Nói chuyện hai đầu, chú ý xem, người đàn ông này tên là Tiểu Viễn, ừm... không phải.
Lục Viễn bên này buổi trưa sướng phải biết.
Hoặc là nói, từ lúc Lục Viễn sáng sớm bước ra khỏi cửa lớn Cục Rèn Đúc là đã bắt đầu sướng rồi.
Từ hôm nay trở đi, cuộc đời mình chỉ có ba việc, ăn uống chơi!
Không cần đi làm nữa, cũng không cần dậy sớm nữa, trên người cũng không còn gánh nặng nào.
Từ hôm nay trở đi, Lục Viễn chính là thân tự do hoàn toàn rồi.
Cho nên từ Cục Rèn Đúc đi ra, Lục Viễn cũng không vội về nhà, cưỡi ngựa xem hoa bắt đầu dạo phố phường.
Gần trưa, Lục Viễn lại vào một quán mì.
Làm bát mì thịt lớn, thêm một muỗng thịt, lại gọi thêm chai nước ngọt cũ.
Một bữa cơm ngốn gần năm hào, thật là đã đời.
Tuy nhiên, ăn thì ăn, chơi thì chơi, Lục Viễn cũng không quên vợ mình, mua hai chai nước ngọt cũ đợi tối về cho Tô Li Yên uống.
Trưa ăn cơm xong Lục Viễn ung dung cưỡi ngựa chuẩn bị về ngủ trưa, Lục Viễn lại đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Nói ra thì, chuyện Vương Bình lần trước, Lục Viễn còn chưa đi cảm ơn nữa.
Mấy ngày nay cứ bận rộn, cũng chẳng có thời gian.
Bây giờ rảnh rỗi rồi, cũng không đi làm nữa, phải xách chút đồ đến nhà thăm hỏi một chút.
Dù sao đi nữa, đây cũng coi như là một người chú của mình.
Mình ở Hoàng thành này không thân không thích, có một người chú làm việc trong nha môn thế này, mối quan hệ này tự nhiên phải duy trì.
Hơn nữa, cấp sao của Vương Bình cũng thực sự không tồi, lúc mới gặp đã là ba sao rưỡi.
Mà bây giờ càng là bốn sao, đây là người có cấp sao cao nhất Lục Viễn từng gặp ngoại trừ vợ mình.
Cho dù không phải chú, người như vậy cũng đáng để kết giao.
Lục Viễn tính toán, trong nhà còn một tảng thịt nửa con lợn mua lần trước.
Nói thật tảng thịt đó, Lục Viễn đúng là mua nhiều quá.
Lục Viễn và Tô Li Yên hai người ăn không hết, cứ treo ở trong bếp.
Mặc dù nói tháng Chạp trời lạnh thịt không sợ hỏng, nhưng thứ này chắc chắn vẫn là mỗi bữa ăn tươi thì tốt hơn.
Lục Viễn cũng không thích ăn thịt ướp muối.
Cho nên, Lục Viễn tính xách tảng thịt đó, lại làm thêm chai rượu lẻ tặng cho Vương Bình.
Đây có thể coi là món quà rất quý giá rồi.
Tiền công nửa tháng của Vương Bình cũng chưa chắc mua nổi nửa con lợn đó.
Ung dung về đến nhà, vừa vào viện, đã thấy Cao Từ thị đang dọn dẹp nhà cửa.
Hô, thật đúng là không dễ dàng.
Cao Từ thị này đúng là vừa lười vừa tham, có đồ ngon thì là người đầu tiên tống vào mồm, cứ đến lúc phải làm việc, thì nằm ườn ra giường.
“Ái chà, thím, dọn nhà đấy à, thật không dễ dàng nha.”
Lục Viễn dắt ngựa đi qua tiền viện chào hỏi một câu.
Cao Từ thị biết Lục Viễn đang ngầm mỉa mai mình, nhưng không thèm chấp, mà vừa mang rác ra ngoài vừa nhìn Lục Viễn có chút đắc ý nói:
“Ngày kia con dâu mới nhà tôi đến cửa rồi, cha mẹ người ta đều là công nhân viên chức đấy, mạnh hơn Tô Li Yên nhà cậu gấp vạn lần!!”
Lục Viễn cười toe toét, sau đó liền nói:
“Vậy nhà thím cẩn thận chút, đừng để lại chạy mất nhé.”
Cao Từ thị nghe đến đây mặt đầy hắc tuyến, cậu làm ai buồn nôn thế hả!!
Lần trước chẳng phải là do cậu sao?!
Cao Từ thị vừa định nói gì đó, lại đột nhiên sững sờ, hả??
Không đúng a!
Cái thứ thiếu đức này sao buổi trưa lại về rồi??
Lục Viễn lấy đồ cưỡi ngựa rồi lại đi luôn.
Lục Viễn không biết Vương Bình sống ở đâu, nhưng mà, đến nha môn hỏi một chút là được.
Đến nơi tùy tiện kéo một quan sai hỏi Lục Viễn liền biết Vương Bình sống ở Tứ Hợp Viện khu Lĩnh Nam, ngay lập tức cưỡi ngựa đi luôn.
Tuy nhiên, hôm nay Vương Bình làm ca ngày, ở nhà là không gặp được Vương Bình.
Nhưng mà, Lục Viễn cũng không phải đi cầu người làm việc, chỉ đơn thuần là cảm ơn chuyện lần trước, không cần nhất thiết phải gặp Vương Bình.
Đoán chừng vợ Vương Bình ở nhà, cho nên đưa đồ xong là xong chuyện.
Đến Tứ Hợp Viện nhà Vương Bình, Lục Viễn vào hỏi thăm mới biết, vợ Vương Bình hôm qua vừa dẫn con về nhà mẹ đẻ rồi.
Đồ này Lục Viễn lại không thể cứ thế đặt trước cửa nhà Vương Bình, dù sao Vương Bình tuy là quan sai không ai dám trộm, nhưng ảnh hưởng không tốt a.
Bây giờ xã hội phong khí đang nghiêm chỉnh thế này, mình đặt nửa con lợn ở đó, khéo không chừng Vương Bình lại phải đi tiếp nhận điều tra.
Mình không thể làm chuyện thiếu đức này được!
Suy đi tính lại, hay là tối nay lại đến.
Sau đó Lục Viễn liền cưỡi ngựa chuẩn bị về.
Tuy nhiên trên đường về, phía xa đột nhiên truyền đến một trận tiếng hò hét.
Lục Viễn ngồi trên ngựa nhìn cao, liền thấy một đám người mặc hoa phục màu xanh đội mũ quan, đang đuổi theo một gã đầu trọc.
Gã đầu trọc này hung thần ác sát, động tác vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng nhảy lên, liền hai tay bám vào tường Tứ Hợp Viện cao hai ba mét.
Sau đó hai tay dùng sức, chân đạp một cái, trực tiếp leo lên tường.
Trên tường chạy như điên về phía Lục Viễn.
Nhìn thấy gã đầu trọc này, Lục Viễn sững sờ nửa giây, trong nháy mắt liền biết thân phận của gã đầu trọc này là gì.
Gian tế của địch quốc!!
Nói ra thì, Đại Chu Hoàng Triều hiện tại là tình huống gì, thì rất giống Đại Minh lúc mới khai quốc.
Mặc dù lập quốc rồi, Bắc Nguyên bị đánh bại hoàn toàn, lui về đại mạc, nhưng kẻ địch vẫn chưa hoàn toàn thất bại, vẫn đang trong bóng tối chờ thời cơ hành động.
Hiện tại Đại Chu Hoàng Triều cũng là tình huống như vậy.
Chiến loạn những năm trước là do mấy vị Vương gia của Đại Chu Hoàng Triều cấu kết với địch quốc gây ra.
Tuy nhiên, vị Nhân Hoàng mới đăng cơ này, dũng mãnh vô cùng, một tay trấn áp nội loạn, một tay trấn áp địch quốc.
Tộc du mục nhăm nhe Đại Chu Hoàng Triều mấy trăm năm kia, trực tiếp bị vị tân Nhân Hoàng này đánh cho nằm rạp.
Tuy chiến loạn đã kết thúc, nhưng chiến tranh thì chưa, vị Đại Chu Nhân Hoàng hiện tại này cũng muốn tiêu diệt hoàn toàn địch quốc, diệt chủng luôn.
Nói ra thì từ Tuyết Long Diệu Nhật Khải kia là có thể nhìn ra manh mối rồi, loại áo giáp đó chuyên dùng để đối phó với tộc du mục.
Đại Chu Nhân Hoàng này e là muốn nâng cấp toàn bộ quân đội thành Tuyết Long Diệu Nhật Khải, sau đó lại cho địch quốc một đao chí mạng.
Rượu, Cổ Đĩnh Đao, Hỏa Sát, kẻ phạm cương thổ Đại Ngô, thịnh tất kích nhi phá chi!! (Câu trong game Tam Quốc Sát)
Cho nên, trong Hoàng thành này có không ít gian tế tồn tại.
Gã đầu trọc này chính là gian tế.
Còn tại sao Lục Viễn biết, nhìn đám người mặc hoa phục màu xanh đội mũ quan đang đuổi theo gã đầu trọc ở phía xa là biết.
Những người này chính là Kình Thương Vệ lừng lẫy của Đại Chu Hoàng Triều.
Nhìn thấy tên gian tế này sắp chạy qua tường bên cạnh mình rồi, Lục Viễn có thể nhịn?
Mình vừa cưới được cô vợ xinh đẹp, Đại Chu Hoàng Triều cũng đang ngày ngày phát triển, cuộc sống tốt đẹp ngày càng có triển vọng, có thể để tên gian tế này phá hỏng?!
Phải xử hắn!
Giây tiếp theo, Lục Viễn trực tiếp đứng dậy đạp lên lưng ngựa, Lục Viễn với Hoàn Mỹ Thể Phách, trực tiếp nhảy về phía gã đầu trọc đang chạy trên tường.
Gã đầu trọc nhìn thấy cảnh này người tê rần.
Vãi chưởng??!!
Tên này sao còn ghê gớm hơn cả mình??
Mà mấy tên Kình Thương Vệ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng đều ngơ ngác.
Cái đệch??? Thằng nhóc này??!
Khi Lục Viễn nhảy lên tường, khoảng cách với gã đầu trọc chỉ còn vài mét, gã đầu trọc cũng ngay lúc này rút ra một con dao găm sáng loáng.
Trực tiếp đâm về phía Lục Viễn.
Hoàn Mỹ Thể Phách của Lục Viễn không phải chỉ đơn giản là trên bụng có cái bàn giặt đồ đâu, mà là hoàn mỹ toàn diện, với một góc độ cực kỳ quỷ dị né tránh cú đâm này.
Sau đó Lục Viễn nhắm vào cái đầu to của tên này tát một cái.
Bốp một tiếng cực kỳ giòn giã.
Kèm theo một tiếng thảm thiết, gã đầu trọc trực tiếp ngã xuống nền gạch xanh bên dưới.
Lúc này mấy tên Kình Thương Vệ trong nháy mắt đuổi tới, cho gã đầu trọc này một cú "quỳ tự do".
Dùng đầu gối đè chặt cổ tên này, không cho hắn động đậy.
Lúc này mấy tên Kình Thương Vệ đều như gặp ma ngẩng đầu nhìn Lục Viễn đang đứng trên tường.
Thằng nhóc này cũng quá mạnh rồi chứ??
Dân luyện võ??