Bốn người nhìn cơ thể được tự do, nhẹ nhàng lơ lửng trên không.
Có thể thấy linh thú thủ hộ và bẫy cơ quan còn ẩn chứa sức mạnh thần bí hơn nữa.
“Con linh thú thủ hộ này đúng là khó đối phó thật! Cuối cùng ta cũng cảm nhận được sự nguy hiểm và kỳ lạ của Di Lạc Tinh Thần Khoáng trong truyền thuyết.”
Tề Vương thở phào một hơi, nhìn Lục Viễn với vẻ mặt đầy khâm phục.
Lục Viễn mỉm cười, trong lòng tràn đầy tự tin.
Hắn hiểu rằng, sâu trong Di Lạc Tinh Thần Khoáng này, còn có những bí mật kinh người hơn đang chờ họ khám phá. Lục Viễn nhìn chằm chằm vào ba món bảo vật trước mắt, trong lòng có một sự chấn động không thể diễn tả.
Đây gần như là phát hiện đáng kinh ngạc nhất của họ kể từ khi vào Di Lạc Tinh Thần Khoáng.
Hư Không Tinh Huy Kiếm lơ lửng giữa không trung, tỏa ra uy lực vô tận.
Trên thân kiếm khắc những phù văn phức tạp và huyền diệu, mỗi phù văn đều lưu chuyển tinh thần chi lực.
Lục Viễn có thể cảm nhận được thần binh này ẩn chứa sức mạnh cường đại và bao la, dường như có thể xé toạc không gian, đưa người vào cõi hư không.
Quy Nguyên Linh yên tĩnh lơ lửng bên cạnh Hư Không Tinh Huy Kiếm.
Nó tỏa ra một luồng khí linh động và an lành, dường như có thể dẹp tan những phiền nhiễu trong lòng, mang lại cảm giác bình yên và thoải mái.
Lục Viễn nhìn chằm chằm vào chiếc chuông thần bí này, trong lòng không khỏi dâng lên một chút khao khát.
Thiên Kiếp Long Hoàn thì được khắc họa hình rồng bằng một kỹ thuật tinh xảo như nghệ thuật điêu khắc.
Con rồng đó cuộn mình trên chiếc vòng, toàn bộ hoa văn dường như tỏa ra một luồng khí tức thần bí và mạnh mẽ.
Lục Viễn cảm thấy chiếc vòng này mang lại cho hắn không chỉ là một món đồ trang sức, mà còn là một biểu tượng của sức mạnh.
Ba món bảo vật này đều có những điểm thần kỳ riêng, khiến Lục Viễn kinh ngạc không thôi.
Hắn biết rõ những bảo vật này có thể cung cấp sự trợ giúp to lớn cho tình hình hiện tại của họ.
Lục Viễn nhận lấy Thiên Kiếp Long Hoàn, cảm nhận được sức mạnh cường đại ẩn chứa bên trong.
Hắn quyết định đeo nó lên cổ tay, nhưng ngay khoảnh khắc vừa nhẹ nhàng lồng chiếc vòng vào tay, đột nhiên một cơn đau dữ dội ập đến.
Sắc mặt Lục Viễn khẽ thay đổi, nhưng không hề từ bỏ.
Hắn kiên định chịu đựng cơn đau thấu xương đó, từ từ thích nghi và thuần phục sức mạnh ẩn chứa trong chiếc vòng.
Khi hắn thành công khống chế được Thiên Kiếp Long Hoàn, toàn thân tỏa ra một luồng khí thế vô song.
Bây giờ, hắn cảm thấy sức mạnh của mình dường như đã đạt đến một tầm cao mới.
“Những bảo vật này thật sự thần kỳ vô cùng.”
Lục Viễn sau khi đeo Thiên Kiếp Long Hoàn, mỉm cười nói: “Ta tin rằng, chúng nhất định sẽ giúp chúng ta rất nhiều trong việc chiến thắng khó khăn trước mắt.”
Lục Viễn nhìn về phía xa xăm, hít sâu một hơi.
Hắn mang trong mình trách nhiệm, trí tuệ và lòng dũng cảm của bản thân và cả đội, biết rằng thử thách mà mình phải đối mặt không chỉ là một con linh thú thủ hộ và vài cái bẫy cơ quan. Lục Viễn cảm nhận được sức mạnh cường đại đang cuộn trào trong cơ thể nhờ vào Thiên Kiếp Long Hoàn.
Hắn khẽ siết chặt Thiên Cương Lôi Hỏa Kiếm, chuẩn bị cùng cả đội đối mặt với thử thách sắp tới.
“Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.” Lục Viễn nói với Tô Li Yên và Tề Vương: “Hai người có thể mở một lối ra không?”
Tô Li Yên và Tề Vương nhìn nhau, họ ăn ý gật đầu.
Hai người hợp tác chặt chẽ, bắt đầu giải trừ các bẫy cơ quan xung quanh.
Hàn Ngọc Băng Phiến trong tay Tô Li Yên lấp lánh ánh sáng xanh u huyền, hóa thành một cây Băng Tinh Trường Tiên, từ trên không bổ xuống.
Theo cú vung của Băng Tinh Trường Tiên, một cánh cửa bí mật từ từ mở ra.
Tuy nhiên, ngay khi lối ra dần hiện ra, một người thần bí đột nhiên xuất hiện trong mật thất tối tăm.
Người thần bí mặc đồ đen, mặt che khăn đen che giấu dung mạo thật.
Hắn giơ cây pháp trượng màu đen trong tay, pháp trượng tỏa ra khí tức tà ác nồng nặc.
“Các ngươi tưởng thoát được sao?”
Giọng của người thần bí mang theo nụ cười gằn: “Đây là lãnh địa của ta, tuyệt đối không cho phép các ngươi rời đi.”
Tô Li Yên và Tề Vương vừa kinh ngạc vừa tức giận, họ không ngờ lại gặp phải cuộc tấn công như vậy ngay lúc sắp thoát khỏi khốn cảnh.
Họ nhanh chóng phản ứng lại, chuẩn bị đối phó với đòn tấn công của người thần bí.
“Ngươi là ai? Tại sao lại ngăn cản chúng ta chạy trốn?” Tô Li Yên nghiến răng quát hỏi.
“Ha ha ha! Biết ta là ai cũng vô nghĩa.”
Người thần bí cười lạnh: “Các ngươi hãy lưu lại ký ức cuối cùng đi!”
Người thần bí vung pháp trượng màu đen, lập tức một đám bóng tối được dệt nên.
Trong bóng tối ẩn chứa ma khí cường đại, hình thành một bóng ảnh màu đỏ máu khổng lồ ập về phía Tô Li Yên và Tề Vương.
Tô Li Yên nắm chặt Băng Tinh Trường Tiên, hàn băng chi lực lập tức bao phủ toàn thân.
Nàng vung roi dài đánh vào bóng ảnh đỏ máu, băng sương ngưng tụ trên không trung thành một mũi dùi băng khổng lồ.
Cùng lúc đó, Tề Vương rút Phá Ma Kim Luân trong tay ra, pháp luân hòa vào lòng bàn tay hắn, tỏa ra ánh sáng vàng chói lọi.
Hắn với thế sét đánh lao thẳng lên, tấn công mạnh vào bóng ảnh dệt từ bóng tối.
Sự va chạm giữa tà ác và chính nghĩa đã khuấy động một làn sóng năng lượng dữ dội trong mật thất tối tăm.
Nhưng người thần bí không ngờ thực lực của Tô Li Yên và Tề Vương lại mạnh đến vậy, bị họ đánh lui.
“Chính là lúc này!” Lục Viễn hét lên, mọi người nhanh chóng lao về phía cánh cửa bí mật đã mở.
Nhưng ngay khi họ sắp bước ra khỏi cửa, người thần bí lại bất ngờ phát động tấn công lần nữa.
Mật thất tối tăm tràn ngập khí tức ngột ngạt và kinh hoàng, người thần bí lại vung pháp trượng màu đen, phóng ra một pháp thuật tấn công mạnh mẽ và tà ác hơn.
Lần này, hắn dường như quyết tâm nhốt Lục Viễn và những người khác ở đây.
Mọi người không muốn dây dưa với người thần bí nữa, toàn lực lao về phía cửa.
Tề Vương dùng Phá Ma Kim Luân chém đứt bẫy cơ quan phía trước, và chặn được đòn tấn công cuối cùng của người thần bí.
Lục Viễn, Tô Li Yên, Tề Vương và Cố Thanh Uyển cuối cùng cũng phá vỡ được ranh giới của mật thất tối tăm, thoát khỏi sự truy đuổi của người thần bí.
Họ không kịp quay đầu lại, đã thở hổn hển đến một căn phòng mới.
Người thần bí buộc phải từ bỏ truy đuổi, bực bội nhìn bốn người biến mất trước mắt.
Vẻ mặt hắn càng thêm âm trầm, trong lòng tràn đầy phẫn nộ và ghen tị.
Lục Viễn nhìn chằm chằm vào cánh cửa bí mật vừa thoát ra, trong lòng thầm nghĩ may mắn: “Chúng ta thành công rồi!”
“Ải tiếp theo ở ngay phía trước, ta phải tự tay phá hủy cái tông môn tà ác này.” Mọi người vội vã trở về Nam Thiên Thần Lĩnh của Tu Chân Giới, trong lòng đầy lo lắng cho thử thách sắp tới.
Họ hy vọng Thái Thượng Đạo Tổ có thể đánh bại Hắc Ngục Tôn Giả, cứu vãn sự an nguy của Tu Chân Giới.
Chuyến đi dài khiến Lục Viễn và những người khác cảm thấy hơi mệt mỏi, nhưng đối mặt với kẻ địch mạnh như Hắc Ngục Tôn Giả, họ biết bây giờ không phải là lúc lùi bước.
So với đoạn trước, bối cảnh đã chuyển đến bí cảnh Nam Thiên Thần Lĩnh, nơi đây môi trường hiểm ác, vô cùng nguy hiểm.
Khi Lục Viễn và những người khác bước vào hang động ẩn giấu, một luồng khí tức áp bức ập đến.
Hắc Ngục Tôn Giả đứng trước mặt họ, toàn thân tỏa ra một luồng uy áp khiến người ta không thể chống cự và thoát ra.
Ánh mắt hắn lạnh lùng và đáng sợ, dường như có thể nhìn thấu nội tâm của mỗi người.
“Các ngươi là ai?” Hắc Ngục Tôn Giả trầm giọng hỏi: “Dám xông vào Hắc Ngục Điện của ta!”
Lục Viễn nhìn thấy thân hình hơi run rẩy của các đồng đội, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi hay lùi bước.