Virtus's Reader
Bắt Đầu Tu Chân Sau Ba Năm Xuyên Việt

Chương 147: CHƯƠNG 144 - NGHỊCH MỆNH!

Đó là một loại cảm giác thanh huyền, căn bản khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả loại cảm giác này, toàn bộ thiên địa khí cơ của thác nước vào giờ khắc này đều hội tụ, chiếu rọi trong lòng Trương Thanh Nguyên!

Lúc này, thân hình Trương Thanh Nguyên cùng với lượng nước sông khổng lồ rơi thẳng xuống vực sâu, trên đỉnh còn có vũ kỹ khổng lồ đáng sợ phong tỏa trên bầu trời, hơi thở cuồn cuộn dọa người nghiền ép mà đến.

Nhưng ánh mắt của hắn lại càng thêm bình thản, như không có gì.

Thác nước vách đá, hai bóng người kẻ trên người dưới thuận theo dòng thác rơi xuống.

Không biết từ lúc nào, trong tay Trương Thanh Nguyên đã xuất hiện một thanh trường kiếm mang theo vỏ kiếm, nắm trong tay.

Người treo lơ lửng giữa không trung, một âm thanh nhàn nhạt truyền ra từ trong tiếng sấm của thác nước cuồn cuộn, giống như một nốt nhạc của thanh âm áp đảo trời đất, lấn át cả tiếng nước ầm ầm, truyền về phía sương mù bao phủ xung quanh, lan tràn ra xa xa.

“Nắng rọi Hương Lô khói tía bay,

Xa trông dòng thác trước sông này,

Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước,

Cứ tưởng Ngân Hà lạc khỏi mây.”

**p/s: copy dịch thơ từ chị gg.

Âm vang huyền diệu truyền ra, vang vọng quanh quẩn trong khoảng không bốn phía thật lâu, mỗi một người nghe được thanh âm này, đều cảm giác được tâm thần yên tĩnh, giống như thấy được cảnh tượng Ngân Hà vạn trượng chảy xuống!

Trong thanh âm nhàn nhã, trong phút chốc, Viên Văn Tuấn chỉ cảm thấy toàn bộ thiên địa đều biến hóa vào giờ khắc này, nước trên thác mãnh liệt, cuồng bạo va đập đột nhiên sinh ra một loại ý cảnh vô cùng huyền diệu.

Thác nước cuồn cuộn, hơi nước bốc lên, mây mù đầy trời, ánh nắng chiếu rọi, giống như là vầng sáng màu tím nổi lên, đem toàn bộ thác nước phủ lên giống như tiên cảnh.

Thác Đoạn Hà treo lơ lững, giống như ngân hà dài ba ngàn thước, từ hín tầng trời rơi xuống, giáng xuống nhân gian!

Trong cảm giác của Viên Văn Tuấn, vào giờ khắc này trời đất đều yên tĩnh đi.

Dòng thác vạn trượng của thác nước chảy xuống đình trệ, thanh âm cuồn cuộn như sấm rền bình ổn, cả thế giới giống như bức tranh đứng im!

“Ha ha, hay cho một bài thơ kiếm tiên, giỏi cho một Lý Thái Bạch!”

Giờ khắc này, Trương Thanh Nguyên chỉ cảm thấy nội tâm thông suốt trước nay chưa từng có, khí thế đạt tới đỉnh phong trước nay chưa từng có!

Trường Kiếm Ngân Ảnh trong nháy mắt này xuất vỏ, Bạt Kiếm thuật!

Đem tinh khí thần tích tụ đến đỉnh phong, tích tụ kiếm ý nặng nề của Bạt Kiếm thuật giờ phút này rốt cuộc cũng ra khỏi vỏ!

Ngâm!

Tiếng kiếm ngâm trong trẻo, xuyên thấu bầu trời, giống như sóng từ mặt đất dâng lên, và ánh nắng ban mai từ mặt biển mọc lên, bao trùm toàn bộ ánh sáng trên bầu trời và mặt đất.

Hào quang rực rỡ trước nay chưa từng có từ trong vỏ kiếm nở rộ, hóa thành một đạo lưu quang xuyên thấu thiên địa!

Tầng tầng không khí vỡ tan, lực lượng lan tràn trong hư không không cách nào dùng ngôn ngữ miêu tả.

Dưới ánh kiếm chói lọi, thật sự khiến người ta như du hành xuyên không gian ngàn năm, trở về quá khứ, xa xa nhìn một thi sĩ áo bào cổ trang ẩn hiện trong mây khói, như ẩn như hiện thấp thoáng ngửa đầu uống rượu, ngẩng đầu nhìn về phía xa thác nước dài không thấy đáy, một tay áo cổ bào bay múa phần phật, tựa như nhìn thấy hình ảnh Ngân Hà Tiêu Hán ngâm xướng!

"Ah! Ý cảnh, kiếm ý !!!!"

Viên Văn Tuấn kêu thảm thiết một tiếng, vẻn vẹn chỉ là một luồng kiếm ý khí thế phát ra, đã là khơi dậy cảnh tượng thiên cơ, như hóa thành lợi kiếm sắc bén vô biên!

Đại thủ phong vân bao phủ mấy trượng bầu trời của Viên Văn Tuấn phát động ra, trong nháy mắt phát ra một tiếng xuy xoẹt, liền triệt để tiêu tán thành hư vô!

Nguy cơ, nguy cơ sinh tử, nguy cơ trước nay chưa từng có chợt giáng xuống, làm cho trái tim của y cảnh báo điên cuồng, cả trái tim dường như rơi vào vực thẳm vô tận của bóng tối!

"Không! Không bao giờ có thể! Ngươi đừng mơ tưởng!"

Viên Văn Tuấn điên cuồng rống giận, không quan tâm lo nghĩ, linh nguyên trong cơ thể cường ép rung động bạo động.

Oanh !!!

Ý cảnh trói buộc thời gian giống như thủy tinh rắc rắc vỡ vụn, toàn bộ ý thức liền bị cưỡng bữa kéo ra khỏi khung cảnh bị kèo vào thời không xen kẽ, trở về bản thể.

Nhưng đồng thời, cái giá phải trả cho chuyến đi này lại là hai con mắt Viên Văn Tuấn nhắm chặt, trên mặt chảy xuống huyết lệ khiến người ta nhìn thấy mà giật mình!

Mà cùng lúc đó, đạo kiếm ý lưu quang xuyên thấu thiên địa kia ngược dòng mà lên, ngàn tấn nước sông từ trên đỉnh rơi xuống, lại bị dư uy của kiếm quang phân tán mà tách ra làm hai, ánh sáng rực rỡ như như phân chia biển khơi.

Toàn bộ thác nước, hoặc là nói toàn bộ trời đất đều giống như là dưới một kiếm này bị cắt thành hai nửa!

Sự đáng sợ trước nay chưa từng có, kiếm ý lưu quang không thể ngăn cản, chiếu rọi trời đất, hướng Viên Văn Tuấn giết tới!

Trốn không thể trốn, đỡ không đỡ được!

"Không! Tuyệt đối không!"

Thời khắc sinh tử, khuôn mặt Viên Văn Tuấn trở nên dữ tợn không gì sánh được.

Trong tay lật một cái, một viên đan dược tản ra dao động nồng đậm huyết sắc xuất hiện trong lòng bàn tay, không chút do dự, một ngụm nuốt xuống!

Nghịch mệnh đan!

Nghịch thiên cải mệnh!

Một viên huyết đan nuốt vào bụng, mạng ta do ta không do trời!

Tác dụng của viên đan dược này là làm cho thực lực của bản thân tăng vọt trong khoảng thời gian ngắn với cái giá phải trả rất lớn, là phế hết toàn bộ tu vi và cắt đứt con đường tu đạo trong tương lai, nếu là tu sĩ dưới Chân Nguyên Cảnh sử dụng, thậm chí có thể đạt tới thực lực bản thân tăng lên gấp mười lần!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!