Bàng Khải Ca mặt đầy dấu hỏi.
Hả??
Vẻ mặt ngơ ngác, Bàng Khải Ca nhìn Tô Li Yên nói:
“Lục Viễn hắn từ khi nào có bản lĩnh lớn như vậy, đã sắp xếp công việc cho chị rồi???
Không đúng a... cho dù là sắp xếp công việc, thì cũng không thể đến Xưởng Binh Giáp được, Xưởng Binh Giáp từ lâu đã không tuyển người rồi.”
Chuyện gì thế này??
Hoàng thành bây giờ người đông lắm, có không biết bao nhiêu cô dâu nông thôn gả về.
Mặc dù nói cô dâu nông thôn gả về, hộ khẩu treo dưới danh nghĩa chồng, cũng coi như là người thành phố.
Mà đã là người thành phố, khu phố nơi cư trú cũng sẽ giúp sắp xếp công việc.
Nhưng vấn đề là...
Hoàng thành bây giờ đâu còn là Hoàng thành trước kia nữa, công việc ở đâu ra mà nhiều thế!
Có người gả về nửa năm vẫn còn ở nhà kìa.
Hơn nữa, cho dù vất vả lắm mới được phân công việc, thì không phải quét dọn đường phố, cũng là làm mấy việc lặt vặt khác.
Sao có thể được phân đến Xưởng Binh Giáp chứ?
Xưởng Binh Giáp đây chính là nơi thợ rèn ở, thợ rèn là người có thân phận, hơn nữa đến đây rồi, thì sau này cũng coi như có một cái nghề trong tay.
Nơi này có thể tùy tiện cho người vào sao?
Trong lúc Bàng Khải Ca đang ngơ ngác, Tô Li Yên liền nói thẳng:
“Chồng tôi về hưu non rồi, tôi đến thế chỗ, đến đây làm học việc.”
Hả???
Bàng Khải Ca tưởng mình nghe nhầm.
Cái gì?
Đang đùa đấy à??
Ý là sao??
Hóa ra là, cái tên thiếu đức Lục Viễn kia sau này ngày ngày ở nhà chơi, để Tô Li Yên nuôi hắn??
Cái đệch??
Bàng Khải Ca còn chưa kịp nói gì, Lục Viễn từ xa đã lững thững đi về.
Vừa rồi vào phân xưởng điểm danh xong Lục Viễn liền quay lại.
Mặc dù chủ nhiệm phân xưởng biết Lục Viễn muốn ăn chùa một ngày công, nhưng, hôm qua đại lãnh đạo đã nói phải cho Lục Viễn đãi ngộ đặc biệt, cho nên, chủ nhiệm phân xưởng cũng không dám hó hé.
Trực tiếp ghi công cho Lục Viễn.
Lục Viễn vừa về, Bàng Khải Ca liền không nhịn được trực tiếp hỏi:
“Tô tỷ vừa nói cậu về hưu non rồi, sau này nhà cậu là Tô tỷ đi làm?”
Lục Viễn chớp chớp mắt, sau đó gật đầu nói:
“Đúng rồi.”
“Cậu không nghe hai năm nay triều đình cứ ra rả phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời sao, vợ tôi giỏi giang lắm đấy, đúng không vợ ~”
Tô Li Yên bây giờ tràn đầy mong đợi, nhìn chồng mình liên tục gật đầu vui vẻ nói:
“Vâng ~ em chắc chắn sẽ không làm mất mặt ca ~”
Bàng Khải Ca không muốn để ý đến hai người này khoe ân ái, mà vội vàng nói:
“Không phải, vậy nhà cậu sau này là Tô tỷ kiếm tiền, còn cậu thì ngày ngày ở nhà chơi??”
“Vãi chưởng! Cậu có thấy ngại không đấy!!”
Bàng Khải Ca đã không nhịn được chửi thề rồi.
Không phải, có kiểu chơi như thế này sao??
Cậu là một thằng đàn ông sức dài vai rộng không đi làm, cậu để vợ mình đi làm nuôi cậu??
Cái này mẹ nó đúng là thiếu đức a!!!
Đây là vô sỉ a!!
Đây quả thực là vô sỉ đến cực điểm a!!
Nhìn Bàng Khải Ca vẻ mặt vô cùng phẫn nộ, Lục Viễn lại cảm thấy có chút buồn cười nói:
“Lời không thể nói như vậy được, tôi đây không phải bị bệnh sao.”
Bệnh??
Lục Viễn có bệnh??
Bệnh gì, có phải bệnh nan y không?
Có phải Lục Viễn này tối đa sống được một năm nửa năm nữa là đi đời nhà ma không??
Bàng Khải Ca đã bắt đầu nằm mơ rồi.
Tuy nhiên, Lục Viễn lại nhướng mày nói:
“Bác sĩ nói rồi, dạ dày tôi không tốt, cho nên phải về nhà tĩnh dưỡng.”
Dạ dày không tốt??
Xàm xí gì thế??
Bàng Khải Ca nhíu mày nói:
“Cậu nói hươu nói vượn, hôm qua lúc Tô tỷ rửa bát về, tôi nhìn thấy bên cạnh bể nước có vỏ lạc đấy, cậu dạ dày không tốt, còn có thể ăn lạc??!”
Lục Viễn nhướng mày nói:
“Thì sao nào, dạ dày không tốt phải ăn đồ có dinh dưỡng, lạc này chẳng phải có dinh dưỡng sao.”
Bàng Khải Ca: “???”
Ừm... hình như không sai...
Không đúng... sao cứ cảm thấy chỗ nào sai sai thế nhỉ?
Trong lúc Bàng Khải Ca vẻ mặt ngơ ngác, Lục Viễn bĩu môi nói:
“Tôi rảnh hơi đâu mà giải thích với cậu, cậu mau về ngủ đi, đi đây.”
Nói xong, Lục Viễn liền dẫn Tô Li Yên đi.
Còn Tô Li Yên thì vui vẻ đi theo chồng mình về phía tòa nhà văn phòng, vào trong làm thủ tục.
Lục Viễn cũng trong biểu cảm ngơ ngác của Bàng Khải Ca, vừa dẫn Tô Li Yên đi vào tòa nhà văn phòng vừa nói:
“Làm xong thủ tục nhập chức, ca dẫn em đến phân xưởng, ca trước đây còn thừa không ít đồ bảo hộ lao động, còn có bình nước các thứ, đến lúc đó em cứ lấy mà dùng.”
Tô Li Yên mặt đầy nụ cười liên tục gật đầu.
Đứng tại chỗ Bàng Khải Ca hoàn hồn lại liền nghiến răng, giả vờ!!
Cái thứ thiếu đức này chắc chắn là giả vờ!!
Nhìn đâu giống dáng vẻ có bệnh gì chứ!!
Tuyệt đối không có bệnh!!
Cũng chỉ có Tô Li Yên tin!!
Trời ơi!!
Không sống nổi nữa a!!!
Tại sao a!!!
Tại sao loại súc sinh thiếu đức này lại có thể sống những ngày tháng như vậy a!!!
Còn loại người ưu tú như mình đến giờ vẫn độc thân!!!
A!! Không!!!
Hu hu hu hu, tôi cũng muốn có vợ!!
...
Lục Viễn dẫn Tô Li Yên làm thủ tục rất nhanh, dù sao đây là đại lãnh đạo đích thân dặn dò.
Đặc cách làm nhanh, chưa đến nửa giờ thủ tục đã xong xuôi.
Khi thủ tục cuối cùng hoàn tất, một vị khoa trưởng đưa các loại giấy tờ cho Lục Viễn rồi mới nói:
“Vậy cậu tự dẫn Tô Li Yên đi tìm Liễu tỷ đi, chỗ tôi cũng đang bận tối mắt.”
“Bổng lộc tháng này của cậu, đợi tháng sau cùng vợ cậu lĩnh luôn.”
Lục Viễn nhận lấy các loại giấy tờ, gật đầu nói:
“Được rồi, tôi đi tìm Liễu tỷ ngay đây.”
Liễu tỷ này quả thực không đơn giản, là một quả phụ, nhưng nhà chồng của Liễu tỷ và cả nhà mẹ đẻ, hình như đều có người làm quan lớn trong triều.
Còn là quan lớn cỡ nào, Lục Viễn không biết, trong xưởng đều đồn như vậy.
Ngay cả xưởng trưởng Xưởng Binh Giáp gặp Liễu tỷ cũng phải khách sáo.
Nếu vợ mình đi theo Liễu tỷ, thì Lục Viễn hoàn toàn không cần lo lắng bị người khác dòm ngó.
Công việc của Liễu tỷ không có phân xưởng cố định, nếu dùng lời ở Trái Đất mà nói, thì thuộc loại kiểm tra chất lượng (KCS).
Ở đây gọi là kiểm tra xác suất.
Dù sao mỗi ngày cũng rất nhàn hạ, hàng hóa trong phân xưởng làm ra, qua đó cầm thước đo đo đạc một chút, hợp lệ thì cho qua, không hợp lệ thì trả về bắt phân xưởng làm lại.
Việc này vô cùng nhẹ nhàng và đơn giản.
Đợi Lục Viễn đến văn phòng của Liễu tỷ, không sai, Liễu tỷ này chỉ tính là một thợ rèn bình thường, nhưng lại có văn phòng riêng, đãi ngộ này ngang với chủ nhiệm phân xưởng.
Có điều văn phòng này không phải loại chính quy, mà là một căn phòng nhỏ sửa lại, nhưng dù vậy cũng có thể thấy thân phận của Liễu tỷ không tầm thường.
Dẫn Tô Li Yên đứng ở cửa gõ cửa, bên trong truyền ra tiếng động, Lục Viễn mới dẫn Tô Li Yên vào.
Vừa vào đã thấy Liễu tỷ đang vắt chéo chân uống trà.
Liễu tỷ này hơn ba mươi tuổi, vẻ mặt hung dữ, có chút giống bà tú bà béo trong phim Quan Xẩm Lốc Cốc, nhìn một cái là biết không dễ chọc.
Lục Viễn vừa vào, Liễu tỷ liền nhìn sang Tô Li Yên bên cạnh nói:
“Cô là người đến theo tôi học nghề phải không?”
“Tên gì?”
Hôm qua Liễu tỷ đã nghe tin rồi, sớm đã có chuẩn bị.
Tô Li Yên lập tức lanh lảnh đáp:
“Chị, em tên là Tô Li Yên.”
Người xinh đẹp, đi đến đâu cũng được hoan nghênh, Liễu tỷ khẽ gật đầu, sau đó nhìn sang Lục Viễn nói:
“Được rồi, cậu mau về nghỉ ngơi đi, ông bệnh nhân.”
Cũng không biết hôm qua Lục Viễn làm cái gì, khiến đại lãnh đạo kia coi trọng như vậy.
Lục Viễn sững sờ, cũng không nói nhiều lời thừa thãi, trên đường Lục Viễn cũng dặn dò xong rồi, cũng không lằng nhằng, người phụ nữ này không chọc được, gật đầu dặn Tô Li Yên đi theo Liễu tỷ học cho tốt, rồi quay người đi luôn.
Lục Viễn vừa đóng cửa lại, vẻ mặt hung dữ của Liễu tỷ liền lập tức biến thành vẻ mặt hóng hớt bát quái nói:
“Cô thật sự là vốn dĩ định gả cho Cao Đình Vũ, sau đó bị chồng cô hớt tay trên à??”