Đám người: "?!"
Mẹ kiếp, lại tới nữa rồi.
Để xem ngươi còn ra vẻ được đến bao giờ!
Nhưng vào lúc này, bọn họ lại thật sự hy vọng Long Ngạo Kiều có thể giả bộ thành công.
Bởi vì, nếu Long Ngạo Kiều thật sự làm được, chẳng phải điều đó có nghĩa là...
...
"Chắc hẳn các vị đạo hữu đều đã hiểu rõ quy tắc rồi chứ?"
"Nếu vậy, bây giờ bắt đầu chia tổ."
Xoạt!
Tiên trưởng lão vung tay, mười hai vầng mây ngũ sắc lập tức từ bốn phương tám hướng tụ lại, sau đó bắn ra vô số cột sáng.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Từng cột sáng lần lượt giáng xuống, bao phủ lấy mỗi người.
Và những người được bao phủ đều là các thiên kiêu đã đăng ký và vượt qua vòng xét duyệt!
Mười hai màu sắc, hơn mười hai vạn cột sáng phóng thẳng lên trời, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
"Mau nhìn kìa!"
"Đó chính là hơn mười hai vạn thiên kiêu!"
"Trời ơi, quả nhiên phong thái hơn người!"
"Tê, các ngươi nhìn khu vực của Long gia kìa, dày đặc thật!"
"Hả? Người của các đại thánh địa tham gia ngược lại không nhiều nhỉ?"
"Phải rồi, đã có những nhân vật cấp Thánh tử, Thánh nữ tham gia thì những người còn lại trong danh sách như đệ tử thân truyền cũng không còn ý nghĩa gì lớn nữa? Thế nên họ không đến quá nhiều người chăng?"
"Thật ra cũng không ít đâu, ít nhất cũng phải mười người, ngươi còn muốn thế nào nữa?"
"So ra thì, ta lại tò mò hơn về khu vực của Thạch Hạo, bọn họ... là người của Lãm Nguyệt Tông phải không? Tận 16 cột sáng, 16 người tham gia? So với các thế lực siêu nhất lưu kia thì đông hơn hẳn, chỉ xếp sau thánh địa thôi!"
"Tê! Cũng không tệ!"
"Mười sáu thiên kiêu ư?"
"Không, ta là người của Tây Nam Vực, trong đó có ba người không phải là đệ tử Lãm Nguyệt Tông!"
"Mười ba người? Cũng đã vượt qua tất cả các thế lực siêu nhất lưu, chỉ đứng sau thánh địa, số lượng thiên kiêu như vậy thật đúng là kinh người, thảo nào gần đây lại nổi danh đến thế."
"Tê, là những thiên kiêu được thịnh hội công nhận đó..."
"Lãm Nguyệt Tông chỉ cần không chết yểu, tương lai chắc chắn sẽ lại là một thế lực khổng lồ."
"Chắc chắn là vậy."
...
Quanh mình nghị luận ầm ĩ.
Long Ngạo Kiều lặng lẽ ưỡn ngực, mặt đầy vẻ ngạo nghễ.
Vẫn có không ít người nhận ra bản cô nương đây mà.
Hừ!
Giờ phút này, tâm trạng nàng không tệ.
Cũng chính lúc này, mọi người bắt đầu chú ý đến màu sắc của các cột sáng.
"Mười hai màu sắc, mười hai tổ."
"Mau nhìn kìa, quả nhiên đã tách ra!"
"Màu sắc của các đệ tử Lãm Nguyệt Tông thật là đẹp, chỉ là, không thể tránh khỏi vẫn có chỗ ‘va chạm’."
"Hết cách rồi, đông người quá mà."
"Nhanh, tìm xem, tổ nào không có Thánh tử, Thánh nữ của thánh địa?"
"Đỏ, cam, hồng, lục, thanh, lam, tím..."
"A?!"
"Kìa, là cột sáng màu đen!"
"Vậy là, tổ màu đen à?"
"Quả nhiên, trong tổ màu đen không hề có bóng dáng của Thánh tử, Thánh nữ các thánh địa. Nói như vậy, những thiên kiêu được phân vào tổ màu đen đúng là may mắn thật."
"Đúng vậy."
"Không có thanh gươm treo trên đầu, không cần lo lắng đối thủ tiếp theo của mình sẽ là một sự tồn tại vô địch cấp Thánh tử, chỉ cần thể hiện hết mình là được..."
"Tổ màu đen, vận may tốt thật!"
Long Ngạo Kiều đang được bao bọc trong ánh sáng đen nghe vậy, nụ cười nơi khóe miệng dần tắt.
Ngay sau đó, nàng đứng dậy, đảo mắt nhìn đám đông, vươn một cái vai thật dài, đường cong hoàn mỹ cùng giọng điệu lười biếng khiến không biết bao nhiêu người nảy sinh suy nghĩ lạ.
Lập tức, nàng lên tiếng.
Giọng nói không lớn nhưng lại truyền khắp bốn phương: "Vì sao các ngươi lại cho rằng, ở trong tổ màu đen chính là may mắn lớn nhất?"
Đám người sững sờ, lập tức có người ‘phản ứng’ lại, cười khẽ nói: "Vị cô nương này, cô hiểu lầm rồi, chúng tôi không có ý nói thực lực của các cô không đủ."
"Chỉ là so với các tổ khác, không có Thánh tử, Thánh nữ trấn giữ, đúng là sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều."
"Điều này tự nhiên được xem là may mắn."
"Thật sao?"
Long Ngạo Kiều cười, cười đến mức cả người run lên: "Ha ha ha ha."
"Đáng tiếc, các ngươi sai rồi."
"Sai, sai một cách lố bịch."
"Các ngươi nói, được phân vào tổ màu đen là may mắn ư?"
"Nhưng trên thực tế, được phân vào tổ màu đen mới là điều xui xẻo nhất."
"Vẫn chưa hiểu sao?"
Nàng chỉ vào cột sáng đang bao phủ mình, nhếch miệng: "Màu đen, vốn là màu sắc đại diện cho sự xui xẻo mà."
"Cái này..."
Đám người chết lặng.
Mẹ nó chứ, tuổi còn trẻ mà đã mê tín như vậy sao?
Cạn lời!
"Cô nương cớ gì lại nói vậy?"
"Chỉ dựa vào màu sắc... thì có phần quá võ đoán, chẳng hề chặt chẽ chút nào."
"Ồ?"
Long Ngạo Kiều gật đầu: "Nói vậy cũng đúng."
"Nhưng..."
"Được phân cùng tổ với bản cô nương, mới là bất hạnh lớn nhất của bọn họ!"
Ầm!
Khí thế kinh người của Long Ngạo Kiều bùng nổ, giọng nói cũng thay đổi trong chốc lát, trở nên lạnh lẽo, băng giá, gần như không mang theo chút tình cảm nào.
"Còn những người ở mười một tổ còn lại."
"Bọn họ nên cảm thấy may mắn."
"May mắn vì mình không bị phân cùng tổ với bản cô nương."
"Nếu không, bọn họ thậm chí sẽ không có cả tư cách để ảo tưởng mình lọt vào top 12."
Đám người: "???!"
∑(⊙v⊙) "A!!!"
Vãi cả chưởng?!
Trong phút chốc, rất nhiều khán giả nghe thấy lời này đều chết lặng.
Mẹ nó chứ, ngươi vừa đứng lên, vừa bùng phát khí thế, còn tưởng ngươi có cao kiến gì.
Ai ngờ, mẹ nó ngươi cũng chỉ muốn ra vẻ ta đây mà thôi???
Đến!
Đúng là để ngươi ra vẻ thành công rồi.
Nhưng mà, có ai tin đâu chứ?
Theo ý của ngươi, chẳng lẽ ngay cả Thánh tử, Thánh nữ của thánh địa cũng không bằng ngươi sao?
Phi!
Đúng là...
Bọn họ cạn lời đến cực điểm.
Vốn tưởng Long Ngạo Kiều sẽ nói gì đó hay ho, ai ngờ nàng lại nói một tràng nhảm nhí!
Cái cảm giác quen thuộc chết tiệt này là sao vậy?
...
"Phân tổ hoàn thành."
Tiên trưởng lão nhẹ nhàng phất tay: "Tiếp theo, bắt đầu rút thăm."
Nói là rút thăm.
Nhưng hoàn toàn không để các thiên kiêu tự mình lên rút.
Chỉ thấy ông vung tay áo, phía trên cột sáng của mỗi người liền xuất hiện một con số.
"Trong cùng một tổ, số một đấu với số hai, số ba đấu với số bốn, cứ thế tiếp diễn."
"Mười hai tổ sẽ thi đấu đồng thời, sau khi phân thắng bại, cặp tiếp theo sẽ lập tức bổ sung."
"Người quá một nén nhang mà chưa lên đài sẽ bị xử thua."
"Nếu số người trong tổ là số lẻ, người cuối cùng sẽ tự động tiến vào vòng sau."
"Về phần có tốn thời gian hay không..."
"Những người ghi danh thành công đều là thiên kiêu thực thụ, ai cũng có điểm hơn người và biết chừng mực. Vì vậy, bỏ lỡ bất kỳ trận đấu nào cũng là một điều đáng tiếc."
"Để cố gắng giảm bớt sự tiếc nuối này, cho nên, số trận đấu diễn ra đồng thời nhiều nhất chỉ có mười hai trận."
"Cũng hy vọng các vị đạo hữu... xem hội một cách văn minh."
Vừa nói, xung quanh Tiên trưởng lão, mười hai lôi đài khổng lồ chậm rãi dâng lên.
Nói là lôi đài, nhưng thực chất cũng chỉ là 'đài cao' mà thôi.
Tự nhiên không thể nào giống như lôi đài quyền anh hiện đại, còn giăng mấy sợi dây thừng để ngăn cản.
Thậm chí, nói là đài cao cũng không hoàn toàn chính xác.
Bởi vì nó thực sự không giống một cái 'đài'.
Hoàn toàn là 12 'cao điểm' với địa hình khác nhau.
Có nơi là sông núi hội tụ.
Có nơi bụi đất bay mù mịt, là một mảnh sa mạc.
Có nơi không có một chút đất liền, là một vùng biển cả mênh mông...
Còn có nơi là một mảnh đầm lầy, bãi cỏ, rừng rậm...
Tất cả đều khác nhau.
Điểm giống nhau duy nhất là, những lôi đài này đều được trận pháp cường lực bảo vệ, trong thời gian ngắn, cho dù là sức phá hoại kinh người của cường giả Đệ Cửu Cảnh cũng gần như không thể nào ‘phá hủy’ được.
Đây...
Chính là thực lực của thánh địa và bên chủ sự lần này.
"Thịnh hội thiên kiêu của đại thế hoàng kim trước nay chưa từng có tại Tiên Võ đại lục, bây giờ bắt đầu."
Tiên trưởng lão vung tay: "Lên đài, bắt đầu tính giờ!"
"Ha ha ha, cuối cùng cũng bắt đầu rồi!"
"Ta tới đây!"
"Thắng bại là chuyện thường tình, nhưng trận này, ta tất thắng!"
Hai mươi bốn bóng người lần lượt lên đài.
Vù vù!
Đúng lúc này, gió nổi lên.
Cuồng phong gào thét, thổi tung vạt áo, làm mái tóc của mọi người bay múa.
"Mời!"
Trên lôi đài màu cam, một thiên kiêu mặc đồ đen sảng khoái cười lớn: "Có thể tham gia thịnh hội này, thật là may mắn. Bất luận thắng bại, đều là định số."
"Bắc Vực, Thương Mang Điện, Đoạn Khôn."
"Chưa thỉnh giáo?"
Thiên kiêu đối diện một thân áo trắng, ngay cả tóc cũng màu trắng bạc, lúc này cũng vô cùng hưng phấn, ánh mắt rực sáng.
"Đoạn huynh, hân hạnh."
"Đông Vực, Lâm Tuyết."
"Lâm đạo hữu, mời ra tay."
"Được!"
Cả hai nhìn nhau cười một tiếng, lập tức đồng thời ra tay.
Ầm!
Không một chút do dự, thậm chí không hề thăm dò, ngay khoảnh khắc ra tay đã toàn lực ứng phó.
Đều rất mạnh.
Tuy tu vi của cả hai đều là Đệ Thất Cảnh, nhưng sức chiến đấu bộc phát ra lúc này đều vượt trên Đệ Bát Cảnh bình thường, thậm chí có thể đạt đến trình độ trung hậu kỳ của Đệ Bát Cảnh.
Không chỉ vậy, bọn họ thi triển đủ loại tuyệt học, mỗi một tuyệt học đều có uy danh hiển hách trong ‘dòng sông lịch sử’, quả không đơn giản.
Chỉ mới vừa ra tay mà thôi, đã khiến cho không biết bao nhiêu khán giả xung quanh phải kinh hô không ngớt.
"Tê?!"
"Mạnh quá!"
"Cái này... mới chỉ là vòng đầu tiên thôi mà, đã khủng bố đến thế sao? Thật là kinh người!"
"Cái này... vòng đầu tiên? Ta... ta cảm thấy cả đời này chưa từng thấy thiên kiêu bực này, vậy mà đây mới chỉ là vòng đầu tiên? Vậy những vòng sau, thậm chí là trận chung kết, sẽ còn đặc sắc đến mức nào nữa?"
"Chưa từng thấy qua? Vậy thì ngươi đúng là hơi nông cạn rồi."
"Ta đúng là kiến thức nông cạn, dù sao cũng từ nơi nhỏ bé đến, không bì được với Trung Châu các ngươi, nhưng chẳng lẽ thiên kiêu cỡ này ở Trung Châu rất phổ biến sao?"
"Ờm, cũng không thể nói là phổ biến, thế thì khoác lác quá, nhưng đúng là từng thấy rồi. Có điều... ta gặp cũng tương đối ít, chỉ có thể nói, thiên kiêu cỡ này ở đâu cũng hiếm gặp cả thôi?"
...