Virtus's Reader
Bắt Đầu Tu Chân Sau Ba Năm Xuyên Việt

Chương 137: CHƯƠNG 134 - GIẢ MÈO ĂN THỊT HEO! (1)

Một nghi vấn lóe lên trong đầu.

Bất quá động tác trong tay Chu Hướng Vũ không có chút dừng lại nào, ngón tay lay động, một tầng tháp linh nguyên phiếm ám sắc giống như sương đen lượn lờ quanh người.

Theo khóe miệng niệm động, từng ngọn lửa ầm ầm bắn ra, ở giữa không trung hóa thành giao xà màu đen hướng Trương Thanh Nguyên xoay tới.

Hoả diễm màu trắng xanh đang bốc cháy trong không khí, giống như ngọn lửa âm phủ xương khô, vô cùng kinh người!

Trải qua một kích lúc trước, Trương Thanh Nguyên nào còn dám chính diện đối đầu với loại thủ đoạn quỷ dị này?

Đại Thành Vân Yên Bộ lóe ra, thân hình phiêu miểu vô định, né tránh công kích hỏa diễm trùng trùng điệp này.

Trên lôi đài, trận đấu diễn ra kịch liệt.

Được coi là trận đấu quyết định thắng bại cuối cùng, không nghi ngờ fid đã hấp dẫn vô số ánh mắt của mọi người.

Toàn thân Chu Hướng Vũ cơ hồ bị bao bọc bới một tầng sương mù màu đen, hoá thân thành cái pháo đài pháp thuật, xuất ra từng đợt công kích bằng thuật pháp, hoà xả, hoả mãng, hoả tiên, cùng với một số thuật đá rơi, thuật trói buộc vân vân.

Giống như trận mưa gió xối xả, dao động của thuật pháp cơ hồ bao trùm cả lôi đài, chẳng có nửa điểm để đặt chân.

Trương Thanh Nguyên dựa vào Vân Yên Bộ đại thành, mà di chuyển lướt bay, trong trận thuật pháp này tả xông hựu đột, né tránh từng đợt công kích thuật pháp.

Trông có vẻ dễ dàng tuý ý, kỳ thật là miễn cưỡng chống đỡ.

Hơn nữa theo thời gian trôi qua, trong sự né tránh cường độ cao này, Trương Thanh Nguyên trở nên càng thêm khó tránh né khỏi những lần công kích thuật pháp này.

Nhưng mà Trương Thanh Nguyên cũng phát hiện ra.

Những lần công kích thuật pháp mà Chu Hướng Vũ tung ra, cơ hồ không có mãnh liệt như sáu quả cầu lửa mà y lúc đầu xuất ra.

Rốt cuộc trong một lần va chạm không kịp phòng bị kia, Trương Thanh Nguyên không thể không xuất chiêu thăm dò chống đỡ với một thuật pháp của đối thủ.

Linh nguyên va đập nhau, nổ tung.

Nhưng cảm giác hoa mắt chóng mặt như trong tưởng tượng không có xuất hiện.

Linh thức chỉ là giống như bị va đập chút xíu.

Cho đến lúc này đây, Trương Thanh Nguyên mới hiểu ra.

E là sáu quả cầu lửa lúc đầu chỉ là hù doạ, là một loại thuật pháp mạnh nhất trong các chiêu của đối phương, hơn nữa cũng không phải Quỷ Hoả Ưu Minh quyết của đối phương có sức mạnh cường hãn như thế!

“Đúng vậy! Nếu như Quỷ Hoả Ưu Minh Quyết có sức mạnh cường đại như vậy, sợ là sớm đã bị tu sĩ có tu vi cao hơn đánh bại đoạt lấy rồi, sao có thể vẫn yên tâm an ổn nắm trong tay của y, mặc cho y vênh váo xuất hiện!”

Trương Thanh Nguyên cơ hồ là tự tát vào mặt mình.

Sáu quả cầu lửa màu tránh xanh lúc đầu, nhìn thì uy lực không lớn, tốc độ cũng không nhanh, giống như công kích của hoả cầu thuật bình thường, điều này khiến cho hắn ngộ nhận rằng là đòn do thám của đối phương.

Kết quả nghĩ không ra rằng đó là chiêu mánh khoé lớn của đối phương.

Khiến cho Trương Thanh Nguyên thiếu chút nữa thì phán đoán sai.

Nghĩ thông suốt điểm này, Trương Thanh Nguyên lại tiếp tục thăm dò mấy lần, để lần nữa xác định thuật pháp của đối phương thật sự không có cường hãn như trong tưởng tượng, ngược lại chỉ là có chút suy yếu, sự công kích này đối với Trương Thanh Nguyên mà nói chẳng đáng là gì.

Trong lòng ảo não một lát, ý niệm liền xoay, một cái mưu kế liền loé lên trong đầu.

Tiếp theo,

Trương Thanh Nguyên như cũ vẫn duy trì tiết tấu né tránh như trước, đồng thời biểu hiện ra vẻ ngày càng khó khăn, có mấy lần hiểm nguy thiếu chút liền bị thuật pháp của Chu Hướng Vũ đánh trúng.

Sắc mặt cũng trở nên càng xanh xao, loạng choạng muốn ngã.

Trong ánh mắt của những người dưới lôi đài, cũng xem ra dưới công kích của Chu Hướng Vũ, vị tu sĩ trẻ tuổi do Giang gia phái ra căn bả không có nửa điểm năng lực phản kích.

“Đáng tiếc quá, xem ra trận đấu này cũng sẽ không xảy ra sự phản kích lật ngược trận đấu ngoài ý muốn nào.”

“Đúng vậy, tiếc cho vị tu sĩ trẻ tuổi kia, kỳ thật có thể làm tới bước này cũng đã là không tệ rồi, thân pháp kia e là đã đạt tới đại thành rồi, đáng tiếc đã gặp phải đối thủ Chu Hướng Vũ có cảnh giới cao hơn một tiểu cảnh, lại bị đặc tính của công pháp kia áp chế.”

“Nếu như ta không có nhận sai thì, đó hẳn là Vân Yên Bộ, có thể luyện Vân Yên Bộ đến tầng này, cũng được mang một tiếng thiên tài.”

“Đáng tiếc.”

Mọi người dưới đài, nhao nhao nghị luận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!