"Ta tin cái quỷ nhà ngươi!"
Người kia nhìn Đường Vũ với vẻ mặt không cam lòng và cực kỳ khó chịu, cả người đơ ra.
Sau đó, hắn lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi.
Đường Vũ im lặng nhìn theo, rồi lại cẩn thận xem xét danh sách lần nữa, sau khi xác nhận không có tên mình lần thứ hai, hắn lập tức càng thêm tức giận.
Mẹ kiếp, tên của mình thì không thấy đâu, ngược lại mấy cái tên 'người quen cũ' lại rành rành ở trên đó.
Thật là vô lý hết sức!
"Hừ!"
"Long Ngạo Kiều?"
Nhìn cái tên Long Ngạo Kiều nằm ở top đầu danh sách, Đường Vũ lập tức nhớ lại nỗi sợ hãi khi bị Long Ngạo Thiên chi phối: "Mặc kệ ngươi là Long Ngạo gì."
"Chỉ vì cái tên của ngươi giống Long Ngạo Thiên, chỉ khác một chữ, ngươi đáng chết không cần bàn cãi."
"Còn cả Tiêu Linh Nhi và đám đệ tử chân truyền của Lãm Nguyệt Tông nữa, vậy mà cũng có tên trong danh sách? Tuy xếp hạng khá thấp, nhưng... Hừ!"
Đến Thần Vương ta đây còn không có tên, các ngươi dựa vào cái gì?
"Thù mới hận cũ tính chung một lượt. Hiểu San, ngươi yên tâm, thù của ngươi, ta nhất định sẽ báo!"
Chỉ có điều, Đường Vũ dường như đã quên mất rốt cuộc Hiểu San chết vì lý do gì.
"Cả thiên kiêu của Thạch Tộc nữa à?"
"Thạch Khải đã chết rồi, mấy kẻ trong cái danh sách này mà cũng xứng có tên ư?! Nếu đã vậy... có cơ hội, ta sẽ giết sạch các ngươi!"
"Thạch Khải... Ha!"
Từng bị Thạch Khải hành cho lên bờ xuống ruộng, Đường Vũ đương nhiên không thể nào quên được.
"Còn đám lừa trọc ở Tây Vực nữa?"
Nhìn thấy pháp hiệu của đám lừa trọc đó, Đường Vũ không khỏi nhớ lại những lần bị truy sát đến chết đi sống lại ở Tây Vực.
Mối thù này, sao có thể quên được?
Nhất định phải trả lại gấp mười!
Nếu không, e là mình sẽ sinh ra tâm ma mất.
"Ta nghe nói, trong trận chiến thiên kiêu lần này, có thể ký giấy sinh tử để tử đấu, chỉ cần hai bên đồng ý là được, nếu đã vậy... Ha ha ha!"
Đường Vũ không tin đám thiên kiêu này sẽ hèn nhát rút đầu, đến lúc đó chỉ cần mình dùng chút phép khích tướng, bọn chúng chẳng phải sẽ ngoan ngoãn chui đầu vào rọ hay sao?
Với thực lực của mình hiện giờ...
"Tất cả đều phải chết!"
...
...
"Nhiều thiên kiêu thật."
Long gia. Long Ngũ vừa xem danh sách vừa gật gù đắc ý: "Cái này đáng tin không vậy? Sao ta thấy nó giả trân thế nào ấy? Không, phải nói là cực kỳ giả."
"Các ngươi nghĩ mà xem, đám người ở thánh địa cao cao tại thượng, đứa nào đứa nấy cũng cao ngạo, mắt cao hơn đầu, thậm chí chỉ hận không thể mọc thêm mắt trên đỉnh đầu nữa kìa."
"Chỉ mấy kẻ kiêu ngạo đó mà cũng đến tham gia thịnh hội thiên kiêu đông như vậy sao?"
"Chẳng lẽ, cái thịnh hội này lại có đẳng cấp cao đến thế à?"
"Các ngươi thấy sao?"
Long Nhất cạn lời: "Ngươi không nói thì không ai bảo ngươi câm đâu, đây là danh sách tộc ta mua từ Thiên Cơ Lâu đấy. Thiên Cơ Lâu là nơi nào chứ, sao có thể là giả được? Thế chẳng phải là họ tự đập vỡ biển hiệu của mình à?"
"Đúng vậy."
Long Nhị phụ họa.
Long Tam cà khịa: "Tiểu Ngũ, ngươi bớt lải nhải đi được không? Nghe nhức hết cả đầu."
"Lải nhải cái gì?"
Long Ngũ không vui, trừng mắt: "Ta lải nhải lúc nào?"
"Thử hỏi xem có ai mà không biết ta là người trầm tính ít lời nhất, nói ít hơn bất kỳ ai không?"
Mọi người lập tức im lặng.
À à phải phải, ngươi trầm tính ít lời nhất, còn bọn ta mới là lũ nói nhảm nhiều nhất.
"Nhưng mà, Long Ngạo Kiều cũng có mặt."
Lúc này, họ không khỏi nhớ lại nỗi sợ hãi khi bị Long Ngạo Kiều chi phối trước đây.
Long Nhất không khỏi cảm thán: "Ả đàn bà đó đúng là một kẻ biến thái."
"Không biết đám Thánh tử, Thánh nữ của các thánh địa có thắng nổi cô ta không nữa?"
"Nhưng mà, lần này chắc chắn cô ta sẽ giao đấu với một Thánh tử hoặc Thánh nữ nào đó, đến lúc đó chúng ta cứ ung dung quan sát là được."
...
...
Tin tức bay đầy trời.
Còn tin tức từ đâu mà có thì phải xem lựa chọn của mỗi người.
Mà rất nhiều thiên kiêu sau khi xem tin tức, kẻ thì khinh thường, người thì phấn khích...
Cứ như vậy trong bầu không khí căng thẳng và sôi nổi, dưới sự chú ý của vô số người trên khắp Tiên Võ đại lục, thịnh hội thiên kiêu cuối cùng cũng khai mạc.
Tại Lãm Nguyệt Cung, Lâm Phàm nhìn những vị lãnh đạo đang thao thao bất tuyệt trong 'thuật Bát Kính', hắn vươn vai rồi ném một viên đồ ăn vặt vào miệng.
"Cũng thú vị đấy."
"Hóa ra, dù ở thế giới nào, trong bối cảnh nào đi nữa thì lãnh đạo cũng đều lắm lời như vậy à?"
Vừa ngoáy mũi, búng đi một cục gỉ mũi, Lâm Phàm vừa bất lực cà khịa.
...
"Hy vọng các vị thiên kiêu sẽ thể hiện được phong thái của riêng mình."
"Toàn lực ứng phó, cạnh tranh công bằng, thể hiện khí tiết thiên kiêu của chúng ta."
...
Cuối cùng, màn nói nhảm cũng kết thúc.
Vị thành chủ Tam Thánh Thành này chuyển chủ đề, tươi cười nói: "Tiếp theo, xin mời Tiên trưởng lão đến từ Vô Cực Điện giới thiệu quy tắc của đại hội thiên kiêu cho các vị."
"Xin chào các vị đạo hữu."
Vị trưởng lão của Vô Cực Điện này bước lên đài, tươi cười ôm quyền chào bốn phương.
Lần này, sân bãi cực kỳ rộng lớn.
Nơi đây chẳng khác gì một 'tiểu thế giới'!
Trong tiểu thế giới này, có hàng trăm tầng bên trong, hàng trăm tầng bên ngoài, thậm chí trên dưới cũng có rất nhiều tầng, vì vậy, dù số người đông đúc cũng hoàn toàn không cần lo lắng không đủ chỗ.
Còn về vấn đề tầm nhìn không đủ xa...
Đúng là có vấn đề này thật, nhưng ở đây không có lấy một người bình thường, tất cả đều có tu vi, hơn nữa những người dưới Đệ Ngũ Cảnh gần như không có tư cách vào đây, vì vậy, đây hoàn toàn không phải là vấn đề.
Còn chuyện phải nói to đến mức nào để tất cả mọi người đều nghe thấy...
Đối với trưởng lão của thánh địa mà nói, chuyện này lại càng chẳng là gì.
Chỉ cần một 'Phong Ngữ Thuật' đơn giản là có thể khiến giọng nói của mình theo gió bay đi, truyền đến mọi ngóc ngách trong tiểu thế giới.
Vì vậy, lời của ông, tất cả mọi người đều nghe rõ ràng.
"Lần này, có tổng cộng 127.365 thiên kiêu tham dự."
"Hơn nữa, mỗi một vị đều đã trải qua sự thẩm tra và sàng lọc nghiêm ngặt của ban tổ chức, đảm bảo họ có thực lực của một thiên kiêu, hoặc cực kỳ xuất chúng trong một lĩnh vực nào đó, có được uy danh của thiên kiêu, mới có thể ghi danh."
"Vì vậy..."
"Đây là một thịnh hội thiên kiêu đúng nghĩa, tất cả chúng ta đều nên vô cùng mong đợi."
Hú!
Trong đám đông, tiếng hò reo như trời long đất lở vang đi rất xa.
Đồng thời, tất cả bọn họ đều cảm thấy da đầu tê dại, không thể tin nổi.
"Hít!!!"
"Mười hai vạn, gần mười ba vạn thiên kiêu ư? Thật hay giả vậy? Sao trên đời lại có nhiều thiên kiêu đến thế? Nếu là những kẻ tự xưng thiên kiêu nói hươu nói vượn thì thôi đi, đây còn là những thiên kiêu đã qua thẩm tra nghiêm ngặt của ban tổ chức..."
"Từ khi nào mà thiên kiêu lại nhiều như rau cải trắng ngoài chợ vậy?"
"Điều này thật sự khiến người ta khó mà tin được."
"Hoàng kim đại thế... quả nhiên kinh người đến vậy sao?"
"Đây đâu chỉ là kinh người? Rõ ràng là nghịch thiên rồi!!"
"Thật đáng mong đợi, nhiều thiên kiêu đúng nghĩa như vậy tụ hội một nơi, nếu thật sự giao đấu, sẽ đặc sắc đến nhường nào?"
...
Phản ứng kịch liệt như vậy, tuy không nghe rõ từng người đang nói gì, nhưng cảnh tượng này cũng khiến Tiên trưởng lão hài lòng gật đầu, ông khẽ cười nói: "Xem ra, ta nói không sai."
"Vậy thì..."
"Tiếp theo, sẽ là quy tắc thi đấu của thịnh hội thiên kiêu lần này."
"Thứ nhất!"
"Vì tất cả đều là thiên kiêu, chúng ta hoàn toàn tôn trọng mọi người, do đó, chúng ta sẽ cho tất cả mọi người một cơ hội công bằng để thể hiện bản thân."
"Cho nên, dù số người đông đảo, chúng ta sẽ không tổ chức theo hình thức 'hỗn chiến', mỗi vòng đều là lôi đài chiến một chọi một, đảm bảo tất cả thiên kiêu đều có thể thể hiện và thi triển sở học của bản thân một cách trọn vẹn."
"Thứ hai, vì số lượng thiên kiêu thật sự quá đông, còn có không ít người được xem là 'tuyển thủ hạt giống' hay 'hắc mã' trong lòng mọi người. Để tránh việc các tuyển thủ hạt giống này đối đầu sớm, từ đó không thể giành được thứ hạng vốn thuộc về mình, ban tổ chức quyết định sẽ tách họ ra trước vòng chung kết."
"Ví dụ như các Thánh tử, Thánh nữ của các thánh địa lớn, họ không còn nghi ngờ gì nữa đều là những ứng cử viên sáng giá cho chức quán quân và các thứ hạng cao, vì vậy, giai đoạn trước vòng chung kết của thịnh hội thiên kiêu lần này sẽ được chia thành mười hai tổ."
"Mười hai vị Thánh tử, Thánh nữ sẽ không ở cùng một tổ để tránh tình trạng chạm mặt sớm."
"Tọa Vong Đạo tuy không có người đến tham chiến, nhưng dù sao cũng là một trong mười hai thánh địa, vì vậy, chúng ta sẽ chia thành mười hai tổ. Chắc hẳn các vị đạo hữu cũng có thể hiểu được, phải không?"
Ầm!
Lời vừa dứt, khán giả lập tức càng thêm phấn khích...