Cảnh tượng này diễn ra ngay trước mắt hơn trăm vạn người dưới mặt đất!
“Chạy mau!”
Có người hoảng sợ hét lên!
Đám đông như ong vỡ tổ, bất kể là người thường hay tu sĩ, đều liều mạng chạy thoát thân!
Không cần phải nói, một trận đại nạn đã ập xuống!
Sự thật đúng là như vậy.
Từ trên bầu trời đen kịt kia, vô số xúc tu mỏng manh như những con rắn nhỏ hình thành từ sương mù đen kịt rơi xuống, chúng uốn lượn tiến vào thành phố, lao vào đám người đang chạy trốn như thiêu thân!
Bất kỳ ai bị xúc tu màu đen bám vào, cơ thể sẽ nhanh chóng héo mòn, như thể bị hút cạn máu thịt tinh hoa, biến thành một cỗ xác khô héo, rồi gục ngã, trở thành một phần của mặt đất.
Mà những xúc tu mỏng manh kia, sau khi hút cạn sinh cơ, bắt đầu phình to, lộ ra một màu đỏ tím dị hợm, giống như đang chứa đầy máu thịt.
“Không!”
"Quái vật kia là cái gì, cút đi!"
“Mẹ ơi, con sợ quá!”
“Mẹ… Mẹ ơi…”
Tiếng la hét thảm thiết vang lên không ngớt!
Trong thành phố loạn lạc, dân chúng chen lấn, xô đẩy, tu sĩ thì điên cuồng dùng pháp bảo để thoát thân. Cảnh tượng hỗn loạn đến tột cùng, không còn chút trật tự nào!
Nhưng tất cả đều không thể ngăn cản được những xúc tu kia.
Cho dù là người thường hay tu sĩ, đều không thể trốn thoát khỏi sự tấn công của chúng. Chỉ trong chớp mắt, xúc tu đã lan rộng khắp thành phố, bao phủ toàn bộ nơi này như một tấm lưới khổng lồ.
Sương mù đen kịt bao trùm, khiến cho ánh sáng của thành phố càng thêm ảm đạm!
Mười lăm phút sau, xúc tu trên trời rút lại, thành phố trăm vạn dân cư chìm trong im lặng đến đáng sợ.
Không còn một âm thanh nào phát ra, trên đường phố chỉ còn lại những bộ xương trắng hóa chồng chất lên nhau, dày đặc đến kinh hãi. Hơn trăm vạn người, không một ai sống sót.
Trong những ngôi nhà, sương mù đen kịt vẫn còn đang lượn lờ, sinh cơ đã hoàn toàn biến mất, biến nơi đây thành một thành phố chết chóc.
Trên bầu trời, trong bóng tối nồng nặc kia, một khối cầu lớn hồng hồng đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng đỏ ngầu đáng sợ.
Đó chính là tinh hoa được cô đọng từ máu thịt của hơn trăm vạn người trong thành!
Trong bóng tối, một bàn tay khổng lồ xuất hiện, nắm lấy khối cầu kia, nâng lên và ném thẳng vào trong một cái miệng khổng lồ đầy gai nhọn của một sinh vật khủng khiếp không thể gọi tên. Tiếng nhai nuốt vang lên cùng với tiếng gào thét thảm thiết của hàng triệu linh hồn, giữa những chiếc răng nhọn hoắc xuất hiện vài giọt máu tươi, và ẩn hiện trong đó là hình ảnh khuôn mặt đầy tuyệt vọng của những người xấu số.
"Vị ngon lắm, có vẻ ta phải thu thập nhiều hơn nữa mới được."
Sinh vật trong bóng tối dường như rất hài lòng, nó tiếp tục bay về phía thành phố tiếp theo, để lại trên bầu trời một vệt đen dài hun hút.
Cảnh tượng tàn khốc ấy diễn ra ở khắp nơi trên đất Trung Châu trong ngày hôm đó.
Bàn tay khổng lồ tưới máu xuống nhân gian, trận pháp phòng ngự kiên cố của các thành trì lớn dễ dàng bị xé toạc, hàng triệu người bị biến thành thức ăn cho con quái vật kia.
Một sinh vật khổng lồ với hình dáng đáng sợ bay lượn trên bầu trời, hút cạn sinh khí của vạn vật bên dưới, khiến cho nơi đây trở thành một vùng đất chết.
Các thành phố bị hủy diệt, núi non sụp đổ, hàng triệu sinh linh bị giết chóc dã man.
Khói lửa bốc lên ngùn ngụt khắp nơi, tiếng khóc than vang lên ai oán.
Danh lợi, tham vọng, thù hận, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước đại nạn chưa từng có này.
Ngày hôm đó, Trung Châu biến thành một biển máu ngập tràn thây chết!
Thiên Cực Thánh Địa.
Dưới chân núi Đăng Tiên trải dài hàng vạn dặm, một đoàn người đầu đội khăn tang, quỳ rạp xuống, không ngừng dập đầu hướng về phía Tiên Sơn ẩn mình trong lớp sương mù dày đặc, tiếng khóc than ai oán vang vọng khắp nơi.
"Kính xin lão tổ Tiên Môn xuất quan, kính xin Thánh Địa chủ chì công đạo!"
Xung quanh đó, không ít người đang tụ tập theo dõi.
"Những người này bị làm sao vậy?"
"Haiz, nghe nói bên ngoài không biết vì lý do gì mà lại xuất hiện đại nạn, nghe đồn có Thần Ma xuất thế, làm cho Trung Châu chảy thành sông máu."
"Thảm thật, cả thành chết không kịp ngáp, hàng triệu người bị biến thành thức ăn, nơi nào Thần Ma đi qua, nơi đó biến thành vùng đất chết, đã có rất nhiều quốc gia, tông môn bị hủy diệt!"
"Đúng vậy, nghe nói tà ma kia cực kỳ lợi hại, ngay cả Thiên Nhân cũng không phải là đối thủ, đã có không ít Thiên Nhân Tôn Giả liên thủ chống lại, kết quả cũng chỉ có thể biến thành thức ăn cho chúng."
"Người thân chết, gia tộc bị diệt vong, chỉ bằng vào lực lượng bên ngoài thì không thể nào chống lại được. Chính vì vậy mà những tu sĩ này mới đến đây, hy vọng lão tổ Thánh Địa ra tay trấn áp trận loạn này."
Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao, những người này đều sống trong phạm vi trăm vạn dặm xung quanh Thiên Cực Thánh Địa, ít nhiều đều có quan hệ với đệ tử Thiên Cấp Thánh Địa.
Nhờ có Thánh Địa che chở, bọn họ không bị ảnh hưởng bởi đại kiếp nạn bên ngoài, nhưng cũng có thể biết được thảm cảnh đang diễn ra thông qua một số nguồn tin.
"Ngươi nghĩ lão tổ Thánh Môn sẽ ra tay sao?"
"Ai biết được, chúng ta đâu phải là đệ tử Thánh Môn."
"Hừ! Sinh mệnh của những kẻ phàm phu tục tử kia thì liên quan gì đến chúng ta? Lão tổ Thánh Môn tốt nhất là nên mặc kệ đi, muốn trách thì trách bọn họ không có phúc, ai bảo bọn họ không đầu thai ở gần Thánh Môn, được Thánh Môn che chở?!"
"Cũng đúng!"
Những người xem náo nhiệt xung quanh, mặc dù tu vi không đủ cao, không thể bước vào Thiên Cực Thánh Địa, nhưng bởi vì sống ở gần Thánh Địa, hơn nữa lại có quan hệ với đệ tử Thánh Địa, nên ngày thường tự cho mình là cao quý, cho dù người thân của họ chỉ là một tên quét rác trong Thiên Cực Thánh Địa, nhưng khi đối diện với hoàng tộc các nước, hay con cháu của các đại tông môn khác, vẫn luôn ra vẻ kiêu ngạo, khinh thường người khác.
Cái gì mà hoàng tộc nổi danh Trung Châu, đại tông môn vang dội tứ phương, trong mắt họ cũng chỉ là lũ quê mùa, chẳng đáng để nhắc tới!
Ngay khi mọi người đang bàn tán xôn xao, liên tiếp vang lên những tiếng nói châm chọc, khinh thường.
Trong đám người đang quỳ dưới chân núi, một thanh niên nước mắt giàn giụa bỗng dưng xé toạc khăn tang trên đầu, dùng sức dập đầu xuống nền đá, âm thanh vang lên thanh thúy, da đầu rách toạc, máu tươi nhuộm đỏ cả nền đá!
Máu tươi theo khuôn mặt chảy xuống, nhỏ giọt trên nền đá lạnh lẽo.
"Kính xin lão tổ Thánh Địa xuất quan, xin ngài hãy ra tay cứu giúp chúng sinh Trung Châu!"
Thanh niên gào khóc thảm thiết, dùng cả pháp lực để truyền âm thanh đi xa vạn dặm, vang vọng khắp Thánh Địa!
"Kính xin lão tổ Thánh Địa xuất quan, xin ngài hãy ra tay cứu giúp chúng sinh Trung Châu!"
Tiếng gào khóc ai oán của thanh niên như xé toạc bầu trời, khiến cho những người xung quanh không thể làm ngơ!
Tất cả mọi người đều cảm thấy xót xa cho thanh niên ấy.
Thế nhưng, vị trung niên mặc áo choàng tím từ trong Thánh Địa đi ra vẫn không mảy may động lòng, ánh mắt ông ta chỉ chăm chăm nhìn vào vết máu loang lổ trên nền đá do thanh niên kia gây ra, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ.
"Tên thứ dân này là ai mà dám gây náo loạn trước cổng Tiên Môn, người đâu, đánh gãy chân hắn rồi ném ra ngoài cho ta!"