Báo quan?
Cao Từ thị đang ngồi bệt dưới đất lăn lộn ăn vạ, nghe thấy hai chữ này liền bật dậy như lò xo.
Bà ta lập tức chỉ thẳng mặt Lục Viễn, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Mày tưởng tao không dám à? Đình Vũ, đi báo quan ngay! Cái thằng súc sinh này phạm tội lưu manh!!”
Cao Đình Vũ đang cơn nóng giận, nghe mẹ nói vậy liền chạy tót ra ngoài, đi báo quan thật.
Lục Viễn chẳng hề hoảng hốt, ngược lại còn buồn cười hỏi:
“Tôi phạm tội lưu manh chỗ nào?”
Cao Từ thị nghiến răng:
“Mày tưởng tao không biết chắc? Bà mối nói hết với tao rồi, là mày ở sau lưng đặt điều, lừa gạt Tô Li Yên, nói xấu nhà tao!! Mày đây chính là tội lưu manh!!”
Nghe đến đây, Lục Viễn suýt bật cười thành tiếng, quay sang nhìn Tô Li Yên bên cạnh:
“Ca có nói với em là hai trăm đồng của nhà họ Cao là tiền tuất của cha hắn, còn Cao Đình Vũ chỉ là một thợ phụ, lương tháng chưa đến hai mươi đồng không?”
Tô Li Yên gật đầu lia lịa:
“Có ạ.”
Sau đó Lục Viễn nhướng mày nhìn mọi người:
“Vậy tôi có nói dối không? Có lừa người không?”
Mọi người im lặng, cái này thì chắc chắn là không rồi...
Nhưng mà, mấu chốt là chuyện xem mắt, trước mặt người ta thì phải nói lời hay ý đẹp chứ, đằng này Lục Viễn lại đi bóc trần gốc gác nhà người ta sau lưng, thế là không có đạo đức!
Lục Viễn nhướng mày nói tiếp:
“Cho nên, tôi cảm thấy mình chẳng những không phải thiếu đạo đức, mà ngược lại là giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, cứu vợ tôi khỏi nhảy vào cái hố lửa nhà bà đấy chứ?”
Lúc này Cao Từ thị hoàn toàn nổi điên, nhìn Lục Viễn chửi ầm lên:
“Nhà mày không phải hố lửa chắc? Mày có bao nhiêu gia sản mà dám sắm cả một con ngựa?!! Mày chính là dựa vào con ngựa này để lừa Tô Li Yên tới tay!! Mọi người mau đến phân xử đi, xem cái thằng súc sinh nhỏ này nói tiếng người hay tiếng thú!!”
Đúng lúc này, từ cổng lớn của tứ hợp viện vang lên một tiếng quát lớn:
“Ồn ào cái gì đấy!!”
Mọi người quay đầu lại nhìn, liền thấy Cao Đình Vũ dẫn theo mấy viên quan sai đi vào.
Nhanh thế?
Thực ra là Cao Đình Vũ vừa ra khỏi cửa đã gặp ngay mấy viên quan sai đang đi tuần tra.
Lục Viễn nhìn thấy viên quan sai dẫn đầu thì không khỏi ngẩn ra.
Hửm?
Vương Bình?
Chính là ông chú họ của mình.
Vương Bình cũng nhìn thấy Lục Viễn, cũng hơi sững sờ. Ông ta tự nhiên nhận ra Lục Viễn đang tranh chấp với một người phụ nữ trung niên.
Tuy nhiên, Vương Bình không chào hỏi Lục Viễn, cũng không gọi "cháu trai lớn".
Không phải Vương Bình muốn công tư phân minh, mà là muốn xem tình hình thế nào đã.
Quan sai thời nay không giống ngày xưa. Ngày xưa quan sai ghê gớm lắm, bất kể có chuyện gì, chỉ cần dân đen không có thân phận là bị xử đẹp ngay. Dám kêu ca phản kháng? Đánh chết vứt xuống sông hộ thành.
Nhưng bây giờ thì không được, nếu làm việc mà dám tư lợi gian lận, bị dân chúng nhìn thấy, phát hiện, một khi liên danh tố cáo là bị điều tra ngay. Nhẹ thì mất mũ ô sa, nặng thì ngồi tù mọt gông.
Hơn nữa trước khi phá án, cũng không được để người ngoài biết mình có quan hệ với người liên quan. Nếu không, dân chúng sẽ làm loạn lên.
Cho nên, lúc này phải giả vờ như không quen biết, xem xem rốt cuộc là chuyện gì.
Ngầm bênh vực Lục Viễn là được rồi.
Tất nhiên, nếu Lục Viễn phạm tội tày đình như giết người phóng hỏa... thì Vương Bình cũng sẽ không nói hai lời, trực tiếp bắt Lục Viễn lại, tránh để Lục Viễn làm liên lụy đến mình.
Lục Viễn cũng hiểu rõ đạo lý này, thấy Vương Bình không chào trước, hắn cũng sẽ không mở miệng.
Hơn nữa.
Mình cũng đâu cần người khác chiếu cố.
Ông đây có giấy đăng ký kết hôn, ông sợ cái gì!
Lúc này Cao Từ thị thấy Vương Bình đến cũng hoảng.
Tuy nói quan sai bây giờ không phải "quan gia" thời cũ, thời cũ mấy ông này đúng là "ông nội" thật, đặc biệt là quan sai nha môn, còn đáng sợ hơn cả quan lớn.
Bây giờ quan sai không còn ghê gớm như thế, nhưng dân chúng thấp cổ bé họng nhìn thấy vẫn sợ.
Nhưng Cao Từ thị nghĩ lại, cũng chẳng hoảng nữa.
Cùng lắm là bị đưa về đồn thẩm vấn chung chứ gì?
Thì thẩm vấn!
Lục Viễn mày hôm nay không phải vừa đăng ký kết hôn, muốn động phòng sao? Bà đây không cho mày động phòng, tối nay tất cả cùng lên nha môn!!
Mày không cho nhà họ Cao tao thoải mái, tao cũng không cho mày sung sướng!!
Vương Bình vừa tới, Cao Từ thị liền quỳ sụp xuống đất, gào khóc thảm thiết:
“Ối giời ơi, Thanh Thiên đại lão gia ơi, ngài phải làm chủ cho dân nữ a~~~~~”
Cao Từ thị khóc lóc thảm thiết đến mức Vương Bình thót tim, thằng cháu Lục Viễn này không phải giết người phóng hỏa thật đấy chứ??
Sau đó, Vương Bình nhíu mày quát:
“Đừng có gào nữa, có chuyện gì nói mau, rốt cuộc là làm sao.”
Thế là Cao Từ thị liền thêm mắm dặm muối, kể lể đứt quãng chuyện vừa rồi.
Tuy nhiên, chuyện nó rành rành ra đấy, dù có thêm mắm dặm muối thế nào cũng không thể biến Lục Viễn thành tội phạm được.
Tô Li Yên khoác tay Lục Viễn, nhìn Cao Từ thị trước mặt, trong lòng sợ hãi không thôi.
May quá...
May mà lúc đó mình gặp được Viễn ca...
Nếu không... sau này mình phải sống chung với một bà mẹ chồng như thế nào đây??
Tuy nhiên, bây giờ Tô Li Yên vẫn rất lo lắng, bà Cao Từ thị này thực sự quá giỏi làm loạn.
Tô Li Yên cũng không nhận ra Vương Bình, dù sao hôm qua cô cũng không ở gần đó.
Ngay lập tức, Tô Li Yên vội vàng nói:
“Quan gia, người đàn ông nhà tôi không lừa tôi, tôi tự nguyện theo anh ấy.”
Lúc này Vương Bình sau khi nghe hiểu lời Cao Từ thị, liền nhướng mày nhìn Lục Viễn:
“Rốt cuộc là thế nào, anh nói lại một lần xem.”
Chuyện này chắc chắn không thể nghe từ một phía.
Lục Viễn cũng kể lại đầu đuôi câu chuyện, giữa chừng Cao Từ thị muốn chen ngang, bị Vương Bình trừng mắt một cái phải im bặt.
Sau khi Lục Viễn nói xong, Vương Bình trong lòng cực kỳ khó chịu nhìn Cao Từ thị:
“Người ta là tự do yêu đương, còn có giấy chứng nhận kết hôn, bà ở đây kêu cái rắm gì!!”
“Cái gì mà con dâu nhà bà? Người ta đến nhà bà xem mắt, cơm chưa ăn, lì xì chưa nhận, thế mà đã thành con dâu bà rồi?!”
“Bà nhìn trúng thì là của bà chắc?”
“Bà đúng là điêu dân, người đâu, giải về đồn, nhốt một đêm, cái này gọi là tội gây rối trật tự công cộng!!”
Vương Bình nói xong, lén nháy mắt với Lục Viễn.
Ý là: Tối nay hai đứa cứ việc hành sự, tuyệt đối không ai làm phiền.
Lục Viễn hiểu ý, lộ ra vẻ mặt cảm kích, trong lòng thì tính toán lần sau phải biếu ông chú này chút đồ tốt.
Mọi người xung quanh đối với lời phán quyết của Vương Bình không có ý kiến gì, ai bảo không phải chứ.
Có điều... nhốt đại lao một đêm... có phải hơi quá không?
Giây tiếp theo, Vương Bình trực tiếp sai người lôi Cao Từ thị đi, bà ta kêu la như chọc tiết lợn.
Mấy vị đại gia trong viện thấy tình hình không ổn, vội vàng chạy ra khuyên can.
Cao Từ thị cũng lớn tuổi rồi, ở trong đại lao một đêm thì khổ sở biết bao, dù sao cũng là hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm.
Tuy nhiên, Vương Bình lại chẳng hề động lòng, phất tay nói:
“Không được, loại điêu dân này phải cho chút bài học. Xã hội đang tiến bộ, quan sai chúng tôi bây giờ chấp pháp công bằng, các người là dân chúng cũng phải thật thà an phận, loại người này nhất định phải trừng trị.”
Nói xong, Vương Bình lôi Cao Từ thị đi thẳng.
Mọi người lắc đầu, thôi bỏ đi, bà Cao Từ thị này cũng đáng bị dạy dỗ một trận.
Lúc này, Lục Viễn nhìn mọi người xung quanh cười toe toét:
“Mọi người giải tán đi nhé, chúng tôi cũng về đi ngủ đây.”
Về đi ngủ?
Trời còn chưa tối hẳn, cho dù là ở quê cũng không ngủ sớm thế chứ?
Nhưng rất nhanh, mọi người đều hiểu ra.
Có một cô vợ xinh đẹp như thế, hôm nay lại là đêm tân hôn, đương nhiên là phải đi ngủ sớm rồi.
Phì!
Đúng là không biết xấu hổ!
Bàng Khải Ca và Khấu Dương nhìn Tô Li Yên đang khoác tay Lục Viễn, dáng vẻ ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ, trong lòng chua loét như uống giấm.
Chỉ cần nghĩ đến việc Tô Li Yên xinh đẹp ngoan ngoãn như vậy, tối nay ở trên giường sẽ bị Lục Viễn cái tên cầm thú, cái tên xấu xa này...
A a a a, giết tôi đi cho rồi!!