Chỉ là...
Trong lòng bọn họ lại có chút khó chịu.
Một người của Thiên Ma Điện cười nhạo một tiếng: "Một tên ngu xuẩn tự cho mình là thanh cao mà thôi."
"Không hung ác một chút, người bên ngoài làm sao sợ ngươi được?"
Có đệ tử Hắc Bạch Học Phủ vặn lại: "Thánh tử nhà ta chính là người nho nhã lễ độ như vậy, chưa từng thấy nửa điểm hung ác, giờ phút này, ngài ấy đang đứng ở đó, ngươi không sợ sao?"
"Cái này..."
Đệ tử Thiên Ma Điện kia lập tức cứng họng.
Đậu má.
Đây không phải là bắt nạt người thật thà sao?
Ta chỉ là một đệ tử thân truyền bình thường, đến xem náo nhiệt thôi mà, ngươi lại bắt ta nói không sợ Thánh tử nhà ngươi?
Lỡ như sau này ngài ấy ghi thù ta, muốn xử lý ta thì làm sao bây giờ?
Đối phương cười: "Sự im lặng chính là câu trả lời tốt nhất, nói như vậy, lời của ngươi đã sai rồi."
"Không cần hung ác, vẫn có thể khiến người khác kính sợ."
"Miệng lưỡi bén nhọn!"
Hắn khó chịu, nhưng lại không cách nào phản bác, chỉ có thể mắng: "Nói không lại các ngươi, đám hủ nho chỉ biết múa mép khua môi, xấu hổ khi phải đứng chung với các ngươi."
"Ha ha."
Đối phương lại chỉ cười khẽ một tiếng, hoàn toàn không tranh luận.
Nhưng tiếng cười khẽ này, ngược lại càng làm cho hắn thêm khó chịu.
Mà những người xem khác dưới đài đã sớm kích động vạn phần.
"Cuối cùng cũng được thấy rồi, đại chiến ở cấp độ này!"
"Những đối thủ trước đây của Giang Lưu Nhi đều bị hạ gục quá dễ dàng, thậm chí còn không thấy rõ hắn ra tay thế nào."
"Ngoan Nhân cũng không kém, sớm đã uy danh truyền xa, lại thêm biểu hiện cực kỳ xuất sắc trước đó, nhóm của họ chắc chắn là một trong những nhóm đứng đầu."
"Lần này, Ngoan Nhân có lẽ có thể ép Giang Lưu Nhi bộc lộ một phần thực lực, trận đại chiến này chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc!"
"Nói đến... các ngươi có chú ý tới tu vi của hai người họ không? Đều là từ Đệ Bát Cảnh trở lên đó!"
Người mở miệng thở dài một tiếng: "Tuổi còn trẻ, đều chưa đến 50 tuổi, Ngoan Nhân thậm chí còn chưa đến 30 tuổi... có lẽ chỉ khoảng 20? Vậy mà đã có tu vi Đệ Bát Cảnh, lão phu sống mấy vạn năm, cũng chỉ mới miễn cưỡng bước vào Đệ Bát Cảnh cách đây không lâu, cái này..."
"Ngươi mà nói kiểu đó, vậy ta đây chẳng phải tu vào thân chó rồi sao."
"Cái này..."
Một câu nói, trực tiếp khiến mọi người trầm cảm luôn.
Chết tiệt, so sánh như vậy, mình quả thực là kẻ ngu trong những kẻ ngu, phế vật trong những phế vật!
Vậy mà đã có lúc, ở 'quê nhà' của mình, mình còn được ca tụng là thiên tài số một trong bao nhiêu năm qua...
Thật là phi lý.
"Ha ha, đám người chúng ta đừng lo chuyện bao đồng nữa."
"Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta là cái thá gì? Cũng xứng so sánh với họ sao?"
"Cũng đúng, đừng suy nghĩ lung tung nữa, xem thi đấu đi."
"Trận đấu đặc sắc như vậy, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!"
...
...
Trên đài.
Nha Nha chắp tay đáp lễ: "Tông ta và quý phủ vốn là quan hệ hợp tác, trước đó gặp được nên tiện tay giúp đỡ, chỉ vậy mà thôi."
"Thánh tử không cần suy nghĩ nhiều, cũng không cần nương tay."
"Ta rất muốn lĩnh giáo thực lực của một thiên tài cái thế cấp bậc Thánh tử, để nhận ra chênh lệch giữa chúng ta, xin hãy toàn lực ứng phó."
"Đó là tự nhiên."
Giang Lưu Nhi gật đầu, nho nhã cười: "Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất."
"Vậy thì, đắc tội rồi."
"Mời!"
"Được."
Nha Nha nghiêm túc chờ đợi.
Mặc dù nàng không yếu, nhưng đối mặt với đối thủ cấp bậc này, nàng cũng không thể chủ quan chút nào.
Sắc mặt Giang Lưu Nhi dần dần nghiêm túc, hắn chậm rãi giơ bàn tay phải thon dài, trắng nõn lên, đầu ngón giữa đặt trên đầu ngón trỏ, tựa như đang cầm một quân cờ vô hình.
"Thiên hạ như một ván cờ."
Hắn mở miệng.
Cánh tay phải chậm rãi hạ xuống, đặt một nước cờ vào hư không.
Cốc!
Rõ ràng không có gì, lại có âm thanh trong trẻo của quân cờ rơi trên bàn ngọc vang lên, sau đó, một bàn cờ hư không lóe lên rồi biến mất.
"Quân trắng chói lòa, như hằng tinh vĩnh cửu."
Giang Lưu Nhi đưa tay, mỉm cười nói: "Ngoan Nhân cô nương, mời."
Nha Nha im lặng.
Nàng cảm nhận được áp lực.
Chỉ là một 'thế mở đầu' mà thôi, nhưng trong khoảnh khắc, nàng lại cảm thấy đại thế của trời đất đang đè ép tới, còn bản thân thì nhỏ bé như hạt bụi.
Ở phía trước bên trái cách đó không xa, còn có một 'hằng tinh' đang nhấp nháy!
Trước mặt hằng tinh này, bản thân mình càng trở nên nhỏ bé vô cùng.
Nhưng nếu nhìn kỹ, đó đâu phải là hằng tinh gì? Rõ ràng là một quân cờ, một quân... cờ trắng!
Trước quân cờ đó, mình lại nhỏ bé đến vậy sao?
Nha Nha chậm rãi thu hồi ánh mắt, vừa chống lại đại thế trời đất không ngừng đè ép tới, vừa lẩm bẩm: "Tập trung vào chân ngã, bản thân là duy nhất, dung nạp vĩ lực của chư thiên vào trong thân, cắm rễ sức mạnh vô tận vào huyết nhục, tạng phủ, gân cốt. Trải qua vô tận kỷ nguyên, chỉ có chân thân là duy nhất, trường tồn bất diệt."
"Ta tuy còn chưa làm được đến mức đó, nhưng..."
"Thế cờ trời đất này cũng không thể làm loạn đạo tâm của ta."
"Duy Ngã Độc Tôn Thuật!"
Nàng không vội ra tay.
Hoặc có thể nói, cả hai đều không vội ra tay.
Nhưng cùng lúc đó, cả hai đều đã ra tay.
Đây không phải là cuộc đấu quyền cước, mà là cuộc so đấu về đại thế, là cuộc quyết đấu về 'ý cảnh'.
Thậm chí còn nguy hiểm hơn cả việc quyết đấu bằng nhục thân và thuật pháp, chỉ cần sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục!
Một khi đạo tâm sụp đổ, muốn khôi phục lại sẽ khó càng thêm khó, thậm chí cả đời vô vọng.
Nhưng, Nha Nha không sợ.
Nàng minh tâm kiến tính, dùng Duy Ngã Độc Tôn Thuật, khiến cho bản thân vốn vô cùng nhỏ bé trong thế cờ trời đất này, trong nháy mắt trở nên cao lớn lạ thường.
Cho dù là đối mặt với hằng tinh, cũng không hề sợ hãi, không lùi nửa bước!
"Ồ?"
Giang Lưu Nhi kinh ngạc.
"Thật là thủ đoạn tinh diệu, thật là tín niệm mạnh mẽ, tựa như trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn?"
"Nếu đã như vậy..."
"Vậy đắc tội rồi."
Hắn lại lần nữa đưa tay, hạ cờ.
Nhẹ nhàng thanh thoát, không thấy nửa điểm mệt mỏi.
Một quân, lại một quân cờ trắng rơi xuống, như mấy ngôi hằng tinh tạo thành thế gọng kìm bao vây Nha Nha.
Một, hai, ba, bốn!
Bốn hằng tinh chiếm giữ bốn phương Đông Nam Tây Bắc.
Nha Nha vốn có thể ngang hàng với 'hằng tinh' lập tức rơi vào thế yếu.
Cũng chính lúc này, Giang Lưu Nhi lại lần nữa hạ cờ.
Đó là 'quân trắng' thứ năm!
Bay thẳng đến Nha Nha, tựa như muốn trấn áp nàng dưới hằng tinh để luyện hóa, xóa sổ, vạn kiếp bất phục!
Nhưng Nha Nha vẫn không hề nhúc nhích.
Nàng đứng vững giữa bàn cờ này, cho dù bị chặn hết bốn đường thoát nhưng ánh mắt vẫn sáng rực, phong hoa tuyệt đại, dùng tài tình của bản thân, lặng lẽ đối chọi với đại thế của thiên hạ.
"Người giỏi cờ mưu thế, kẻ dở cờ mưu quân."
Giang Lưu Nhi khẽ nói: "Ngoan Nhân cô nương, cẩn thận."
Nha Nha không nói.
Nàng nhìn chằm chằm vào vầng thái dương đang rơi xuống cực nhanh, tựa như muốn nghiền nát mình thành thịt vụn, trong mắt có thần quang lóe lên.
"Ta thấy rồi."
Nàng khẽ nói: "Vật dẫn của Đạo."
"Dùng Đạo mà bản thân lĩnh ngộ, lấy đại thế của trời đất làm bàn cờ, dùng thế để áp đảo, dùng đạo vận để nghiền ép."
"Nhưng mà..."
"Ta có thể phá nó."
Nàng điểm một ngón tay, thẳng lên trời.
"Trảm Đạo Quyết!"
Xoẹt!
Đạo tắc hội tụ, tựa như hóa thành một thanh trảm đao chém trời, muốn chém nát cả thiên đạo!
Ầm!
'Hằng tinh' đang rơi xuống rung lên dữ dội, sau đó nổ tung.
Quân cờ thứ năm...
Cứ thế tiêu tan!
"Hả?!"
Giang Lưu Nhi kinh ngạc.
Nha Nha lại chậm rãi ưỡn ngực.
"Kể từ khi được sư tôn ban sách, ta đã tìm được con đường của riêng mình."
"Biết được, pháp mà ta nên học, là gì."
"Những gì ta lĩnh ngộ, đều là pháp trong sách, cho dù chỉ là da lông, nhưng ở giai đoạn hiện tại, đã đủ rồi!"
Đúng như lời Nha Nha nói.
Kể từ khi đọc «Già Thiên Tế Nhật», nàng vẫn luôn đuổi theo bước chân của nữ tử tài hoa đệ nhất từ xưa đến nay – Ngoan Nhân Nữ Đế.
Pháp mà nàng sáng tạo ra, đều bắt nguồn từ trong sách.
Có lẽ có sự khác biệt so với trong sách, nhưng ít nhất cũng có những điểm tương đồng nhất định.
'Trảm Đạo Quyết' này tự nhiên cũng như vậy.
Chỉ là...
Thứ mà Ngoan Nhân Nữ Đế trong sách tu luyện, là Trảm Thiên Đạo còn mạnh mẽ hơn, ở tầng thứ cao hơn!
Trảm Thiên Đạo: Một loại vô thượng thần thuật kinh khủng vô biên, thuộc một bí thuật trong cấm kỵ thiên của Thôn Thiên Ma Công.
Thuật này chính là đạo trảm trời, sức tấn công, khả năng khống chế, thần lực... đều tăng lên toàn diện, khiến một người trở nên đáng sợ đến cực hạn. Thuật này một khi luyện thành, chiến lực sẽ tăng vọt, nếu kết hợp với bản nguyên thuật của Thôn Thiên Ma Công thì không gì không làm được, có thể khiến chiến lực tăng vọt.
Thuật này cũng có thể dùng để tấn công trực tiếp, một khi ra tay, ngàn vạn sợi tiên nhận từ các loại thải hà bay ra, có hình rồng, có hình phượng, loạn thiên động địa, gặp vật liền chém, chạm vật liền giết!
Tuy nhiên, tu vi của Nha Nha bây giờ vẫn chưa tới, không kinh khủng đến vậy, còn chém không nổi 'thiên đạo'.
Nhưng, chém quân cờ do Giang Lưu Nhi dùng đạo vận của mình hóa thành, thì vẫn có thể làm được.
"Ồ?"
"Thủ đoạn thật mạnh!"
Giang Lưu Nhi càng thêm hứng thú.
Hắn liên tục hạ cờ.
Mà ngón tay ngọc của Nha Nha cũng liên tục điểm ra, trong chốc lát, cả hai giằng co.
Giang Lưu Nhi không ngừng hạ cờ, Nha Nha không ngừng phá giải...