Mặc dù thực lực cũng tạm được, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một đệ tử ngoại môn.
Nếu người mà người của Thương Kinh tìm chính là hắn, thì sự việc e rằng sẽ trở nên rắc rối.
Trần Lân này tư chất bình thường, tu vi bình thường, nhưng dù sao cũng là một thành viên của Thương Vân Tông, hơn nữa còn mang theo lệnh bài trưởng lão chấp pháp của Thương Vân Tông do chính tông chủ Sở Thiên Hóa ban tặng.
Thứ này, không phải đệ tử bình thường có thể sở hữu!
Người mà người của Thương Kinh tìm, rốt cuộc là Trần Lân?
Hay là tìm Thương Vân Tông?
Nghĩ đến đây, mọi người giật mình, không khỏi suy đoán.
“Các vị trưởng lão, hộ pháp xin dừng bước, chúng tôi không phải là kẻ địch!”
Trần Lân đạp phi thuyền, ung dung đáp xuống quảng trường trên đỉnh núi chính.
Đối mặt với một đám trưởng lão và hộ pháp, hắn không có quá nhiều lo lắng, vẻ mặt thản nhiên và bình tĩnh.
“Ồ?”
“Ngươi là ai?”
“Người từ phía Thương Kinh đến, rốt cuộc muốn làm gì?”
Mấy vị trưởng lão và đông đảo trưởng lão Thương Vân Tông nhìn chằm chằm đối phương, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Trần Lân bình tĩnh chắp tay nói: “Ta họ Trần, tên một chữ Lân!”
“Trần Lân?”
“Có ý gì?”
Nghe Trần Lân tự báo tên họ, mọi người nhíu chặt mày, mặt đầy kinh ngạc.
Trong ấn tượng của họ, gần Thương Kinh không có gia tộc lớn nào họ Trần, cũng không có thế lực lợi hại nào.
Thương Vân Tông tuy có quan hệ tốt với Thương Kinh, nhưng cũng chỉ giới hạn ở sự hợp tác trong đại hội võ đạo, hai bên căn bản không có nhiều liên hệ.
Người của Thương Kinh, sao lại đột nhiên chạy đến Thương Vân Tông để hỏi tội?
Mọi người nhìn nhau, sắc mặt trở nên khá khó coi, đều suy đoán ý đồ của Trần Lân, đồng thời cũng âm thầm suy đoán ý đồ thực sự của các võ giả Thương Kinh.
Trần Lân quét mắt nhìn mọi người, thản nhiên nói: “Ta đến Thương Vân Tông, là theo lệnh của tổng bộ Thương Kinh chúng ta.”
“Tổng bộ Thương Kinh?”
“Hừ! Ngươi nói… Kim Nguyên Tông?”
Mọi người giật mình, nghiến răng quát.
Thương Vân Tông tuy không phải là thế lực phụ thuộc của Kim Nguyên Tông, nhưng vẫn luôn duy trì mối quan hệ tốt đẹp.
Thêm vào đó, tông chủ Sở Thiên Hóa của Thương Vân Tông có quan hệ mật thiết với Kim Nguyên Tông, nên Thương Vân Tông và Kim Nguyên Tông, về cơ bản có thể coi là nửa đồng minh.
“Người chúng ta đến, chính là phó tông chủ Kim Nguyên Tông, Lục Viễn!”
Ầm ầm ầm!
Tiếng quát trầm thấp vang vọng không trung, một chiếc linh thuyền màu đen xé toạc không gian lao đến, dừng lại trước sơn môn.
Cùng với việc ván thuyền từ từ mở ra, một lão giả áo bào xanh bước xuống từ linh thuyền, nhìn về phía mọi người.
“Lục Viễn, các ngươi Kim Nguyên Tông đến Thương Vân Tông chúng ta làm trò gì vậy?”
Đại trưởng lão của Thương Vân Tông sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh hỏi.
Lục Viễn khóe miệng nở một nụ cười chế giễu nhàn nhạt, lạnh lùng nói: “Đại hội võ đạo Thương Kinh của chúng ta sắp diễn ra, đặc biệt gửi một lá thư cho quý tông, hy vọng quý tông đại diện tông môn tham dự, để tỏ lòng tôn trọng.”
“Ồ?”
“Đại hội võ đạo Kim Nguyên Tông?”
“Trùng hợp vậy sao?”
Ba vị trưởng lão và đông đảo hộ pháp nghe vậy đều ngẩn ra, rơi vào do dự, mày nhíu chặt.
Chuyện này rõ ràng vượt xa dự liệu của họ, khiến họ trở tay không kịp.
Theo thông lệ, cứ vài năm, Thương Kinh lại tổ chức đại hội võ đạo do hoàng tộc Thương Lan tổ chức, và Thương Vân Tông là một trong những tông môn phụ thuộc của Thương Kinh, bắt buộc phải tham gia. Chỉ là, Thương Vân Tông dù sao cũng là một tông môn hạng hai, trước một thánh địa võ đạo như Thương Kinh, thực ra không đáng là gì.
Một đại hội võ đạo như vậy, họ làm sao có cơ hội tham gia?
Hơn nữa, phía Thương Kinh còn yêu cầu người tham gia của họ phải dẫn đội.
Điều này thật vô lý?
“Lục Viễn, ngươi coi chúng ta là đồ ngốc à, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này để hạ thấp uy nghiêm của Thương Vân Tông chúng ta, các ngươi Kim Nguyên Tông rốt cuộc đang có âm mưu gì?”
Nhị trưởng lão của Thương Vân Tông lắc đầu cười khẩy, sắc mặt vô cùng lạnh lùng.
“Ha ha ha!”
“Ngươi nói rất có lý! Ta thấy Kim Nguyên Tông, căn bản không có ý tốt gì!”
“Hừ! Người của Thương Kinh đến Thương Vân Tông chúng ta diễu võ dương oai, còn muốn nhân cơ hội sỉ nhục chúng ta? Hừ, mơ đi!”
Đông đảo trưởng lão và hộ pháp tức giận gầm lên, ai nấy đều phẫn nộ, sát khí đằng đằng.
“Lục Viễn! Các ngươi có ý gì? Thương Vân Tông ta đang yên đang lành tham gia đại hội võ đạo gì? Các ngươi muốn thi đấu, thì đến nơi khác mà thi đấu, đừng ở Thương Vân Tông chúng ta gây rối!”
Sở Thiên Hóa đứng trên không, mặt mày tái mét, toàn thân tỏa ra hàn ý bức người, trong mắt mơ hồ lóe lên ánh sáng sâu thẳm, như một thanh bảo kiếm sắc bén khiến người ta kinh hãi.
“Tông chủ Thương Vân Tông, lâu rồi không gặp!”
Lục Viễn quay đầu, chắp tay từ xa với Sở Thiên Hóa, thần thái ngạo nghễ.
Mặc dù thực lực của Sở Thiên Hóa cao siêu, là cao thủ hàng đầu của Thương Vân quốc, nhưng trước mặt hắn vẫn không là gì.
Vì đây là hai nhân vật hoàn toàn khác thế giới.
Hắn là phó tông chủ của Kim Nguyên Tông ở Thương Kinh, thực lực đã đạt đến cảnh giới kinh người, cả Thương Kinh ngoài vài người ra, gần như không ai có thể địch lại!
Còn tông chủ Thương Vân Tông Sở Thiên Hóa ư, ha ha, trong mắt hắn còn không bằng con kiến!
Sở Thiên Hóa nghe vậy nheo mắt, sâu trong đáy mắt tinh quang dâng trào, dường như có một ngọn lửa đang bùng cháy!
Nhưng chỉ một lát sau, ông lại nhanh chóng bình tĩnh lại, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Lục phó tông chủ ghé thăm Thương Vân Tông, có điều chi thất lễ mong được thứ lỗi! Nhưng đại hội võ đạo này, e rằng không thể đi được.”
“Tại sao?”
Lục Viễn nghe vậy nhướng mày, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Đại hội võ đạo này là do sáu đại thế gia võ đạo của Thương Kinh chúng ta cùng tổ chức, do sáu gia tộc liên hợp thành lập, quy tắc đã có từ lâu, chỉ có người của năm đại thế gia võ đạo mới được tham gia!”
Sở Thiên Hóa mặt mày âm trầm, lạnh lùng giải thích.
“Hóa ra là vậy!” Lục Viễn chợt hiểu ra, sau đó lắc đầu thở dài, có chút tiếc nuối nói: “Nếu đã vậy, thì ta xin cáo từ.”
Lời vừa dứt, linh thuyền khẽ rung lên, chuẩn bị quay đầu rời đi.
“Chờ đã!”
Ngay lúc này, Sở Thiên Hóa đột nhiên trầm giọng gọi, sắc mặt vô cùng ngưng trọng!
“Sao vậy?” Lục Viễn quay đầu lại, khóe miệng nở một nụ cười quái dị.
“Xin dừng bước!” Sở Thiên Hóa mắt khẽ động, đáy mắt lóe lên một tia sáng sâu thẳm.
“Sở tông chủ, có gì chỉ giáo?” Lục Viễn mặt đầy nụ cười, ung dung hỏi.
“Không giấu gì ngài, ngài từ xa đến, tại hạ dù sao cũng nên làm tròn đạo chủ nhà.”
“Khách sáo rồi!” Lục Viễn lắc đầu cười, không hề để ý.
Thương Vân Tông quả thực là một trong sáu đại thế gia của Thương Kinh, nhưng những năm gần đây lại dần suy yếu, đã bị bốn gia tộc khác bỏ xa.
Nếu không phải vậy, Thương Vân Tông sao lại phải chịu cảnh ở vùng biên thùy của Thương Kinh?
Chuyện như vậy, đặt vào bất kỳ thế gia nào ở Thương Kinh cũng không thể chịu đựng được.
Cách làm của Thương Vân Tông, trong mắt hắn quả thực là tự rước lấy nhục, không đáng một nụ cười.
Nhưng nói thì nói vậy, hắn lại không vạch trần, vì bao nhiêu năm nay, đây đã trở thành lẽ thường và truyền thống của Thương Vân Tông, cũng đã sớm trở thành chuyện cười sau bữa ăn của các đại thế gia võ đạo ở Thương Kinh.
“Đại hội võ đạo của Thương Kinh sắp diễn ra rồi, Lục phó tông chủ nếu có thời gian rảnh, sao không ở lại chứng kiến quá trình của đại hội võ đạo Thương Kinh?”
“Hửm?” Lục Viễn nghe vậy ngẩn ra, sau đó nhướng mày!