“Lục sư huynh, chào mừng đến Thương Kinh!”
Vừa bước ra khỏi khoang thuyền, hai người đồng môn đang chờ gần đó liền mỉm cười với hắn, chắp tay chào hỏi.
Lục Viễn tâm thần chấn động, cảm thấy được yêu thương mà lo sợ!
“Hai vị sư huynh khách sáo rồi!”
Lục Viễn chắp tay đáp lễ, trong lòng vô cùng kích động.
Những người đồng môn này đều là người bản địa của Thương Vân Tông, tuổi thực không lớn, chỉ mới vào tông môn không lâu như hắn.
“Nhanh! Lục sư đệ mau lên thuyền, đừng lãng phí thời gian, nếu không lát nữa sẽ hết chỗ!”
“Ồ?” Nghe vậy Lục Viễn không khỏi có chút do dự.
Tuy hắn biết Thương Vân Ngân Chu là do Thương Vân Tông đặc chế, tốc độ cực nhanh, ngồi rất thoải mái, nhưng cũng không thể chứa được nhiều người như vậy!
Tính ra, số lượng người mà Thương Vân Ngân Chu có thể chở chẳng phải là có hạn sao?
Nhưng nhìn thái độ thúc giục ân cần của đồng môn, hắn vẫn nhanh chóng lên ngân chu.
“Lục sư đệ, mời!”
Hai người đồng môn cung kính mời, đưa hắn thẳng lên ngân chu.
Vù!
Cùng với một tiếng vo ve trầm thấp, ngân chu hóa thành một luồng linh quang chói mắt phá không bay đi, trong nháy mắt đã lao ra khỏi thành Thương Vân, rời khỏi thành Thương Kinh.
Lục Viễn khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia lo lắng.
Thương Vân Ngân Chu tốc độ cực nhanh, theo lý mà nói nửa ngày là có thể đến nơi tổ chức Đại hội Võ đạo Thương Kinh là thành Thương Kinh, nhưng xem tình hình hiện tại có vẻ hơi phiền phức.
Bởi vì chiếc ngân chu này dù tốc độ có nhanh đến đâu, cũng không thể nhanh hơn pháp trận truyền tống trong thành Thương Kinh.
Nếu các võ giả trong thành Thương Kinh không muốn đợi hắn, e rằng hắn khó có thể kịp tham gia thi đấu.
“Haiz! Sớm biết vậy, ta đã không ra vẻ rồi!”
Lục Viễn lắc đầu khẽ thở dài, sắc mặt phức tạp, trong lòng hối hận không thôi.
Ba tông môn lớn của Thương Lan Quốc tổ chức đại hội võ đạo, các châu thành và quận phủ khác cũng có đại hội võ đạo, thậm chí trong phạm vi toàn bộ Thương Lan Quốc, cũng có không ít các sự kiện tương tự.
Đối với Thương Vân Tông mà nói, loại giao lưu võ đạo cấp bậc này đã quá quen thuộc, về cơ bản sẽ không quá coi trọng.
Còn đối với các võ giả bình thường của Thương Lan Quốc, đây lại là cơ hội ngàn năm có một!
Đại hội Võ đạo Thương Kinh lần này, gần như là một cơ hội tốt để một bước lên tiên, không ai có thể bỏ lỡ.
Lục Viễn vốn còn muốn dựa vào tu vi vững chắc và thực lực mạnh mẽ để giành lấy thể diện cho Thương Vân Tông, nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn không thể thay đổi được gì.
Tuy nhiên hắn cũng không quá chán nản, dù sao hắn cũng mới đến, còn nhiều thứ cần học hỏi, cần rèn luyện.
Và thứ hắn đang thiếu chính là những thứ này, nếu cứ như vậy mà bị đả kích suy sụp, ngược lại sẽ khiến hắn sinh lòng lười biếng.
“Cuộc thi của Đại hội Võ đạo Thương Kinh, rốt cuộc được tổ chức ở đâu?”
Lục Viễn dẹp bỏ suy nghĩ, hỏi.
“Ha ha, vận may của ngươi thật không tệ!” Một trong những người đồng môn nhếch miệng cười, giải thích.
“Địa điểm tổ chức đại hội võ đạo lần này, chính là ở quảng trường Thương Lãng, khu vực trung tâm thành Thương Kinh!”
“Quảng trường Thương Lãng, đó là nơi tập trung của giới quyền quý thành Thương Kinh!”
Lục Viễn gật đầu cười, trong mắt lóe lên một tia mong đợi.
Hắn biết rất rõ, quảng trường Thương Lãng là khu vực sầm uất nhất thành Thương Kinh, và đó cũng là nơi tập trung của các gia tộc hào môn thế tục hàng đầu và các vương tôn hoàng thất của Thương Lan Quốc.
Nếu có thể nổi bật trong dịp đó, tuyệt đối không phải là chuyện dễ!
Tuy nhiên hắn cũng biết rất rõ, chuyện này đối với hắn không dễ dàng, thậm chí còn đầy nguy hiểm.
Dù sao nơi đó cao thủ như mây, ngay cả một võ giả có thực lực không tệ như hắn, cũng chưa chắc đã chiếm được lợi thế.
Nhưng dù sao đi nữa, hắn vẫn ôm một vài hy vọng.
“Quảng trường Thương Lãng cách Thương Vân Ngân Chu còn hơn nửa giờ hành trình, chúng ta nhân thời gian này trò chuyện về những chuyện trong giới võ đạo Thương Kinh đi!” Một người đàn ông áo xanh khác cười hì hì, trong mắt lóe lên vẻ khao khát.
“Ừm!” Lục Viễn gật đầu cười, trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng ý chí chiến đấu mạnh mẽ!
Tuy hắn không dám ảo tưởng một bước lên mây, thể hiện tài năng, nhưng với tư cách là một võ giả của Thương Vân Tông, tự nhiên cũng không muốn bị người khác giẫm đạp dưới chân.
Bất kể đối phương là võ giả ở cấp độ nào, hắn đều phải dùng thực lực của mình để chứng minh giá trị của mình!
Ba tông môn lớn của Thương Lan Quốc sở dĩ thống trị Thương Lan Quốc, ngoài nội tình mạnh mẽ ra, còn dựa vào từng lớp võ giả cường giả chống đỡ.
Lục Viễn biết rõ, ở bất kỳ thành trì võ đạo nào trong lãnh thổ Thương Lan Quốc, trình độ tổng thể của võ giả cũng sẽ không vượt qua thành Thương Kinh.
Thành Thương Kinh là trung tâm chính trị của Thương Lan Quốc, nơi đó tập trung các võ giả tinh anh của cả nước, trong đó thậm chí còn không thiếu đệ tử của một số thế lực siêu cấp.
Những người này, tùy tiện lôi ra một người đều có bối cảnh đáng kinh ngạc, thực lực càng vượt xa võ giả bình thường.
Lục Viễn thầm hạ quyết tâm, nếu có cơ hội, nhất định phải tham gia đại hội võ đạo giữa ba tông môn lớn của Thương Lan Quốc.
Chỉ là… hắn thực sự có thể giành được vị trí đầu bảng của đại hội võ đạo không?
Nghĩ đến đây, Lục Viễn không khỏi cười khổ, trong lòng không hiểu sao sinh ra một tia bi thương.
“Lục sư đệ, đừng nản lòng, đại hội võ đạo chỉ là một hình thức thôi, dù không giành được vị trí đầu bảng, chúng ta cũng có thể mượn đại hội võ đạo để nổi danh ở Thương Lan, sau này đặt chân vào giới võ đạo Thương Lan, cũng có thể trở thành một cường giả một phương!”
Nhìn vẻ mặt có chút thất vọng của Lục Viễn, người đồng môn vỗ vai an ủi.
“Đúng vậy Lục sư đệ, thực lực của ngươi tuy có kém một chút, nhưng ta tin, chỉ cần ngươi nghiêm túc nỗ lực.”
“Chắc chắn có thể gây kinh ngạc tại Đại hội Võ đạo Thương Lan, trở thành một ngôi sao mới nổi trong giới võ đạo Thương Lan Quốc!”
“Đúng! Lục sư đệ, ngươi nhất định sẽ làm được!”
Người đồng môn bên cạnh vội vàng bổ sung, khuyến khích hắn phấn chấn tinh thần, không nên có bất kỳ suy nghĩ tiêu cực nào.
“Cảm ơn sự quan tâm của hai vị, đại hội võ đạo của Thương Vân Tông ta nhất định sẽ tham gia!”
Lục Viễn mắt sáng lên, trịnh trọng gật đầu.
“Ha ha, Lục sư đệ quả nhiên là người tốt!”
“Có chí khí!”
Hai người đồng môn lần lượt giơ ngón tay cái, tỏ vẻ tán thưởng.
“Hừ! Lục Viễn, đại hội võ đạo lần này ta sẽ không thua ngươi đâu!”
Đúng lúc này, một tiếng quát lạnh đột nhiên vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Hử?”
“Là Chu Nguyên!”
“Hắn… hắn sao lại chạy ra khỏi khoang thuyền?”
Hai người đồng môn theo tiếng nhìn lại, lập tức co rút khóe mắt, vô cùng kinh ngạc.
Lục Viễn nghe vậy cũng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử mặc váy xanh áo trắng đang đứng ở phía trước boong tàu, ánh mắt ngạo mạn nhìn chằm chằm vào mình.
“Cô ta là ai?” Lục Viễn khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia chán ghét.
“Cô ta tên là Khương Mạn! Nghe nói có hôn ước với ngươi, nhưng tình hình cụ thể chúng ta cũng không rõ lắm.” Người đồng môn bên trái tập trung trả lời.
“Có hôn ước với ta?” Lục Viễn mí mắt giật mạnh, trong lòng không khỏi kinh ngạc!
“Hừ!” Nhìn bộ dạng ngây ngốc của Lục Viễn, Khương Mạn mặt mày đằng đằng sát khí, trong mắt sát khí cuồn cuộn, như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Nhưng một lát sau lại lắc đầu cười khẩy, mặt đầy vẻ chế giễu.
…
Đến nơi, Lục Viễn phát hiện đây là một cung điện khổng lồ chiếm diện tích hàng trăm trượng, hùng vĩ tráng lệ.
Và trên cung điện có treo bốn chữ vàng bắt mắt “Thương Vân Ngân Chu”!
Cung điện khổng lồ này chính là ngân chu của Thương Vân Tông.
Và trên ngân chu, là khu vực nghỉ ngơi dành riêng cho võ giả của Thương Vân Tông.