Một quân cờ do tông môn đối địch có cùng cấp độ với Vân Thủy tông thu mua.
Y cũng biết rõ vị trí của mình.
Mặc dù thân là tu sĩ chân nhân Chân Nguyên cảnh trung kỳ, y đã là đại nhân vật ở một phương của quận thành khác trong tu chân giới.
Nhưng vô luận là ở trước mặt Vân Thủy tông hay là Hãn Hải Tông hai con quái vật khổng lồ này, bất quá đều chỉ là một con kiến hôi, lúc này tiềm ẩn nhiều nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, cho nên thứ mà chúng muốn không gì khác ngoài là khoản thù lao lợi ích khổng lồ mà Hãn Hải Tông hứa hẹn.
Đương nhiên phải tối đa hoá lợi ích lớn nhất.
Về phần có đắc tội với Vân Thủy Tông hay không.
Sau khi chuyện thành công, cùng lắm thì trực tiếp bỏ trốn cố hương, rời khỏi quận Lạc Thủy, đi tới Tu Chân giới ngoài khu vực Vân Thủy tông, trốn tránh sự truy bắt của Vân Thủy tông.
Hành trình của tu sĩ, vốn là nghịch thiên mà đi.
Những gì họ làm không gì khác hơn là vì lợi ích..
Điều mà Chu Đào, người đang âm mưu lúc này, không ngờ rằng một điều gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của y đã xảy ra trong Liên minh tán tu dưới sự chỉ huy của anh ta.
Lại nói trong số những người đến xem lôi đài chiến hôm trước, có một vị tu sĩ linh nguyên cửu trọng tên là Viên Văn Tuấn, người thích tìm hiểu, phụ hoạ lấy lòng, để có được sự ủng hộ và coi trọng của tiền bối cao nhân.
Ngày đó mắt thấy trận chiến cuối cùng thất bại, vẻ mặt minh chủ Chu Đào u ám rời đi, tâm tình hiển nhiên không tốt.
Vì thế trong lòng y liền sinh ra một chút tâm tư nhỏ như vậy.
Suy nghĩ xem có cơ hội nịnh bợ hay không, để có được thứ gì đó được đối phương đánh giá cao, như một cách để thăng tiến.
Vì thế thoáng hỏi thăm, liền biết nguyên lai vị Trương Thanh Nguyên cuối cùng ra chiến trường đánh bại nghĩa tử của minh chủ kia là một đệ tử ngoại môn Vân Thủy tông, cùng một vị đệ tử ngoại môn của Giang gia là đồng môn, cách đây không lâu mới cùng một đệ tử Giang gia tên là Giang Hải Sinh tiến vào quận thành, đại khái có thể là thăm viếng vị đồng môn hảo hữu của hắn.
Khi vị tu sĩ linh nguyên cửu trọng này nghe được tên Giang Hải Sinh, trong lòng rùng mình.
Cũng là bởi vì trong tán tu liên minh, y vừa vặn quen biết một vị tu sĩ Linh Nguyên bát trọng hậu kỳ có vết sẹo trê mặt, không lâu trước đây có nói đã tiếp nhận một vụ làm ăn trong liên minh.
Đi chặn giết một vị con cháu dòng phụ của Giang gia tên là Giang Hải Sinh, thuận tiện đem thương đội của đối phương triệt để đánh chết sạch sẽ.
Trước khi đi làm nhiệm vụ, tu sĩ mặt sẹo cùng thủ hạ của hắn còn từng cùng Viên Văn Tuấn uống một bàn rượu.
Nhưng mà hiện tại, Giang Hải Sinh và Trương Thanh Nguyên lại bình yên trở về quận thành Lạc Thủy.
Kết hợp với một vài tin tức rời rạc nghe được, điều này cũng đủ để Viên Văn Tuấn đoán ra sự việc đại khái, phỏng chừng chẳng qua là lúc chặn giết trùng hợp gặp đệ tử ngoại môn Vân Thủy tông sau đó ra tay tương trợ.
Về phần huynh đệ mặt sẹo của hắn, tám chín phần mười là không còn sống.
Biết được tin tức này, tu sĩ Linh Nguyên Cửu Trọng này liền có chút hưng phấn.
Bản thân Trương Thanh Nguyên có cừu oán với liên minh tán tu, hơn nữa trên lôi đài đánh bại nghĩa tử của minh chủ Chu Hướng Vũ, phá hỏng đại sự của minh chủ, nếu có thể chém giết hắn, cho dù không thể nịnh bợ minh chủ Chu Đào, cũng ít nhất có thể làm cho Chu Hướng Vũ thở phào nhẹ nhõm, tạo một ấn tượng tốt với bọn người chân nhân.
Vì thế, Viên Văn Tuấn liền sinh ra sát tâm.
Bất quá tuy rằng thực lực bản thân cường đại, dựa vào cảnh giới liền có thể giải quyết Thanh Nguyên kia.
Thế nhưng ai biết được những đệ tử tông môn này còn có thủ đoạn gì không, một khi chặn giết không thành bị đối phương đào thoát vậy thì phiền toái.
Vì phòng ngừa những chuyện ngoài ý muốn khác, cho nên Viên Văn Tuấn sau đó tìm được hai vị, một linh nguyên bát trọng, một đồng đạo linh nguyên thất trọng quen thuộc, thương nghị liên thủ làm một vụ này.
Đối với việc này, một đồng đạo trong đó ngược lại có chút dị nghị.
“Nếu chúng ta đánh chết đệ tử Vân Thủy tông, chọc tới Vân Thủy tông trả thù thì làm sao bây giờ?
"Hừ! Chỉ là một đệ tử linh nguyên bát trọng, không tính là cái gì trong mười vạn đệ tử ở Vân Thủy tông ngoại môn, cũng không phải là một trong mười thành viên ưu tú có chút tiếng tăm bên ngoài của ngoại môn, hàng năm đệ tử ngoại môn bên ngoài mất tích tử vong, cũng không thấy Vân Thủy tông truy cứu từng người một.” Viên Văn Tuấn cười lạnh một tiếng, giải thích.
"Tu sĩ phơi thây hoang dã có cái gì kỳ quái, Thanh Nguyên kia cũng không phải là đệ tử ngoại môn có người hậu thuẫn ở đằng sau."
“Việc này vốn là vì xả cơn tức cho Chu minh chủ và Chu thiếu gia, đến lúc đó ngươi không nói ta không nói, ai lại biết người là do chúng ta giết, nếu có thể được Chu minh chủ coi trọng, chút nguy hiểm này thì tính là cái gì?!"
Sau một hồi thuyết phục, hai người còn lại cuối cùng cũng đồng ý với kế hoạch.
Bắt đầu ở phụ cận quận thành Lạc Thủy mua chuộc phân bố một vài kẻ giám sát, chờ Trương Thanh Nguyên rời đi.