Bây giờ lại... thực sự khó mà tưởng tượng nổi."
"Ẩn Hồn Điện đấy, ngay cả Ẩn Hồn Điện cũng không chống đỡ nổi Lãm Nguyệt Tông, Lãm Nguyệt Tông này thật sự muốn nghịch thiên rồi!"
"Không phục không được."
"Từ nhất lưu đỉnh cấp, xuống tam lưu đội sổ, Lãm Nguyệt Tông dùng hơn một vạn năm, thế nhưng từ tam lưu đội sổ lên siêu nhất lưu đỉnh cấp, vậy mà chỉ dùng có mười năm?"
"Mẹ nó chứ, chuyện này nói ra ai mà tin được!"
"Sai!"
"Sai ở đâu?"
"Siêu nhất lưu đỉnh cấp cái gì? Người ta Lãm Nguyệt Tông bây giờ vẫn là tông môn tam lưu."
Mọi người: "..."
Vãi thật!
Đúng là thế thật!
Thật hết nói nổi.
Vô lý thật!
...
Mấy ngày sau.
Lâm Phàm và mọi người trở về.
Toàn bộ Lãm Nguyệt Tông đều treo đèn kết hoa, so với ngày tết còn vui mừng hơn không biết bao nhiêu lần, tất cả những người tham chiến đều bị mọi người tung hô lên trời, hưởng thụ đãi ngộ "bị động bay lượn trên không".
Mà Lãm Nguyệt Tông...
Cũng từ đây cất cánh!
Cũng chính từ ngày này, Lâm Phàm hạ lệnh: Đệ tử Lãm Nguyệt Tông có thể hành tẩu giang hồ!
Trước đây, kẻ thù quá nhiều.
Lâm Phàm thật sự không dám mạo hiểm.
Dù sao đệ tử nhà mình kiếm không dễ, không thể có tổn thất.
Nhưng bây giờ...
Kẻ thù không thể nói là không có, nhưng đã ít đi rất nhiều, trừ những kẻ thù định mệnh của đám người mang khuôn mẫu nhân vật chính ra...
Thì dường như cũng không còn "thế lực thù địch" nào nữa.
So với trước đây, tự nhiên có thể yên ổn hơn rất nhiều.
Hơn nữa trận chiến này đã đánh ra uy danh của Lãm Nguyệt Tông, tự nhiên cũng không có nhiều người dám làm loạn.
Đệ tử nội ngoại môn bình thường, đệ tử hạch tâm các loại, nên ra ngoài xông xáo thì có thể ra ngoài xông xáo rồi.
Đồng thời.
Lâm Phàm lấy lý do Cơ Khách Khanh chuyến này lập đại công, trọng thưởng cho Hạo Nguyệt nhất mạch, cũng "phá lệ" thu Ôn Như Ngôn làm đệ tử hạch tâm của chủ mạch, có thể hưởng đãi ngộ của đệ tử hạch tâm chủ mạch.
Như vậy, Cơ Hạo Nguyệt cũng hết sức hài lòng.
"Hừ, coi như tiểu tử nhà ngươi có lương tâm, lão phu liều mạng lần này không uổng công."
"Hạo Nguyệt nhất mạch..."
"Haiz!"
Đến cuối cùng, Cơ Hạo Nguyệt lại chỉ còn lại một tiếng thở dài sâu thẳm.
...
Một ngày sau, các đệ tử tham chiến đều bế quan.
Như Tiêu Linh Nhi, Nha Nha, chuyến này thu hoạch cực lớn.
Tô Nham, Tống Vân Tiêu, Vương Đằng bọn họ tuy không có thu hoạch lớn như vậy, nhưng đại chiến cấp bậc này, đối với bất kỳ ai mà nói, đều có thể mang đến sự tiến bộ không nhỏ.
Huống chi, bản thân họ chính là những tồn tại mang "khuôn mẫu".
Có khuôn mẫu dẫn dắt, lại trải qua đại chiến như vậy, đừng nói là tiến bộ không nhỏ, chính là đột phá tại trận, bộc phát tại chỗ cũng là chuyện đương nhiên.
Khâu Vĩnh Cần cũng đang bế quan.
Hắn tuy không phải đệ tử thân truyền, nhưng cũng là khuôn mẫu nhân vật chính!
Đồng thời, lần này, thu hoạch của hắn thuộc top 3.
Ngay sau đó...
Lâm Phàm tăng thêm một bước đãi ngộ cho các đệ tử chủ mạch.
Trước đây, lương tháng chỉ có đan dược.
Còn có một phúc lợi là, tất cả đệ tử chủ mạch có thể miễn phí đến Hỏa Đức Phong nhất mạch đặt làm một kiện pháp bảo phù hợp với cảnh giới hiện tại của bản thân.
Mà bây giờ...
Lâm Phàm còn thêm cả nguyên thạch cho bọn họ.
Trong tình huống đan dược không đổi, tùy theo cấp bậc đệ tử mà tăng thêm số lượng nguyên thạch khác nhau.
Tác dụng của nguyên thạch, tự nhiên không cần nói nhiều.
Từ trên xuống dưới, rất nhiều đệ tử đều rất hưng phấn, đối với tông môn cũng càng thêm trung thành.
Sau đó...
Nhiều vị trưởng lão đề nghị để Lãm Nguyệt Tông thăng lên siêu nhất lưu.
Nhưng đều bị Lâm Phàm bác bỏ.
"Ta biết các ngươi muốn nói gì, giả heo ăn thịt hổ không còn tác dụng nữa, đúng không?"
"Nhưng thế thì đã sao?"
"Siêu nhất lưu là Lãm Nguyệt Tông, tam lưu, chẳng lẽ không phải sao? Huống chi, tại sao chúng ta phải để người khác đánh giá, để người khác định nghĩa chính mình?"
"Chúng ta chính là chúng ta."
"Lãm Nguyệt Tông chính là Lãm Nguyệt Tông."
"Là một phong cảnh đặc biệt, là một đóa pháo hoa khác biệt."
"Thực lực mới là tiêu chuẩn để đo lường tất cả, chứ không phải người khác đánh giá, định nghĩa thế nào!"
"Làm tốt việc của mình đi, thử thách của chúng ta, còn rất nhiều!"
"..."
...
Mấy tháng sau.
Thu hoạch từ đại chiến với Ẩn Hồn Điện dần dần được "tiêu hóa".
Tiêu Linh Nhi và mọi người tiến bộ vượt bậc.
Đầu tiên là về mặt tu vi, Tiêu Linh Nhi bước vào Đệ Bát Cảnh, chân chính đăng đường nhập thất!
Nha Nha cũng đột phá đến Đệ Bát Cảnh, mà "thiên phú" còn mạnh hơn trước đó một mảng lớn.
Vương Đằng lại có đột phá, tuy tu vi vẫn là Đệ Thất Cảnh, nhưng việc khai phá mặt trời nhân tạo quyền đã tiến thêm không chỉ một bậc, thậm chí còn đang nghiên cứu "kỹ năng tổ hợp" hoàn toàn mới.
Khâu Vĩnh Cần lại tế luyện Tôn Hồn Phiên, chỉ dựa vào món pháp bảo này, đã có thể vây khốn tồn tại Đệ Cửu Cảnh "giai đoạn đầu" trong thời gian ngắn, thậm chí còn có thể gây cho họ một chút phiền toái.
Tô Nham ở chỗ đám bạn trong nhóm, nhận chùa không ít "phần thưởng nghe khuyên", thực lực bản thân cũng nghênh đón một lần bay vọt.
Tống Vân Tiêu...
Kinh nghiệm đại chiến giúp hắn tiến bộ không ít, đồng thời lại mở ra một bí cảnh hoàn toàn mới, đang chậm rãi khai hoang, dự tính rất nhanh sẽ có thể nghênh đón thu hoạch không tồi.
Chu Nhục Nhung cũng rất vui vẻ.
Hắn tuy không giúp được gì, nhưng lại có được không ít "thức ăn".
Đây đều là đồ tốt.
Vẫn là Phạm Kiên Cường đặc biệt mang về, dùng để cho ăn dưỡng linh thú, hiệu quả tốt không chê vào đâu được.
Thạch Hạo đột phá.
Lại một lần nữa đánh vỡ cực cảnh, đuổi kịp Bát Trân Kê chỉ trong nháy mắt.
Không chỉ có bọn họ.
Có lẽ là sau khi hủy diệt cường địch như Ẩn Hồn Điện, khí vận của Lãm Nguyệt Tông cũng nghênh đón một đợt tăng lên, ngay cả tốc độ tiến bộ của đệ tử nội ngoại môn bình thường cũng nhanh hơn trước đó một hai thành.
Mà khi tất cả những điều này hội tụ trên người Lâm Phàm...
Sau khi cùng hưởng, khóe miệng Lâm Phàm không nhịn được cong lên một đường cong hài lòng: "Sảng khoái!"
Nửa tháng sau, Thạch Hạo ra ngoài.
...
Đông Bắc Vực, Thạch Tộc.
Người Trọng Đồng Thạch Khải ngồi xếp bằng, sau lưng hắn, vô số hư ảnh Trọng Đồng lấp lánh.
Thậm chí hắn còn chưa mở mắt, thời không cũng vì đó mà tĩnh lặng, tất cả dường như bị dừng lại.
Két...
Rắc!
Không gian vỡ vụn, sai lệch, điên đảo!
Khi tất cả khôi phục lại bình tĩnh, Thạch Khải chậm rãi mở hai mắt, lấy ra ngọc phù truyền âm.
"Ồ?"
"Tin tức liên quan đến Lãm Nguyệt Tông?"
Hắn có chút tò mò.
Từ sau lần đại bại liên tiếp ở Hư Thần Giới lần trước, Người Trọng Đồng Thạch Khải bị vô số người chất vấn, nhưng rất nhanh, hắn đã dùng thực lực của mình để đáp lại sự chất vấn, khiến tất cả những kẻ chất vấn đều phải câm miệng, không dám nói thêm gì nữa!
Hắn một đường lên phía bắc, quét ngang không biết bao nhiêu thiên kiêu, với chiến tích ngạo nghễ, một lần nữa chứng minh uy danh vô địch của Người Trọng Đồng!
Sau đó, hắn trở về, bế quan đột phá, Thạch Khải bây giờ đã còn kinh khủng hơn.
Và bởi vì trước đó đã từng đến Lãm Nguyệt Tông một lần, lại có nhiều "giao điểm" như vậy với Lãm Nguyệt Tông, hắn tự nhiên sẽ sắp xếp người chú ý động tĩnh của Lãm Nguyệt Tông và báo cáo bất cứ lúc nào.
Chỉ là lần bế quan này thời gian hơi dài, cho đến bây giờ mới có thời gian xem nội dung tình báo.
"Thú vị!"
Rất nhanh, ánh mắt hắn lóe lên: "Lãm Nguyệt Tông đại chiến với Ẩn Hồn Điện, mạnh mẽ đánh bại Ẩn Hồn Điện, thậm chí với thế như chẻ tre, với tốc độ mà không ai có thể ngờ tới, đã hoàn toàn hủy diệt Ẩn Hồn Điện?"
"Hơn nữa... thiên kiêu của Lãm Nguyệt Tông xuất hiện lớp lớp?"
"Tông chủ Lâm Phàm, với độ tuổi chỉ mới ngoài ba mươi, đã mạnh mẽ trấn áp và phong ấn Huyết Diệt Sinh, cường giả Đệ Cửu Cảnh lục trọng ư?!"