Ngay sau đó, gã khổng lồ vàng đó dang bàn tay to lớn, năm ngón tay siết lại, tóm về phía Triệu Vân Sơn.
“Ầm ầm~~~”
Một thế giới vàng óng sinh ra từ hư không, lập tức bao bọc Triệu Vân Sơn vào trong.
Triệu Vân Sơn tuy là bán bộ Hoàng giả, mạnh hơn nhiều so với một số Hoàng giả cấp thấp, nhưng đáng tiếc lại gặp phải một linh hồn Hoàng giả.
“Đây… đây là thứ gì? Mạnh quá!!!”
Một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm bao trùm toàn thân, khiến Triệu Vân Sơn hô hấp cũng có chút khó khăn, sức mạnh này, đã vượt qua phạm vi chịu đựng của hắn.
“Bốp bốp~~”
Hắn dốc toàn lực thúc giục chân nguyên trong cơ thể, muốn thoát khỏi thế giới vàng này, chạy ra ngoài, nhưng đáng tiếc hoàn toàn vô dụng, thế giới vàng đó kiên cố dị thường, hoàn toàn không hợp lẽ thường.
Lúc này, hắn cuối cùng cũng biết, tại sao Dương gia chủ lại gọi bọn họ đến giúp đỡ.
“Ầm ầm ầm!”
Triệu Vân Sơn điên cuồng điều động chân nguyên trong đan điền, cố gắng phá vỡ thế giới vàng này, nhưng kết cục đã định sẵn khiến hắn tuyệt vọng, thế giới vàng này kiên cố dị thường, ngay cả một số Hoàng giả cửu tinh, muốn công phá phòng ngự của nó, cũng là vô cùng khó khăn, huống chi chỉ là một Hoàng giả bát tinh.
“Bốp~~”
Cuối cùng, trong ánh mắt tuyệt vọng đó, thế giới vàng đột nhiên co lại, trực tiếp trấn áp Triệu Vân Sơn xuống, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
“A, tha mạng, tha mạng a…” Tiếng kêu gào thảm thiết của Triệu Vân Sơn truyền ra từ trong thế giới vàng.
Ngay lúc này…
“Vút!”
Bốn luồng ánh sáng xé rách hư không, lóe lên rồi biến mất, rơi vào trong thế giới vàng đó.
Chính là lão tổ tông nhà họ Lục – Lục Viễn, Lục Văn Viễn, Lục Thanh Dương ba vị thái thượng trưởng lão nhà họ Lục.
Là một cường giả Võ Hầu cửu phẩm trung đẳng, trận chiến của nhà họ Dương, sao có thể thiếu họ được, đừng quên, lão tổ tông nhà họ Dương, Dương Chiến không chỉ là một luyện đan sư lục phẩm đỉnh phong, mà còn là một Võ Hầu cửu phẩm sơ kỳ thật sự.
Lão tổ tông nhà họ Dương, Dương Chiến, có thể nói là người duy nhất trong nhà họ Dương, ngoài Dương Chiến, là một Võ Hầu cửu phẩm thực sự.
Nhưng lão tổ tông nhà họ Lục không đích thân ra tay, Dương Chiến là cường giả Võ Quân cửu phẩm sơ kỳ.
Hơn nữa còn là một người xuất sắc trong số các Võ Quân, nhà họ Lục tuy không yếu, nhưng so với Dương Chiến, vẫn có chút thua kém, nếu Dương Chiến đích thân đến.
Thắng bại chưa biết, nhưng nếu Lục Văn Viễn, Lục Thanh Dương ba vị lão làng Võ Quân cửu phẩm sơ kỳ này cùng giáng lâm, thì kết quả sẽ khác.
Bốn cường giả bọn họ liên thủ, ngay cả Võ Hầu cửu phẩm trung kỳ cũng có thể miễn cưỡng đối đầu một hai, huống chi chỉ là một Võ Quân vừa mới bước vào cửu phẩm sơ kỳ.
“Ầm ầm~”
Lục Viễn và bọn họ vừa vào, thế giới vàng đó lập tức sụp đổ, Triệu Vân Sơn bị ném bay ra ngoài, chật vật ngã trên mặt đất, lúc này, Triệu Vân Sơn toàn thân đẫm máu, xương cốt không biết đã gãy bao nhiêu cái, cả người trông vô cùng thảm hại.
“A~ Phụ thân đại nhân, cứu mạng a…” Triệu Vân Sơn gào thét thảm thiết.
Giây tiếp theo…
“Bịch~” Triệu Vân Sơn quỳ xuống đất, khổ sở cầu xin, “Lão tổ tông, ngài tha cho ta đi, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi.”
Hắn không muốn chết ở đây, Dương Chiến là Võ Hầu cửu phẩm sơ kỳ, còn hắn, nhiều nhất cũng chỉ là một Hoàng giả thất tinh, chênh lệch quá lớn, không đơn giản chỉ là mấy lần.
…………
“Hừ! Tha cho ngươi, ai tha cho cháu ta.” Một lão giả tóc xám mặc áo đen, khí thế âm u kinh khủng, toàn thân sát khí ngút trời, xuất hiện bên cạnh Triệu Vân Sơn, hừ lạnh một tiếng.
Hắn chính là con trai của Lục Viễn – Lục Văn Viễn, ông chú của Dương Phàm, con trai của Dương Chiến, cháu trai của Lục Viễn, anh họ của Dương Phàm.
“Lục Văn Viễn, ngươi… sao ngươi có thể đột phá đến cửu phẩm sơ kỳ?” Cảm nhận được dao động khí thế kinh khủng trên người Lục Văn Viễn, Triệu Vân Sơn hai mắt trợn tròn, mặt đầy kinh hãi.
Phải biết lão tổ nhà họ Lục, Lục Văn Viễn, chỉ là Hoàng giả thất tinh mà thôi, cách Hoàng giả cửu phẩm sơ kỳ còn một đoạn đường không ngắn, nhưng bây giờ…
Mới qua bao lâu, lại đã bước vào hàng ngũ Võ Quân cửu phẩm sơ kỳ.
“Ha ha ha… Lão phu sớm đã là Hoàng giả thất tinh đỉnh phong, nhưng vì tư chất có hạn, mãi chưa chứng đạo Hoàng cảnh, mà lão tổ lại một lòng bế quan tu luyện, nên mới để ta thay ông ấy bảo vệ nhà họ Dương và con cháu nhà họ Lục chúng ta.” Lục Văn Viễn ngẩng đầu cười, trong mắt mơ hồ có thể thấy vài tia ngạo khí.
“Hoàng giả thất tinh!!!” Nghe lời Lục Văn Viễn nói, trên dưới nhà họ Dương, đồng loạt hít một hơi khí lạnh, bây giờ Lục Văn Viễn đã thành công chứng đạo Hoàng giả cửu phẩm, an nguy của nhà họ Dương, không còn chút lo lắng nào, ngay cả đối phó với bốn đại thế gia đó, cũng có phần thắng không nhỏ.
Giây tiếp theo…
Bóng dáng lão tổ nhà họ Dương, Dương Chiến, thoáng một cái, xuất hiện bên cạnh Dương Phàm, mặt đầy kích động nói: “Phàm nhi, chúc mừng con!!!”
“Cha, con không sao, người không cần khách sáo như vậy.” Dương Phàm lắc đầu, nói.
Mình chỉ may mắn thăng cấp lên Hoàng giả bát tinh mà thôi, cách vị trí Hoàng giả cửu tinh, còn kém không chỉ một chút.
Hơn nữa, việc tu luyện của hắn, không đơn giản như Dương Chiến tưởng tượng, lần này, cũng là nhờ phúc của động phủ do tiên tổ nhà họ Lục để lại, mới có thể may mắn chứng đạo vị trí Hoàng giả bát tinh, nếu không, cho dù có nhiều tài nguyên hỗ trợ, không có một năm rưỡi khổ tu, muốn bước vào cảnh giới Hoàng giả bát tinh, cơ bản không có chút hy vọng nào.
“Ha ha… Phàm nhi, con bé này.” Dương Chiến cười nhẹ, cũng không dây dưa với vấn đề này của Dương Phàm.
“Cha, những kẻ phản nghịch đó đâu?” Vẻ mặt Dương Phàm đột nhiên lạnh đi.
…
Lục Viễn đang ở trong một khu rừng núi bao la, cây cối xung quanh cao chọc trời, ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, lấp lánh như những vì sao. Hắn mặc một bộ chiến bào màu đen tung bay trong gió, toàn thân toát ra một luồng khí thế uy nghiêm và không sợ hãi.
Trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm ánh bạc, trên thân kiếm dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận, phản chiếu niềm kiêu hãnh của một Võ Quân cửu phẩm sơ kỳ vừa mới đột phá.
Tuy nhiên, xung quanh lại có yêu thú xuất hiện thường xuyên, tiếng gầm, tiếng rống vang lên liên tiếp, như thể khu rừng này đã trở thành thiên đường của yêu thú. Chúng như những con mãnh thú bị chọc giận, trong mắt lóe lên ánh sáng hung tợn, móng vuốt sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.
Yêu lang khổng lồ, yêu hồ xảo quyệt, thậm chí cả yêu hùng to lớn, tất cả đều vây quanh Lục Viễn, như thể cảm nhận được khí tức áp đảo trên người hắn, muốn thách thức cường giả mới nổi này.
“Gào—” Một con yêu lang khổng lồ lao tới trước, hàm răng hung dữ lóe lên ánh sáng lạnh, nhắm thẳng vào mặt Lục Viễn. Lục Viễn nghiêng người né tránh, kiếm quang lóe lên, trường kiếm vẽ một đường cong, trúng ngay bụng yêu lang, máu tươi lập tức bắn ra, văng lên chiến bào của hắn.
Yêu lang gào lên một tiếng thảm thiết, cơn đau dữ dội khiến nó không còn sức chiến đấu, trực tiếp ngã xuống đất, sinh khí dần dần mất đi.
“Đến nữa đi!” Trong mắt Lục Viễn lóe lên một tia lạnh lùng, ngay sau đó hắn hét lớn một tiếng, thế kiếm như cầu vồng, chém về phía những con yêu thú đang lao tới.
Những con yêu thú đó như cảm nhận được cơn giận của hắn, lần lượt lùi lại vài bước, nhưng rất nhanh lại bị xua đuổi, điên cuồng lao tới.