Rất nhanh, đồ đạc trong đại trạch viện đã được chuyển đi sạch sẽ, chẳng còn lại gì.
Lục Viễn khóa cửa lại, sau đó nói thẳng:
“Đi, đi mua ngựa trước đã.”
Chợ ngựa cũng khá gần, Hệ thống Nhãn Sao của Lục Viễn không chỉ có tác dụng với người, mà với ngựa cũng hữu dụng.
Vào trong tìm con ngựa có cấp sao cao nhất chợ, ba sao, trả tiền ngay tại chỗ, lắp yên ngựa, sau đó đến chỗ Mã Tự đăng ký, đóng dấu vào mông ngựa.
Chăm sóc con ngựa này cũng khá đơn giản, vì không phải ngựa chiến, không cần cho ăn thức ăn tinh, trứng gà sống gì cả, cứ cho ăn cỏ khô bình thường, định kỳ cắt móng đóng móng sắt là được.
Phí thủ tục, cộng tiền ngựa, cộng yên ngựa, trọn gói hết hai trăm hai mươi đồng ngân nguyên.
Làm xong xuôi mọi thứ, Lục Viễn trực tiếp nhảy lên lưng ngựa.
Lúc này Tô Li Yên đang dùng ánh mắt đầy sao nhìn Lục Viễn, tư thế lên ngựa của người đàn ông nhà mình cũng quá đẹp trai rồi, hơn nữa, cứ cảm giác người đàn ông nhà mình hôm nay có vẻ khác khác so với hôm qua.
Trong lúc Tô Li Yên đang ngẩn ngơ, Lục Viễn đưa tay về phía Tô Li Yên bên dưới nói:
“Lại đây.”
Tô Li Yên ngẩn ra một chút, sau đó giẫm lên ghế lên ngựa, được Lục Viễn nắm tay, kéo lên lưng ngựa, ngồi phía trước Lục Viễn, được Lục Viễn ôm chặt vào lòng.
Lục Viễn quay lại đại viện một chuyến, thịt heo các thứ vẫn còn để ở đó.
Mấy thứ này không tiện để trong không gian lưu trữ mang đi, dù sao thì, đến lúc đó tay không đến nơi, đột nhiên lôi ra một đống đồ đạc, có dọa chết người ta không chứ?
Tô Li Yên ngồi trên ngựa đợi ở cổng lớn, nhìn Lục Viễn mang ra một đống đồ cột lên ngựa, tò mò hỏi:
“Ca, cái này là gì thế?”
Lục Viễn vừa quay đầu lại khóa cửa, vừa nói:
“Đồ sính lễ cầu thân.”
Đồ sính lễ?
Cầu thân không phải chỉ cần mang mười đồng, gặp mặt cha mẹ, là xong rồi sao?
Trong cái bao tải kia đựng cái gì, Tô Li Yên cũng không nhìn thấy.
Lúc Tô Li Yên tò mò muốn hỏi, Lục Viễn đã nhảy lên ngựa.
Sau đó dưới sự chỉ dẫn của Tô Li Yên, hắn mới cưỡi ngựa chở nàng đi ra khỏi Hoàng thành.
Tô Li Yên hiện tại đã thay bộ áo khoác lớn hôm qua, còn đi cả giày da nhỏ.
Vốn dĩ, Lục Viễn muốn đưa Tô Li Yên đi uốn tóc xoăn sóng lớn các kiểu, nhưng nghĩ lại thì thôi, sợ không kịp thời gian, để sau này rảnh rỗi tính tiếp.
Tô Li Yên được Lục Viễn ôm chặt, cảm nhận hơi thở của Lục Viễn phía sau, chưa từng tiếp xúc thân mật với người khác giới như vậy, Tô Li Yên lúc này càng thêm e thẹn vô cùng.
Tiếc là dáng vẻ xinh đẹp này, Lục Viễn không nhìn thấy.
Đây là lần đầu tiên Lục Viễn cưỡi ngựa, thật sự là rất phấn khích.
Ngựa chạy nhanh hơn xe bò, cùng là người cưỡi thì ngựa cũng nhanh hơn xe ngựa.
Hai người xuất phát lúc chín giờ rưỡi sáng, khoảng chừng hơn một giờ chiều, Lục Viễn cưỡi ngựa chở Tô Li Yên đã đến thôn Thanh Khâu.
Đây là một ngôi làng được xây dựng trên một vùng đồi núi.
Ruộng đồng đều có hình bậc thang.
Bây giờ đang là tháng Chạp, cũng chẳng có việc đồng áng gì, mọi người ăn cơm trưa xong đều tụ tập dưới ánh mặt trời tán gẫu, buôn chuyện.
Từ xa những người này cũng đã nhìn thấy Lục Viễn và Tô Li Yên cưỡi ngựa đến, lập tức, trong thôn náo động cả lên.
Nghe thấy tiếng động, cha mẹ Tô Li Yên cũng nghe tiếng ra khỏi sân, vội vàng ra cửa đón tiếp.
Lục Viễn bây giờ rất là đắc ý, chợt nhớ tới một câu, gọi là gì nhỉ, "Tiên y nộ mã thiếu niên hành" (Áo gấm ngựa dữ thiếu niên đi).
Quả thực là xuân phong đắc ý.
Nhưng tiếc là, bây giờ là tháng Chạp, dọc đường chẳng có cảnh đẹp gì, đâu đâu cũng trọc lốc một mảnh.
Tuy nhiên, không khí vẫn rất trong lành.
Thế giới này lại chẳng có nhà máy, khí thải carbon gì cả, đâu đâu cũng là mùi phân trâu tươi mới ~
Lại thêm mỹ nhân trong lòng, trong lòng đừng nhắc tới là sướng thế nào.
Mặc dù nói thế giới này không có điện thoại máy tính, buổi tối chẳng có gì chơi, sớm đã đi ngủ rồi.
Nhưng bắt đầu từ hôm nay thì khác rồi a.
Mình buổi tối có thể chơi Tô Li Yên... à không, mình buổi tối có thể cùng Tô Li Yên chơi đùa a ~
Cuộc sống này thật sự là càng ngày càng có triển vọng, như mặt trời ban trưa nha ~
Sau khi gặp người trong thôn trên lưng ngựa, Lục Viễn liền nhảy xuống khỏi con ngựa cao to, sau đó cũng bế Tô Li Yên xuống.
Chỉnh lại mái tóc rối trước trán cho Tô Li Yên đang đỏ mặt tía tai, lúc này mới dắt ngựa đi về phía đám đông.
Rất nhanh, trong đám đông có một người đi ra trước, Lục Viễn còn chưa biết là ai, người này liền lập tức cười tươi chào đón:
“Anh rể.”
Vừa nói, vừa đón lấy dây cương từ tay Lục Viễn, dắt ngựa giúp Lục Viễn.
Còn Tô Li Yên bên cạnh với vẻ mặt vợ hiền dâu thảo, thì có chút e thẹn giới thiệu với Lục Viễn:
“Đây là em trai em, Tô Xương Lương.”
Lục Viễn nhìn cậu em vợ trông chừng mười sáu mười bảy tuổi này gật đầu, coi như chào hỏi.
Sau đó Lục Viễn nhìn về phía đám người trước mặt, khá lắm, đây là cả thôn đều ra đón mình sao?
Chỗ này nhìn sơ qua cũng phải mấy chục người.
Làm Lục Viễn cũng chẳng biết ai với ai.
Tô Li Yên bên cạnh vội vàng nói:
“Đây là cha em, đây là mẹ em...”
Lúc này Tô mẫu nhìn Lục Viễn, vui mừng từ tận đáy lòng nói:
“Hôm qua đã nghe Li Yên nói rồi, Tiểu Viễn trông thật là tuấn tú.”
Cha của Tô Li Yên là người khá trung hậu thật thà, cũng không biết nói chuyện lắm, ở bên cạnh ngậm tẩu thuốc lá sợi chỉ biết vừa cười vừa gật đầu, cũng là vô cùng vui vẻ.
Sau đó Tô mẫu nhiệt tình nói:
“Nhanh, Tiểu Viễn, về nhà trước đã.”
Đám bà con lối xóm này đối với vị cô gia đến từ Hoàng thành như Lục Viễn vô cùng tò mò, cũng đi theo cùng.
Trên đường về, Tô mẫu tò mò hỏi:
“Tiểu Viễn ở Hoàng thành làm gì thế, hôm qua Li Yên về cũng muộn, con bé mồm miệng vụng về cũng chẳng nói rõ ràng, hai đứa rốt cuộc là quen nhau thế nào vậy?”
Hả?
Lục Viễn ngẩn ra.
Tô Li Yên chưa nói rõ sao?
Chuyện này có gì mà không nói rõ được, chẳng qua chỉ là vài ba câu nói.
Nhưng khi Lục Viễn nhìn thấy những người dân làng đi xung quanh cũng có vẻ mặt tò mò y hệt, Lục Viễn liền hiểu ra.
Muốn khoe khoang là thường tình của con người mà.
Lập tức, Lục Viễn liền nói ngay:
“Cháu làm việc trong Cục Rèn Đúc, là thợ rèn cấp ba, bổng lộc mỗi tháng ba mươi sáu đồng.”
Khi Lục Viễn nói xong, dân làng bên cạnh vẻ mặt kinh ngạc.
Một tháng ba mươi sáu đồng bổng lộc?
Thế này thì tiêu làm sao cho hết?
Mà sau khi Lục Viễn nói xong, Tô Li Yên bên cạnh lại đột nhiên vẻ mặt đầy tự hào nói thêm:
“Tam đại gia của Viễn ca là Tiên phong Tướng quân, sau khi Tam đại gia hy sinh vì nước, đã để lại trạch viện ba gian ba sân, còn có hai cửa tiệm cho Viễn ca, hơn nữa, Viễn ca còn có một người chú làm quan sai nữa cơ ~”
Nghe đến đây, Lục Viễn ở bên cạnh cũng không khỏi cười cười.
Chuyện tài bất lộ bạch Lục Viễn đã dặn Tô Li Yên, nhưng đó là ở trong thành phố.
Nói cho người nhà quê biết thì không sao.
Dù sao sau này mọi người cũng sẽ không sống cùng nhau.
Lần này đến cửa cầu thân, bất kể là Tô Li Yên hay Lục Viễn, đều là người cần thể diện.
Tự nhiên là phải nói rồi.
Nếu không, phú quý không về làng, cũng như áo gấm đi đêm.
Mọi người vẻ mặt ngỡ ngàng.
Cái... cái nhà họ Tô này... thật sự là phát đạt rồi a!!
Trạch viện ba gian ba sân??
Đây là thứ chỉ nghe thấy trong miệng người kể chuyện.
Còn có hai cửa tiệm??
Đây chẳng phải là thiếu đông gia sao?
Quan trọng là Lục Viễn trông còn cực kỳ tuấn tú.
Nhà họ Tô rốt cuộc là gặp vận may gì, mà lại có thể trèo cao được người con rể như thế này??