Tuy nhiên, trong Hàn Uyên tối tăm ẩm ướt, đầy khí tức quỷ dị đó, Lục Viễn cảm thấy mình sắp sụp đổ.
Cơ thể hắn bắt đầu run rẩy dữ dội, hắn biết đây là một kiếp nạn sinh tử.
“Thái Thượng Đạo Tổ! Xin ngài hãy phù hộ cho con!” Lục Viễn thầm cầu nguyện, hy vọng nhận được sự che chở của sư phụ. Tiếng gió gào thét vang vọng bên tai Lục Viễn, hắn dùng hết sức lực để chống lại cơn bão.
Xung quanh mờ mịt, chỉ có bóng dáng hắn đang đội gió cát, ướt sũng khó khăn tiến về phía trước.
Gió dữ như bàn tay của ma quỷ, không ngừng vỗ vào cơ thể Lục Viễn, uy thế hung hãn đủ để xé toạc bất kỳ vật thể rắn chắc nào.
Tuy nhiên, ở nơi tuyệt địa này, Lục Viễn nghiến chặt răng, ý chí kiên định quyết tâm kiên trì.
“Dù khó khăn đến đâu, ta cũng phải thoát khỏi cơn bão này!”
Lục Viễn lớn tiếng hét lên, trong lòng dấy lên ngọn lửa đấu tranh.
Hắn biết mình không thể dao động, phải chiến thắng tất cả những gì trước mắt.
Dựa vào “Thiên Cương Lôi Hỏa Kiếm” đang nắm chặt trong tay, Lục Viễn có thể cảm nhận được sức mạnh nóng rực tỏa ra từ thân kiếm.
Luồng hơi ấm này lan tỏa khắp cơ thể, mang lại cho hắn sức mạnh và lòng dũng cảm.
Hắn đưa tay còn lại ra, giữ vững cơ thể đang chao đảo của mình.
Thời gian dường như ngừng lại, trong cơn bão lớn, Lục Viễn cố gắng kiên trì không mệt mỏi, quyết tâm không khuất phục.
Ánh mắt hắn kiên định, vẻ mặt nghiêm nghị, không hề lùi bước tiến về phía trước.
Cùng với sự kiên trì của Lục Viễn, cơn gió dường như cảm nhận được ý chí của hắn.
Sức gió dần yếu đi, tiếng gào thét cũng trở nên yếu ớt.
Lục Viễn có thể nhìn rõ môi trường xung quanh, trong màn sương mờ ảo phát hiện mình đã vào một khu vực mới – Phong Hàn Địa Đới.
Vùng đất này hàn khí lan tỏa, cái lạnh ập đến khiến người ta cảm thấy buốt xương.
Gió dữ trong cơn bão dần chuyển thành luồng khí lạnh lẽo tốc độ cao.
Lục Viễn trong lòng hiểu rõ, ở đây cần phải cảnh giác hơn, và chuẩn bị để tiếp tục tiến lên.
Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt “Thiên Cương Lôi Hỏa Kiếm”, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.
“Dù có chướng ngại gì đang chờ đợi phía trước, ta cũng phải dũng cảm tiến lên.” Lục Viễn khóe miệng khẽ nhếch lên, đầy tự tin và quyết tâm. Lục Viễn xuyên qua gió lạnh, không ngừng run rẩy.
Hàn khí thấu xương, khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng hắn vẫn kiên trì tiếp tục tiến lên.
Hắn biết, trong Phong Hàn Địa Đới này, chắc chắn ẩn chứa những bí mật và thử thách quan trọng.
Trên mặt đất phủ đầy băng tuyết, một cảnh tượng hoang vắng.
Băng nguyên vô tận kéo dài đến tận chân trời, gió lạnh gào thét, vô cùng tiêu điều.
Lục Viễn bước đi khó khăn, trong môi trường giá lạnh này gần như cảm thấy cơ thể đông cứng.
Đột nhiên, ánh mắt của hắn bất giác bị một quần thể kiến trúc cổ xưa khổng lồ thu hút.
Quần thể kiến trúc này như một cung điện hùng vĩ, sừng sững giữa gió tuyết.
Khí tức bí ẩn tỏa ra từ kiến trúc khiến Lục Viễn nảy sinh lòng tò mò.
Hắn cẩn thận tiến về phía trước, bước chân có phần nặng nề.
Mỗi bước đi đều cần tiêu hao sức lực rất lớn mới có thể bước qua.
Cơn bão đã qua đi từ lâu, nhưng vẫn mang lại trở ngại lớn.
Bước vào Phong Trạch Kiếm Đình, Lục Viễn đột nhiên cảm thấy một luồng sức mạnh mãnh liệt tràn ngập khắp cơ thể.
Bước chân của hắn trở nên nhẹ nhàng, như có một sức mạnh bí ẩn nào đó đang hỗ trợ hắn.
Bên trong kiến trúc cổ xưa này lại còn lớn hơn vẻ ngoài rất nhiều.
Vô số cột trụ chạm khắc rồng phượng sừng sững xung quanh, tỏa ra khí tức tang thương mà hùng vĩ.
Lục Viễn nhìn quanh, phát hiện Phong Trạch Kiếm Đình đầy những dấu vết của băng sương và tuyết.
Trong lớp băng tuyết này ẩn chứa một loại sức mạnh đặc biệt, khiến người ta cảm thấy không thể tin được.
Khi Lục Viễn đi sâu vào quần thể kiến trúc, một bức tường băng khổng lồ xuất hiện trước mắt hắn.
Trên tường băng lấp lánh ánh sáng màu tím, toát lên khí tức bí ẩn nồng đậm.
“Đây rốt cuộc là nơi nào?” Lục Viễn trong lòng nghi hoặc không thôi.
Hắn nhìn chằm chằm vào bức tường băng, trong lòng dâng lên một khao khát mãnh liệt muốn đến gần nó, khám phá bí mật đằng sau nó. Lục Viễn tiếp tục tiến lên trong Phong Trạch Kiếm Đình, ánh mắt hắn tập trung tìm kiếm mọi ngóc ngách.
Đột nhiên, một bóng người bị băng phong đã thu hút sự chú ý của hắn.
Hắn đi về phía đó, trong lòng nảy sinh một cảm giác mãnh liệt và kỳ lạ.
Bóng người đó là một nữ tử, mặc tiên bào cổ xưa.
Dung mạo lạnh lùng và tinh xảo của nàng, như đã trải qua hàng nghìn năm tháng mài giũa.
Nàng ngồi xếp bằng trên đất, toàn thân bị băng phong.
Lục Viễn nhìn chằm chằm vào nàng, không khỏi nảy sinh một cảm giác quen thuộc.
“Vị nữ tử này là ai?”
Lục Viễn tự nói: “Nàng có quan hệ gì với người sáng lập Phong Hàn Địa Đới?”
Lục Viễn thử dùng các loại tiên pháp để đánh thức vị tiên nhân đang ngủ say đó, nhưng mỗi lần thử đều thất bại.
Hắn bắt đầu cảm thấy bối rối và bất lực.
“Có lẽ ta cần phải khám phá sâu hơn.” Lục Viễn nhấn mạnh trách nhiệm và trí tuệ trong lòng mình.
Hắn quyết định cố gắng một lần nữa, tìm ra phương pháp thực sự để đánh thức vị nữ tử bí ẩn này. Ánh mắt của Lục Viễn không ngừng khám phá mọi ngóc ngách trong Phong Trạch Kiếm Đình, tìm kiếm thứ gì đó có thể đánh thức nữ tử bị băng phong.
Đột nhiên, ánh mắt của hắn bị một số di vật cổ xưa thu hút.
Những di vật này bị băng tuyết ăn mòn, trông như đã ngủ say từ rất lâu.
Lục Viễn đến gần, cẩn thận quan sát chúng.
Hắn không thể chắc chắn liệu có đạo khí quý giá nào ẩn giấu trong đó không, nhưng vẫn quyết định tiếp tục tìm kiếm.
Trong số những di vật này, Lục Viễn phát hiện ra một ấn ký phù chú bí ẩn.
Đó là một phù văn lấp lánh ánh sáng bí ẩn, tên là “Càn Khôn Trảm”.
Hắn nhẹ nhàng chạm vào ấn ký đó, lại nghe thấy một tiếng vang giòn tan, rồi nó biến mất.
Tuy nhiên, sau khi hắn chạm vào ấn ký đó, một luồng tiên lực độc đáo bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể Lục Viễn.
Hắn cảm thấy mình như được kết nối với sức mạnh vô tận của trời đất.
“Đây là sức mạnh gì?” Hắn trong lòng nghi hoặc không thôi.
Đúng lúc này, trên trời đột nhiên xuất hiện một tia sét xẹt qua, làm nổ tung một mảng tuyết và băng trong Phong Trạch Kiếm Đình.
Một luồng tiên lực mạnh mẽ giáng xuống, bao trùm toàn bộ kiếm đình.
Lục Viễn cảm thấy sức mạnh trên người mình tăng lên không kiểm soát, hắn có thể cảm nhận được mình như hòa vào vũ trụ. Lục Viễn cảm thấy sức mạnh trên người mình tăng lên không thể kìm nén, hắn có thể cảm nhận được mình như hòa vào vũ trụ.
Đúng lúc hắn đang đắm chìm trong sức mạnh kỳ diệu này, đột nhiên nghe thấy tiếng người.
“Mau nhìn kìa! Đó là Lục Viễn!” một chiến sĩ hưng phấn hét lên.
Họ là những chiến sĩ đến từ Phi Thiên Chu Đồng Minh, lần này đến đây là để tìm Lục Viễn, hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của hắn.
Nhưng Lục Viễn không lập tức xuất hiện, mà tiếp tục âm thầm quan sát những chiến sĩ này.
Họ trông mệt mỏi rã rời, quần áo rách rưới, rõ ràng đã gặp phải phiền phức nào đó.
Đúng lúc này, một tiếng khóc thảm thiết vang lên: “Cứu mạng! Những người này điên rồi!”
“Họ đang đối xử tàn nhẫn với chúng tôi!”